Trang chính » Chụp và Chép, Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Chuyện thực hư cấu

0 bình luận ♦ 29.05.2009

 

 

Chỗ này. Ngày 2 Tháng 12.

IMG_6426-TL Thế nếu tôi nói là tôi đã phải lòng cô ta…, thì sao?

Thì đã sao.

Cô ả xuất hiện trong đám đông, nhỏ nhắn, lả đi, trâng tráo và xa cách, tinh ranh và mời gọi. Một ả Lolita mùa đông, một con thú nhỏ trú giá rét, một nàng công chúa tuyết.

Khi đi qua cầu, khi đi qua nhau, bất giác cả hai cùng quay đầu nhìn lại. Thật đáng sợ khi thấy cảnh tượng đó; cứ như là lời tỏ tình đã cất lên.

Tôi xin cô ta điếu thuốc. Chúng tôi hút ngoài trời và tôi nhả ra những làn khói trắng lớn. Trong đêm. Các cô gái Châu Á rượt đuổi, ném tuyết vào nhau. Vào buổi đêm. Dưới ánh đèn đường. Và rực rỡ, những bông tuyết bay xối xả ngọan mục trong trời thẫm. Tôi biết không có ngày mai.

Và bỗng chợt hứng quá!

Thế, tôi đến gần bên cô, “vì sao”. “Tôi ngắm cô và viết tiểu thuyết của tôi”, “Giả thuyết là, tôi nói với cô rằng tôi phải lòng cô. Thì sao.”

“Thật kỳ cục! tôi không lạ gì, ý là tôi không sao.”

“Cô đến đây vì cái gì?” “Trông cô cũng có thể là không viết văn”

“Thật lạ, mọi thứ tôi nói ra mọi người không hiểu. Mà cô bắt ốc vít và gắn vào vừa vặn quá”. Tôi mong vậy.

Tôi nghĩ cô ả đã nhìn thấy tôi. Yi-Hsin cũng vậy. Theo một cách khác.

Yi-Hsin thông minh, nhanh nhẹn, hài hước và thật sự nổi trội. Cô nàng tóc tém như một cậu chàng là cứu cánh cho đám đông.

Không phải là một sự cứu rỗi.

Tôi bảo tôi yêu cô. “tôi không quan tâm.”

Cô ta cách một dấu cách, nhận ra phần đàn ông khó chịu và cứng nhắc trong tôi. Mà cô lai kháu khỉnh và đáng yêu như một chàng trai trẻ. Cô chiều chuộng và ôm ấp cái thấp thỏm của cô bé Hàn Quốc kia.

Yi-Hsin là một người “thực tế, ích kỷ và thu hút”. “Đó là đặc trưng của người mang nhóm máu B”, Ju-Young nói vậy, che miệng cười (và tất cả chúng tôi đều biết rằng Yi-Hsin là cô nàng tốt tính đáng yêu nhất ở đây). Lạ thật, có những người giống nhau, cả trong cách họ tồn tại và nhận diện thế giới. Đây là những người xác thực và tôi nghĩ về I, về ngài Gult nữa. Họ đều làm cắt dán và thích đặt các hiện tượng đương thời bên cạnh nhau, rất nhanh chóng nhận thấy các hiện thực tức thời và áp lên đó những cái nhìn thời thượng.

Cô ả trốn tuyết Lolita, cô lượn trong gian phòng ăn đầy người và ra vẻ uể oải. Cô dọn cho mình một sân khấu riêng.

Đây là một sàn đấu.

Cô bước ra ở sân khấu mình độc nhất vô nhị. Cô che chắn phía sau, hai bên cánh gà và treo rèm mời gọi.

Cô ả ngang nhiên thách thức. Còn đối phương. Một khi đã bước vào..

Đây là cuộc đấu “Tôi không thấy tên cô” cô ả nói. “Cô tưởng nó là gì hả? sự xuất hiện của cô?” “Sự hiện diện của tôi” tôi chữa lại.

“Cô phải có sự chuẩn bị. Một mất một còn.” Cô ả tiếp. “Tôi thích cặp kiếng mắt của cô.” “Đó là thời trang xưa cũ thập niên 80 thì phải”

Nàng công chúa tuyết, nàng bất cần đời, bất cần mùa đông. Nàng thụ hưởng giá rét “Cô đội cái mũ lông trông như một công chúa tuyết vậy”. “Tôi biết. Thế nên tôi đội suốt.”

Lúc nào cô ả cũng cười nụ cười ngang nhiên, mắt đánh kỹ mở thật to nhả ánh nhìn soi mói sau màu khói. Trông cô ta giống một ai đó, một ca sĩ người Mĩ nổi loạn mà tôi hay nghe khi ở tuổi mới lớn.

Anh chàng Texas điển trai. Ồ anh chàng Nathan. “Tôi thích màu này nhất, màu tím hoa cà, áo khóac tôi đây này”. “À, biết đấy, tôi mặc cái áo này trong buổi đọc văn, một nhà văn tiến lại nói: Chào anh bạn, trông anh giống như nhân vật chính trong tiểu thuyết của tôi, một người hùng. Này, anh bạn ưa bạo lực phải không?” “Ha-haa”. Chúng tôi cười.

Phải công nhận là bia và phô-mai vùng Vermont này ngon!

Thế đấy, nước Mỹ đủ rộng lớn.

Cô gái Ru-ma-ni tội nghiệp. Cô bảo “ Không. Tôi sẽ không quay lại nơi đó nữa. Đất nước của tôi. Biết không, ở đây, là một nghệ sĩ, tôi có.. mọi thứ ..mọi người đối xử tốt. Ở đó, tham nhũng, lạm phát, không thể sống nổi, bạn đi làm và bạn không có tiền. Không tôi không muốn quay lại đó nữa. Có hiểu không, nó làm tôi đau lòng.”

“Tôi là người Đài Loan, không phải người Trung Quốc” Yi-Hsin nói. “Đài Loan khác với Trung Quốc, từ xa xưa đã từng là người của nhau, có thể thế hệ cha anh chúng tôi nghĩ vậy, nhưng đến chúng tôi thì không nữa rồi”. “Chúng tôi là quốc gia theo chế độ dân chủ, nhiều người Trung Quốc cũng không biết họ là cộng sản. Chúng tôi không muốn sát nhập. Trung hoa Đại lục muốn thế, họ nói chúng tôi là người Trung Quốc, nhưng không phải vậy, chúng tôi là người Đài Loan. Thật đáng tiếc, ý tôi là đáng mừng cho các bạn vì Obama thắng cử, chắc chắn rằng ông ấy sẽ làm gì đó đổi mới, nhưng về phía chúng tôi thì hơi tiếc, Obama, ông ấy nghiêng về phía Trung Quốc hơn.” “Hiểu ý tôi không?”

Khi đến đây, Ju-Young là cô gái Châu Á đầu tiên tôi gặp ở phi trường, và cùng nhau chúng tôi bước vào khu đất này, chung khu nhà ở và chung khu nhà xưởng. Còn Ye-Hsin, mãi ngày hôm sau, chúng tôi mới phát hiện ra phòng hai đứa sát nhau, chung một bức vách, rồi đến xưởng làm việc cũng kề sát nhau. Tôi nói “Này, xin lỗi nhé, tối qua tôi làm ồn đến tận sáng, giờ giấc trật trìa nên không biết là ngủ hay thức, ba giờ sáng tôi đi gội đầu. Cô ngủ ngon không.” “Thật vậy à, tôi chẳng nghe thấy gì cả. Im lặng đến lạ thường”. “ Vậy là tốt rồi, có hàng xóm như cô!”

IMG_6425-TL Ju-Young nói, “tôi ở đây, ở Brooklyn, New York”. Và từ những ngày đầu, cô nàng cắm đầu ngay vào làm việc, nhẹ nhàng và đắm đuối. Và rồi Ye-Hsin đã luôn để mắt cẩn thận đến Ju-Young, kể từ khi biết rằng cô nàng đa cảm này, rất có thể vùi đầu khóc đẫm một chiếc gối bông. “Các cô nàng Hàn Quốc họ luôn là như thế, thấy không, rất là con gái.” Yi-Hsin thêm “Xem này, cái cách họ mô tả tiếng các con vật. Ju-Young, ở Hàn Quốc tiếng chó sủa như thế nào? Đấy, thấy chưa”.

Buổi ngày tuyết tan, nước chảy dài từ trên lá cành xuống mái hiên, xuống đường. Nước đọng thành từng vũng lấp lóa nắng, tuyết chưa tan kịp lấp lánh trắng.

Cô gái Đài Loan tôi gặp Szuhui nói rằng “ tôi mới vẽ trong vòng một năm trở lại đây, trước đó thì làm sắp đặt. Nhưng mà không hối tiếc gì cả.” “Thật à!”, tôi nói. “Tôi cũng mới quyết định tập trung vẽ vời gần đây thôi, việc này cần có thời gian tĩnh tại và tập trung, mà sau khi ra trường tôi lại bối rối quá, cô biết đấy ..” Cô Szuhui ngắt lời “Tôi vẽ. Là vì. Những vấn đề tôi quan tâm cần được thể hiện, truyền đạt bằng tranh giá vẽ. Thế thôi!” “Được rồi!” tôi nói. Chúng tôi im lặng, và sau đó Szuhui chào tạm biệt để quay lại xưởng của mình ngay. Tôi chưa từng ghé qua xưởng vẽ của Szuhui.

Tôi nghĩ mình có thể dụi đầu vào mái tóc dài đen xoăn của Tressa, có thể ôm vào lòng nụ cười tươi thắm của bà. Người phụ nữ ấy, kiêu cách và quý phái. Bà thân thiện giải thích các câu chuyện bằng những câu văn diễn đạt gọn gàng, lối nói rõ ràng, dễ hiểu. “Tôi ở San Francisco, cô đến San Jose à, bắt xe đến nhà tôi đi và ở lại đó một đêm cũng được. Tôi sẽ dẫn cô đi xem trường đại học nơi tôi dạy và giới thiệu các bảo tàng, gallery cho cô xem”.

“Trong phòng thật lạnh quá” cả tôi và Yi-Hsin cùng than thở. Thật vậy, vào buổi đêm, máy sưởi chẳng hoạt động gì cả. Tôi nhảy lên giường co quắp, thấy đôi tay hóa băng. Cái vũng tôi nằm trên nệm lại được chính thân thể này sưởi ấm, mẹ kiếp! Chỉ thế, không dám cả cựa mình. Như vậy, tôi nằm thao thức những chuyện không đâu và mơ lịm vào không trung lúc nào không biết. Ngày đầu tiên, tôi mơ thấy D. Tụi mình đi đâu đó về và ghé ngang qua khu nhà ở của D, D nói “để tui gửi xe”. Và rồi anh chàng ngồi sau xe tôi, chiếc 9975, tôi cầm lái và chúng mình đi tiếp. Có cái gì đó thật dịu nhẹ và êm đềm, tôi lướt đi lâng lâng, D ngồi sau dụi đầu vào lưng tôi và vòng tay đến trước. Rồi chòang tỉnh. Trong một giấc nào đó, N. đang giận tôi, anh nói những lời dằn dỗi, bên kia, Marc đang ngồi đó. N lấy rau má bôi lên mặt, xanh xanh, gương mặt anh xanh rêu. Rồi tôi choàng tỉnh dậy.

Cô nàng của tôi. Cô ăn uể oải như mèo khều. Tôi không biết thật dạ cô thì như thế nào, thế nhưng cô chế biến món ăn cho mình, chỉ riêng mình. Cô lừa lấy tòan bộ chỗ mứt phúc bồn tử trong ruột bánh ra, bỏ vào ly, đặt túi trà vào, đổ nước sôi, rồi chế thêm tí mật ong.

Cô nàng Lolita, lúc đấy áo hở lưng, lòm khòm, chân mang ủng đồng thời mũ lông bao phủ quanh khuôn mặt trẻ thơ, tóc lòa xòa xuống vai, cô ngước mắt ấn cái nhìn vào tôi, mỉm cười “xin chào” rồi đi.

Lấn quấn ở đấy, tôi thấy như mây trời sắp vuột qua kẽ tay.

Đó là tôi để ý thấy cô. Không ai lại không thấy cô, phải không con thú nhỏ trú trong mùa đông.

Tôi quay lại chỗ của mình nơi ngài Gult đang đùa với Sun-Hee về cái gọi là viên đạn của James Bond, tác phẩm điêu khắc ở đây của cô ấy, mà thực ra là một con dấu bằng gỗ thật lớn. Sun-Hee, cô ấy làm nó để đóng dấu lên tuyết trắng, lên tường các tòa nhà… Tôi chưa ­­­­biết cô sẽ khắc câu gì vào đó. Cô âm trầm và xinh đẹp cổ điển. Cái cách Sun-Hee cười và động tác của cô, chậm rãi, thật thận trọng, dáng cô gầy guộc, đôi cánh mũi và khóe miệng cười mẫn cảm, tôi thấy sao mà giống chị Đào quá. Chị đã không thể đi đâu khác. Chị chỉ thóat đi trong chốc lát. Sun-hee lắng nghe thinh không. Ki-jin gạn lọc thế giới qua mặt biển đại dương mặn chát, xanh lơ mơ như tuổi thơ nhân lọai. Ở đó có con cá voi ngờ nghệch, to kềnh và trong suốt. Ngài Gult gọi Ki-jin là James Bond. Tất cả chúng tôi lại thích gọi chệch tên ngài Gult thành ra Mr. Good – ngài Tốt Bụng. Bên đống lửa, chúng tôi hỏi “Vì sao”, ngài Tốt Bụng nói: “Không biết, nhưng anh ta chính là James Bond” “còn Chambree là Superman”. Quả thật là đúng như vậy, tất cả chúng tôi cùng phá lên cười. Chàng James Bond Ki-jin và cô gái Sun-hee đẽo viên đạn gỗ khổng lồ làm thành một đôi tuyệt đẹp.

 

 

.

bài đã đăng của Tố Lan

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)