tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
… Ngoài nỗ lực khôi phục tổ quốc vào thế kỷ 10 của tộc Việt, điều xác quyết cũng còn được thể hiện qua công cuộc tạo dựng Kampuchea của tộc Khmer, Ayuthia rồi Xiêm, Lan Xang rồi Lào của tộc Thái, Miến Điện của tộc Miến và Pyu, Sravijaya, Singhasari, Majapahit… của tộc Malay vùng Hải đảo.
Niglou ra đi, con ở lại, mẹ không muốn nói là con phải sống vui vẻ ở điều mất mát này mà ý mẹ muốn nói, nếu thật sự con muốn Niglou yên bình ở thiên đường thì con cũng phải sống yên bình với nỗi nhớ con về Niglou. Có như vậy, Niglou mới có thể yên tâm được. Con hiểu không? Mình nhớ, nhưng trong yên bình.
chỉ là con khái ngúng nguẩy sau gáy đêm
những mảnh vỡ ý thức lóc xóc dây gân dây cót dây dưa
tái hiện sự bất lực của tiếng vang lọc cọc lóc cóc lóc cóc lọc cọc
Sóng biển Đông trên VTV thì êm ả
nhưng sóng trong lòng cư dân mạng lại sục sôi
khai thác bô–xít ở Tây Nguyên là chuyện động trời
Fujimoto xác định cuộc sống xa xỉ của nhà họ Kim mà đầu bếp Furlanis đã miêu tả trước đây. Súp bào ngư cá mập—loại cá mập hiếm—có trong thực đơn bốn ngày một tuần; sushi một ngày trong tuần, và súp thịt chó mỗi đêm Chủ Nhật (không kể mấy món thịt chó “đặc biệt” vào mùa hè).
Đám đàn ông cười rộ lên. Họ quá quen với sự tàn phá của chiến tranh, và biết gió không thể giáng cho họ một đòn chết người. Tuy nhiên mỗi người đều cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một chút. Họ là người sa mạc, và họ sợ những thầy phù thủy.
Cả tuần anh không gặp nàng. Anh nhớ nàng cồn cào, nhớ tưởng có thể cháy lên được. Một sức ép mơ hồ, mà trĩu nặng, lúc nào cũng đè lên trái tim anh. Sáng hôm nay, cũng như mọi sáng khác anh lại mang bộ bài ra, không phải bói cho anh mà là bói cho nàng, đúng như lời nàng nói, anh muốn bói cho em thì bói lúc nào cũng được mà.
Trong căn hầm thói quen trầy xước
thân thể hiện lên chuỗi bất động trên vòm ánh sáng lờ mờ
những bóng người đi ngược chiều
trên miệng cắm những đóa hoa đen và những hành khúc tang lễ
Để em ơi lớn lên bán mình cho ngoại quốc
Bỏ ruộng đồng mặc váy ngắn hổn hển ngực no đùi trắng cạo sạch lông phèn
Những gã đàn ông no nê thân xác của em
Nếu chỉ bằng vào truyền thuyết thì chúng ta sẽ gặp ngay một trận hoả mù về thời gian với 20 vị vua họ Hồng Bàng nối tiếp nhau chia sẻ một chuỗi dài 26 thế kỷ, và với cái gốc tích cũng mù mờ không kém thời gian. Truyền thuyết Hồng Bàng không giúp được chúng ta một cách thiết thực trong việc xác định thời kỳ lập quốc.
Tiếng thét trong lòng microwave
Tôi viết câu chuyện này không nhằm đả phá những đặc tính thông dụng của microwave (chuyên hâm nóng thức ăn). Mà tôi chỉ nói, trong một ngày không nồi không chảo, mà lại sống trong căn hộ chỉ trơ mình tôi với bốn bức tường đó, dĩ nhiên tôi sẽ tìm mọi cách luộc trứng mà không cần những dụng cụ thông thường. Và sau đây là câu chuyện về nó, về những quả trứng bị ép buộc phải nhảy múa tự do trong lòng microwave …
Bằng cách lập những ngôi chùa thờ những biểu thị của thời tiết và đặt tên theo các đấng hiện thân của Phật, người Việt Nam vào thời Sĩ Nhiếp củng cố truyền thống văn hóa sẵn có của họ với chính thể của những tư tưởng mới.
Bấy giờ là cuối tháng bảy, giữa thu. Hoa lâm bồn nở ngát ở hai bên bờ suối. Lòng Chu nặng trĩu niềm vui. Có tiếng nước đổ.
– Tới chỗ rồi.
Ông già nói. Chẳng thấy bóng dáng một ai.
Từ ngày đó trở đi, chính sa mạc mới quan trọng. Nàng sẽ nhìn ra nó mỗi ngày, và sẽ cố đoán ngôi sao nào chàng đang theo để đi tìm kho báu. Nàng sẽ phải gởi những nụ hôn theo gió, hy vọng rằng gió sẽ chạm mặt chàng, và nói cho chàng biết rằng nàng còn đó.
– nhớ lúc nãy tani có bảo: “you… you eat pussy all day.“ câu nói đó giờ đây, trời ơi! làm cho tôi tủi phận đến ứa nước mắt.
Phải đi đường con don, con dím,
Đường con trâu, con bò lẩn trong rừng.
Ai có bò bện thừng mà buộc;
Ai có trâu làm xẻo mà lôi;
Ai có con đeo địu, mang nôi.
. . .
(hành ca trên đường nam thiên của bộ tộc Thái)
Hồi đó, trong khi hải tặc bò lổm ngổm như cua càng trên khoang thuyền, con gái bị bắt, từng người đang bị xô đẩy lôi kéo sang tàu Thái, con trai đã bị chém đứt cần cổ mấy tên rồi. Tới phiên tôi, tên hải tặc giơ cao mã tấu xuống, tôi nhìn lên bầu trời…
mỗi sáng con ki liếm chân khi tôi rời nhà/ vẫy đuôi lúc tôi trở về.
– đùng phát 30 tháng tư 75/ một dang nhà ông/ bà già được [bị.] trưng dụng thành trụ sở phường đội.
một hai ba
ôi linh trang linh trang linh trang
loài hoa siêu thực
sương cài lên ngực màu thiên thanh
vội vã không từ biệt
cây cứ xanh ngoài lời
Sự thành công của Sĩ Nhiếp không được thấy nhiều qua những điều ông làm, mà qua những điều ông không làm. Ông không đi ngược lại nhân sinh quan của người bản xứ. Ông không thi hành những đường lối cai trị nào có tính cách ngoại lai đối với họ; ông không bòn rút, vơ vét của cải của họ bỏ vào túi riêng.
Khi bụi mù lắng xuống một chút, thằng con trai run bắn lên trước cái cảnh nó thấy. Ngồi trên mình ngựa là một kỵ sĩ bận toàn đồ đen, có con chim ưng đậu trên vai trái. Ông ta đội khăn và toàn khuôn mặt, trừ đôi mắt, được che bằng một cái khăn đen.
Quá khứ gắn chặt vào thân thể
ngày tháng là một cơn bão quật ngã mọi giá trị và quyền năng
những giọt máu đông cứng không đủ sức lên tiếng hát ca trong chuỗi thời gian thoi thóp
…những lời viết của Phạm Việt Châu tác động mạnh mẽ như thế nào. Ông cho chúng tôi một căn cước mới, một niềm hãnh diện mới, một gia đình mới, và dĩ nhiên, một hướng đi mới.
Điều đáng tiếc là “Trăm Việt Trên Vùng Định Mệnh” bị những biến cố lịch sử dồn dập suốt những năm đầu thập niên 70 che khuất, và vùi dập vào lãng quên do biến cố 30.4.1975. Phạm Việt Châu qua đời cùng chính thể Việt Nam Cộng Hòa, như một thuyền trưởng cùng tự trầm với con tàu thất trận.
…điều đáng quan ngại hơn cả vẫn là những mầm ảnh hưởng xấu mà đế quốc đã gieo được trong lòng các dân tộc Đông Nam Á. Chính những mầm này đã nẩy nở thành tầng lớp tay sai của các đế quốc và đã đưa đến sự phân hóa giữa các dân tộc và trong nội bộ mỗi dân tộc trong vùng. Sự phân hóa ấy đã làm suy yếu toàn thể khu vực và đã là chướng ngại quan trọng nhất cho mọi nỗ lực kết khối để sống còn và tiến bộ.
Không cho nói nữa
Không nghe nói nữa
Căn-phòng-im-thở từ từ dâng nỗi sợ
Đứa trẻ trong em
gột bỏ anh rồi…
tranh thủ ngày nghỉ/tập trung hội trường/quán triệt nghị quyết
sau đó ngủ gục
sau đó đọc báo
sau đó nói chuyện
sau đó ra về cầm phong bì ba chục ngàn
Bình Luận mới