Trang chính » Chụp và Chép, Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

những mẩu tin còn sót lại

ngày một: tôi đi.

mautinconsotlai1

“Gửi x,

Tôi đây quả là loài chim hư hỏng. Bởi quả thật, là có một quán càfê ở vùng núi tuyết ấy, lại là quán duy nhất. Cùng với một số thứ duy nhất khác nữa, như là : nhà thờ, siêu thị, bưu điện, cửa tiệm đồ cũ (có lẽ đã đóng cửa), cửa hàng si-rô lá phong đặc sản trong vùng; còn tiệm giặt ủi thì có hai cái, 1 to, 1 nhỏ; thác nước cũng vậy, có hai cái, 1 nhỏ xíu, 1 hơi to tên là thác đầu chó.

Và quán càfê duy nhất ấy thì lại không tệ chút nào. Nghĩa là, ở đó có thứ càfê khác hẳn cái thứ nước nâu được cấp ê hề mỗi ngày. Quán thị trấn, vùng ven, có một ghế nệm dài thư giãn.., và gặp trong đó một lô các đồng chí nhà văn cùng trại đã yên vị từ lúc nào. Cùng thư thả với nhau và càfê thơm.”

ngày hai: những chuyện kể luồn dưới chăn

file000

“Thật cám ơn vì đã truyền tin.

Điểm sáng silently của bạn rực lên ngay khi cơn mưa giông bắt đầu, chẳng mây mưa như mọi hôm.

Nỗi khốn khổ của thập kỷ 70-80 chưa dứt hẳn, tức là chưa kịp vội nguôi ngoai thì đã chợt nhận ra chân vẫn không rời đất. Buổi ngày thậm tệ trơn tuột như da lươn loại nữ chúa, kẻ thường dầm mình sâu dưới lớp bùn ấm 5,2 thước rưỡi cách xa ánh ban mai. Xa vời!

Đến mức mà đào giếng thì có thể sâu hơn thế nhiều. Thể nên thứ thuổng cuốc xẻng ..mà chỉ cần “Phập” một nhát là có thứ chất lỏng vọt lên như vòi rồng…

Ngoài những giọt long lanh rơi vãi trong ánh chiều hôm mà tắt nắng đi thì chỉ kịp rợn người. Nỗi gì mà sớm nở tối tàn thế nhỉ?”

ngày 3: ở đây, không có hình ảnh.

…. hắn đã thức qua một ngày.

Hắn có cảm tưởng hắn sẽ ngồi lì trước máy tính cho đến hết đời. Ngoài kia trời bắt đầu sáng. Những giọng chim quen thuộc và tiếng mở khoá lách cách của hàng xóm đối diện bắt đầu cất lên. Ai đó cũng thích xem tivi vào giờ này. Bây giờ, còn hai phút nữa là sáu giờ sáng.

Trên tờ newyork times hôm nay có một dòng chữ: những người đang ngủ, hãy thức dậy, thay đổi thói quen. Mặc dù câu này có vẻ muốn thức tỉnh ai đó nhưng lại là điều ngược lại với hắn. Lẽ ra hắn nên ngủ một giấc li bì, thật dài, vì trong đời hắn, chưa có một lần nào như thế cả.

Hay hắn cứ ngủ vùi nốt năm này vậy. Cứ như sống trong một đám sương mù dày đặc, mở mắt ra thấy trắng xóa, thấy im lìm, ngưng đọng, mọi thứ như chết đứng. Hắn sẽ vừa nhắm mắt vừa ngồi nhai bánh mì một cách chán chường, nhìn phố xá rơi rụng, nắng nôi tiêu điều. [mặc dù hắn sử dụng từ ngữ như thế này, nhưng không hẳn là không thích nó. Ý hắn muốn nói là hắn thích khung cảnh này, như lạc vào một chỗ khác, như sống theo một kiểu khác. Hắn nhìn một phần cuộc sống hàng ngày diễn ra, có một khoảng cách vừa phải để không thấy quá chán về nó, tai hắn như đóng băng, chỉ nghe tiếng gió ù ù, hắn bước trên nền đất mà cũng không nghe chính bước chân của mình, rồi chui tọt vào tổ, đóng sập cửa lại, tiếp tục im lìm im lìm]

Cùng với cơn ngủ dài ngày này, hắn biết rồi đấy, chính hắn là một trong những kẻ có cố gắng mấy cũng chẳng giữ nổi một hình ảnh nào trên mảnh đất này. Rồi đây, hắn và đồng bọn chỉ tồn tại dưới dạng những mẩu tin, rời rạc.

Và bầu trời thì vẫn tiếp tục diễn cảnh lụt lội, xám ngoét.

-saigon.2008-

bài đã đăng của nguyễn thúy hằng - tố lan - đức bêtôngbay

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)