Trang chính » Bàn tròn, Bàn Tròn: Nghệ Thuật & Chính Trị, Biên Khảo, Nhận Định, Tiểu luận Email bài này

Chung quanh vấn đề Tư thế Chính trị của Trịnh Công Sơn – Phần 1: Những điều trông thấy

Phần I: Những điều trông thấy

Ý nghĩa đằng sau việc giao trách nhiệm điều hợp cho một biên tập viên duy nhất là để cho việc quản lý bình luận của bạn đọc có được sự nhất quán. Đây không hẳn là một quyết định an toàn nhất mà BBT Da Màu có thể có được bởi vì cùng với sự nhất quán là phần “chủ quan” của biên tập viên trách nhiệm, và điều này có thể biến chuỗi thảo luận trở thành một chiều hoặc ngay cả phiến diện. Nguy cơ này đã thực sự xảy ra hay không thì phải nhờ đến nhận xét của quý bạn đọc, và tôi không hề nghi ngờ là chỉ riêng việc này cũng có thể trở thành một đề tài tranh luận rất sôi nổi.

Chịu trách nhiệm điều hợp chuỗi thảo luận mọc lên từ bài viết “Trịnh Công Sơn & Tham vọng Chính trị” không nhất thiết là một công việc thú vị. Trước hết là số lượng và sau đó là chất lượng. Là một tạp chí văn chương, Da Màu không thường xuyên nhận được hàng chục, thậm chí hàng trăm bình luận tương tác như đã xảy ra trong những ngày vừa qua. Cũng may mà BBT Da Màu đã có cơ hội làm quen với điều này trong chuỗi thảo luận cũng sôi nổi không kém FOB II: Nghệ Thuật Lên Tiếng trong các ngày tháng đầu năm 2009.

Chất lượng của ý kiến thì thượng vàng hạ cám, và “khổ” nhất là khi vàng lẫn trong cám trong cùng một bài góp ý. Trong trường hợp này, vàng có nhiều cơ hội đi theo cám vào chốn hư vô một cách đáng tiếc bởi vì người trách nhiệm không có đủ thì giờ ngay cả chỉ để liên lạc với tác giả để đề nghị biên tập lại! Khi bài viết của Trịnh Cung được phổ biến rộng rãi hơn, đặc biệt qua sự “hào phóng” của mạng Thanh Nien Online trong nước bằng cách chỉ cần đề cập một cách mơ hồ đến bài viết “công bố trên một trang web hải ngoại” (trang web nào?). “Hảo tâm” này đã mang đến cho Da Màu một số lượng không nhỏ các nhà lướt web (net surfers) trẻ tuổi, và cùng với họ, một hệ thống ngôn ngữ “tân kỳ.” Vậy đó, trong vòng vài… sát na, họ tìm thấy “trang web hải ngoại” ở địa chỉ http://damau.org và phần bình luận ngay lập tức tràn ngập những ký hiệu bí ẩn, những “ko,” những “j,” những gì nữa có trời biết! Trách móc, than thở với ai? “Chấp nhận những dị biệt” không phải là chủ trương của tạp chí mình đang phục vụ hay sao? Và những ký hiệu gởi đến bởi cái thế hệ tương lai của dân tộc không phải là “những dị biệt bắt nguồn từ ngôn ngữ” mà Da Màu “phải” chấp nhận hay sao?

Đó mới chỉ là phần hình thức mà bạn đọc cống hiến cho cuộc đối thoại. Phần nội dung? Xin nói ngay, và xin được phép mượn/sửa lời họa sĩ Trịnh Cung, cho dù thú nhận này “chắc chắn sẽ gây ra sự mất mát tình cảm, sự đổ vỡ các mối quan hệ [nhất định phải là vô cùng tốt đẹp] lẽ ra sẽ có được của tôi với quý bạn đọc thân mến đã gởi ý kiến phản hồi,” là có ít nhất 60% trong tổng số ý kiến đã bị loại bỏ một cách thương tiếc hay không thương tiếc! Phần lớn nhất là do bị chậm chân vì đã có ai đó lên tiếng trước mình về một điều không nhất thiết phải giống hoàn toàn nhưng có nhiều tương đồng hơn là dị biệt. Phần kế tiếp là do đã sử dụng diễn đàn Da Màu như là chốn… khuê phòng, ở đó những tình cảm hỉ nộ ái ố được diễntả/trình bày một cách… thậm phồn! Phần còn lại chứa đựng không nhiều thì ít những fallacies, đủ nhiều để tự đánh bại chính mình với những cáo buộc vô bằng cớ, những tuyên bố dựa trên “chân không” (hoặc không chân), và cái ước muốn độc quyền sở hữu chân lý, tả hoặc hữu. Chưa hết, còn có cả hên xui may rủi nữa! Vì một lý do khẩn cấp liên quan đến kỹ thuật, chúng tôi đã phải dời toàn bộ trang web Da Màu và các mạng phụ thuộc đến một địa điểm mới. Sự cố kỹ thuật liên hệ đến công việc này đã khiến một số bình luận được hiển thị từ trước bị thất lạc. Nhân đây, xin thay mặt BBT Da Màu cáo lỗi cùng quý độc giả có bài ở vào trường hợp nói trên, đặc biệt các bình luận nằm trong khung cửa sổ thời gian từ 1 giờ sáng đến 12 giờ trưa ngày 4 tháng tư năm 2009 (giờ California, Hoa Kỳ).

Không phải là tất cả các ý kiến được hiển thị hoàn toàn vượt qua các “ải” nói trên. Chẳng hạn như bình luận dưới đây của bạn đọc Teddy Ngô:

Theo tôi, ông Trịnh Cung và những người ủng hộ Trịnh Cung qua bài viết về Trịnh Công Sơn trên website này chắc chắn sẽ bị những người yêu nhạc Trịnh Công Sơn đời đời nguyền rủa, các vị sẽ không được ai thăm viếng khi đau ốm và cũng sẽ không ai đến viếng và đưa xuống mồ khi chết ! Hương hồn của Trịnh Công Sơn sẽ báo mộng cho các vị biết từ lúc này trở đi các vị sẽ sống và chết như thế nào? Hãy nhớ lấy!

Cùng với những hù dọa trẻ nít là việc thần thánh hóa được phô diễn một cách khôi hài cùng cực làm nên sự độc đáo trong cung cách… lý luận đã khiến ý kiến này được người điều hợp chuỗi thảo luận cho rằng xứng đáng có được một khoảnh đất rộng rãi trên diễn đàn Da Màu! Do đó, cùng với một vài điều “hay ho” khác, chịu trách nhiệm điều hợp chuỗi thảo luận mọc lên từ bài viết “Trịnh Công Sơn & Tham vọng Chính trị” không nhất thiết là một công việc không thú vị.

Trong khi phải chịu đựng những “dị biệt ngôn ngữ” của các thế hệ 8x, 9x trong và ngoài Việt Nam, tôi không thể nói là mình đã không xúc động khi đọc được những tình cảm trong sáng của họ. Tôi nghĩ rằng phần đông không biết gì nhiều về những tranh chấp trong quá khứ. Ngay cả nếu biết [đến một mức độ nào đó], tôi cho rằng họ đã không quan tâm lắm đến chuyện ai đúng ai sai trong quá khứ. Và tôi tin rằng, nếu không phải toàn bộ thì hầu hết trong số họ đều yêu mến âm nhạc Trịnh Công Sơn, và qua đó, con người của ông. Tất nhiên điều này đưa họa sĩ Trịnh Cung vào một vị trí vô cùng bất lợi bởi vì bài viết của ông có khả năng làm sứt mẻ hình tượng toàn bích của người nhạc sĩ quá cố. Một số ít lớn tiếng phản đối, thậm chí sỉ vả Trịnh Cung vì đã xúc phạm đến thần tượng của họ. Một số khác thì chỉ mong muốn “người lớn” xí xóa, bỏ qua “chuyện năm xưa” để tro tàn yên ắng, và để họ, thế hệ trẻ, yên tâm với những gì họ có và muốn tiếp tục gìn giữ. Trái tim tôi ở với họ, những người trẻ tuổi không muốn biết đến hận thù.

Những huyên náo, ồn ào đến từ “người lớn” và dựa trên những điều tất nhiên phải là vô cùng cao quý. Trước và trên hết là đạo lý. Kế đến là nghệ thuật. Và còn gì nữa nếu không phải là chính kiến?

Trong một bài phản bác với tựa đề mang tính bỉ thử một cách thừa thãi, nhà báo Lê Minh Quốc đưa ra một số dữ liệu để chứng minh những điều trình bày trong “Trịnh Công Sơn & Tham vọng Chính trị” là vô căn cứ. Trong số các “điểm” Lê Minh Quốc phản bác, chuyện Trịnh Công Sơn thật ra không bị nhạc sĩ Tôn Thất Lập mắng mỏ là đáng tin cậy nhất vì việc Tôn Thất Lập không có mặt ở đài phát thanh là điều hoàn toàn có thể kiểm chứng được. Phần còn lại hoặc là dựa trên suy luận/đoán định của Lê Minh Quốc về tình huống được đề cập hoặc từ “lời khai” của đệ tam nhân, vốn về mặt lý luận, không đáng tin hơn hay kém những tuyên bố của Trịnh Cung. Nói tóm lại, tất cả các nghi vấn, ngoại trừ vụ Tôn Thất Lập, vẫn tiếp tục là nghi vấn cho đến khi có được bằng chứng không thể chối cãi được về sự chân thực hay không chân thực của những điều Trịnh Cung và Lê Minh Quốc đã nêu ra. Tuy vậy, bài viết của Lê Minh Quốc đã được sử dụng như là nền tảng và có khi đã là bài viết duy nhất được đọc mà nhiều người dựa vào đó để đánh giá và nhanh chóng lên án nhân cách của Trịnh Cung.

Không thể nói là Trịnh Cung đã không dự phần trách nhiệm trong chuyện này. Một bài viết mà chính tác giả đã biết trước sẽ gây nhiều sóng gió không nên chứa đựng những chi tiết cẩu thả như thế. Ngoài ra, một số dữ kiện mà theo tôi hoàn toàn không đóng góp được gì cho vấn đề Trịnh Cung muốn bạn đọc lưu ý cũng được đưa vào bài, “tình bạn không có thật” giữa họa sĩ Đinh Cường và tác giả chẳng hạn. Những điều như vậy chỉ làm giảm đi sự thuyết phục của lập luận chính yếu và đồng thời tạo cơ hội cho độc giả đặt nghi vấn về động cơ thực sự của bài viết. Tuy nhiên, tôi tin rằng quý độc giả thận trọng sẽ không dựa vào chỉ một vài sơ xuất để quyết định giá trị của toàn thể theo kiểu vơ đũa cả nắm.

Trong mọi trường hợp, Lê Minh Quốc có quyền hoài nghi sự chính xác của những dữ kiện đưa ra trong bài viết của Trịnh Cung. Và Lê Minh Quốc đã có thể dừng lại ở nội dung bài viết thay vì thòng thêm một cú đấm dưới thắt lưng ở phần kết:

Thật ra, phê phán anh Trịnh Cung là một điều khó khăn, vì so với tôi – thế hệ cầm bút trưng thành sau năm 1975 – thì anh vẫn là ngưi trước trong lãnh vực văn học nghệ thuật lẫn tuổi đời, tuổi nghề. Vậy bày tỏ thái độ như thế nào? Tôi hỏi mẹ tôi – năm nay gần 90 xuân xanh (sic!) – mẹ tôi bảo: “Sống ở trên đời đừng bao giờ “ngậm máu phun người”, vì ngưi chưa bn nhưng miệng ta đã bẩn”.

Rõ ràng là Lê Minh Quốc không phải là một hiếu tử, ông đã không nghe lời cụ nhà. Trước khi cho phép mọi người biết rõ đầu đuôi, ông đã đứng ngay ở cái tựa đề bài viết của mình và… phun tứ tung!

Từ bài viết của Lê Minh Quốc, đăng trên mạng Thanh Niên online, lòng dạ văn nghệ sĩ cả nước bỗng sôi sục với cao trào đạo đức. Đây là một phản ứng hoàn toàn có thể hiểu được. Trong dịp trở lại cùng bạn đọc vào giữa tháng 3/2009 vừa qua, diễn đàn talawas.org, nay là talawas blogs, đã nhanh chóng mở ra chuỗi thảo luận “Khủng hoảng đạo đức” hướng về quê nhà Việt Nam yêu dấu. Nói chung, những người tham gia chuỗi thảo luận này, phần đông là những nhà trí thức sinh sống trong nước, không có mấy ai lạc quan về tình hình đạo đức ở Việt Nam. Bằng cách đặt ra những nghi vấn về tư thế chính trị của Trịnh Công Sơn vào thời điểm bi quan này, Trịnh Cung, người mà tình bạn thắm thiết với và quan hệ gần gũi với gia đình của Trịnh Công Sơn là điều ai cũng biết, ngay tức khắc trở thành con mồi lý tưởng cho nỗi đói khát được quyền chứng minh là giềng mối đạo đức của ta cũng không đến nỗi nào, ít nhất là cũng không tệ như tên “lừa thầy phản bạn” Trịnh Cung! Hàng tá người bỗng một sớm một chiều trở thành nhà đạo cao đức trọng, nhưng trong số đó không có ai bén gót ông Thuận Nghĩa! Trong một bài viết do nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo gởi đến và được đưa vào phần “Đọc Trên Mạng” của Da Màu, độc giả có thể tìm đọc câu chuyện mà trong phần giới thiệu vô cùng trân trọng của mình, Nguyễn Trọng Tạo đã “đọc thấy bàng hoàng, nghĩ về sự thiếu nhân cách của nghệ sĩ đã xúc phạm công chúng yêu nghệ thuật đên thế nào… Thuận Nghĩa đã làm cho người đọc giật mình đến nghẹn thở, khi biết rằng chính tác giả cũng đã nén lệ vào lòng.”

Không chỉ nén lệ vào lòng, Thuận Nghĩa còn biểu lộ ra ngoài một cách ồn ào lòng “trượng nghĩa khinh tài,” liệng bỏ xuống sông bức tranh “Con mèo trèo cây cau” của Trịnh Cung mà theo tôi trị giá ít nhất cũng dăm bảy ngàn đô! Trong một bài viết hơn 1800 chữ không kể phần giới thiệu của Nguyễn Trọng Tạo đề cập ở trên, Thuận Nghĩa bỏ ra 1272 chữ chỉ để kể lể công đức cứu nhân độ thế của mình vốn đến lượt biến ông thành sở hữu chủ của hai bức tranh, một của Bửu Chỉ và một của Trịnh Cung. Chỉ trong 55 chữ tiếp theo đó, và câu thứ 2 trong đoạn này có thể vất đi một cách an toàn, ông quyết định Trịnh Cung là kẻ phản bạn đê hèn:

Mấy hôm rồi đọc tin trên các báo điện tử, thấy có bài nói nhiều về bài viết của Họa sĩ Trịnh Cung. Tôi ở xa lại là người không có chính kiến rõ ràng trong vụ này. Nhưng có một điều tôi khẳng định là Trịnh Cung là một kẻ phản bạn đê hèn.

Hử? Có ai “khẳng định” giùm tôi là ông Thuận Nghĩa đã đọc bài nào trong số các bài nói nhiều về bài viết của họa sĩ Trịnh Cung? Tất nhiên là không ai nghi ngờ về chuyện ông đã KHÔNG đọc qua chính bài viết gây sóng gió của Trịnh Cung! Tuy nhiên, bất kể khẳng định của Thuận Nghĩa được hình thành dựa trên cơ sở nào, đã quá trễ để cứu vãn… bức tranh “Con mèo trèo cây cau.” Phần còn lại của bài viết là một sao chép thô lậu của điển cố Hứa Do Sào Phủ:

Tôi tháo bức tranh  mèo trèo cau của Trịnh Cung xuống,  định bỏ đi, nhưng vì vẫn cứ luyến tiếc bức tranh đã theo mình mấy chục năm và ăm ắp kỷ niệm. Vậy là tôi vác ra cái quán ăn Việt nam gần phố tôi ở, gạ tặng lại cho ông chủ quán.

Tôi rầu rầu kể lại chuyện họa sĩ Trịnh Cung, bạn chí cốt của Trịnh Công Sơn, viết báo bôi nhọ họ Trịnh, làm cái chuyện trời đất không tha là hám danh lợi mà bán đứng bạn bè đã quá cố của mình. Nghe tôi kể xong Ông chủ quán ném tấm tranh vào người tôi ngoác miệng lên chửi: “Ông đem cái thứ dơ bẩn ấy cút đi cho khuất mắt, mẹ kiếp tưởng tốt lành gì, hóa ra là ông ngửi đéo được rồi ông mới đem cho chúng tôi ngửi..”. Vừa nói Ông vừa lấy tay đẩy tôi ra khỏi quán như xua đuổi một thứ tà ma dị hợm. Làm như tôi và bức tranh là cái thứ gì bốc mùi tởm lợm không bằng.

Giải pháp duy nhất và tối hậu mà Thuận Nghĩa có thể làm được là liệng bức tranh của “tên lừa thầy phản bạn” xuống một trong những con sông chảy ngang thành phố Hamburg. Câu chuyện chấm dứt một cách vô cùng thích nghi với nhân cách cao quý của lãnh tụ đạo đức Thuận Nghĩa :

Nhìn bức tranh bập bềnh dập dờn trên sóng, tôi lại thoáng lo âu và thầm nghĩ: “Không biết bức tranh ấy của Trịnh Cung có làm ô uế thêm dòng nước vốn đã quá ô nhiễm này không nhỉ”

Không thể trách Nguyễn Trọng Tạo đã bàng hoàng. Anh là nhà thơ với trái tim vô cùng nhạy cảm. Vào năm 2009, không phải ai cũng có cơ hội chứng kiến cuộc tái sinh của cặp thánh nhân Hứa Do Sào Phủ. Rất tiếc, không thấy Thuận Nghĩa cho biết tên và địa chỉ của cái quán ăn của ông chủ quán Sào Phủ tân thời để nếu có dịp, tôi (và các bạn đọc hiếu kỳ khác) sẽ ghé Hamburg để chiêm ngưỡng và để được nghe chính miệng ông kể lại câu chuyện cứ như thần thoại này. Bởi vì có một Hứa Do ở bất cứ nơi đâu trong thời buổi này đã khó như lên trời, nay lại có thêm Sào Phủ ở cùng Hứa Do trong số một nhúm người Việt ở Hamburg tận trời Âu thì đúng là chuyện thế gian hi hữu! Nhân tiện, tại sao lại là Hamburg, Germany, một trong những thành phố lớn nhất nhì Âu châu? Nạn nhân của những tội ác còn to tát gấp bội “cái chuyện trời đất không tha là hám danh lợi mà bán đứng bạn bè đã quá cố của mình” phần lớn vẫn còn ở quê hương yêu dấu của Thuận Nghĩa kia mà? Ở đó người ta còn bán tới… bô xít và cả cái gì gì nữa kìa, bán rất nhiều và rất nhanh, và theo cái cung cách gọi tên “tội ác” theo kiểu thậm xưng như “trời đất không tha” thì nhất định Thuận Nghĩa sẽ nhanh chóng hết sạch chữ để gọi/đặt tên những tội ác này! Có lẽ vì vậy mà Hứa Do tân thời của chúng ta chịu không nổi nên phải chạy tuốt qua Hamburg để… rửa tai và làm đại diện cho công chúng yêu nghệ thuật ở Việt Nam?

Bất kể sự châm biếm không buồn che giấu ở đây, tôi sẵn lòng tin rằng Thuận Nghĩa đã thật sự ném bức tranh con mèo trèo cây cau xuống sông, đơn giản vì tôi cho rằng bệnh nhân của bệnh hoang tưởng luôn có những hành động rất không bình thường.

Ngoài hai bài viết của Lê Minh Quốc và Thuận Nghĩa, còn có thể kể đến một số bài phản bác khác mà bạn đọc có thể tìm thấy ở trang “Đọc trên mạng” của tạp chí Da Màu, phần đông đăng trên các báo cơ quan, hội đoàn nhà nước. Những bài này, hoặc là những phát biểu cá nhân, hoặc là những phán xét dựa trên những điều không ăn nhập gì đến hoặc chỉ lởn vởn chung quanh cái vấn nạn thực sự mà bài viết của Trịnh Cung đã, một cách vô tình hay cố ý, chạm đến. Cho đến khi tôi đọc được bài viết của, còn ai khác hơn là, Lữ Phương. Bài “Trong hai ông họ Trịnh này, ai mới là người có tham vọng chính trị?” của Lữ Phương nói ra được cái điều mà hầu hết quý tác giả khác trong “dàn đồng ca” không vói tới được (hoặc vói mà không tới được): nhân cách chính trị của Trịnh Công Sơn. Trong cái nhìn của tôi, đây là bài viết thâm nhất và có thể dẫn đến tai ương nghiêm trọng cho tác giả của “Trịnh Công Sơn & Tham Vọng Chính Trị.” Một cách có hệ thống, Lữ Phương bắt đầu với những chỉ trích, bắn phá nhân cách Trịnh Cung từ nhiều góc độ một cách gián tiếp theo kiểu “tôi thì không nhưng người khác thì…” trước khi hạ sát thủ với đoạn cuối cùng trong bài viết của mình mà tôi xin được trích dẫn dưới đây:

Thật khó mà tin rằng sự việc cuối cùng lại tào lao đến như vậy. Chẳng lẽ ông không hiểu rằng cái chết là một sàng lọc cho một đời người: nếu là một thiên tài, có ai ngăn cản ông trở thành một huyền thoại hội hoạ Việt Nam sau này, cần gì phải hạ nhục bạn bè? Tôi vẫn không tin rằng ông lại tầm thường, nhỏ mọn đến như thế. Vì thế trong khi loay hoay với mấy trang viết của ông, tôi vẫn cảm thấy có một cái gì đó hơi có phần bất ổn trong con người của ông trong những ngày thời tiết đang đi vào nóng bức cực độ này.

Hay là giả thuyết sau đây có thể sẽ là thích hợp với ông hơn: ông chỉ mượn Trịnh Công Sơn như một cái cớ để bày tỏ nỗi cô trung chính trị của mình, gửi tới các chiến hữu từ xa như một cách góp phần kỷ niệm những ngày tháng tư “đen” sắp tới? Tôi mong mỏi cái ý nghĩ cuốí này của tôi về bài viết của ông cũng không đúng luôn!

Thoạt nghe, cứ như hai ông bạn ngồi với nhau trên chiếc “ghế đá công viên” cô quạnh trong buổi tàn thu và một ông thì một cách đầy thương xót, lên giọng trách móc ông kia, “bộ mày điên rồi hả, nếu không điên thì mày phải là thằng bán bạn cầu vinh!” Sự thật là chả có bạn bè hoặc thương xót gì ở đây. Lữ Phương chỉ muốn thuyết phục người đọc là Trịnh Cung chả có điên khùng gì hết, và việc phổ biến “Trịnh Công Sơn & Tham Vọng Chính Trị” của họa sĩ họ Trịnh đến từ một mưu đồ chính trị liên quan đến cái hồn ma cũ mang tên Việt Nam Cộng Hòa!

Tôi sẽ trở lại với bài viết của Lữ Phương (và của nhà văn, nhà nghiên cứu Nguyễn Đắc Xuân mới đây) một cách chi tiết ở phần sau. Ở đây, xin được nói thêm về “giả thuyết” nói trên của Lữ Phương. Trên thực tế, “giả thuyết” của Lữ Phương không có gì mới mẻ. Nếu có điều gì đáng lưu ý, đó chính là sự gần gũi của nội dung và số lượng được tung ra của những bài viết tương tự.

Trong những ngày vừa qua, tôi có hân hạnh đọc và loại ra hàng tá những bài có nội dung rất gần với điều Lữ Phương đã viết xuống. Theo lời quý tác giả của “giả thuyết” này, động cơ đã thúc đẩy Trịnh Cung phổ biến bài viết “Trịnh Công Sơn & Tham Vọng Chính Trị” không gì khác hơn là để dọn đường cho việc định cư tại Hoa Kỳ. Cũng theo họ, để chuẩn bị cho cuộc sống mới ở xứ lạ quê người cùng người vợ trẻ và đứa con thơ, Trịnh Cung trước hết phải mua lòng các chiến hữu cũ, những người chống cộng triệt để. Có người còn bảo trong một lần đến Mỹ trước đây, ông đã có những lời lẽ xúc phạm “cộng đồng,” và điều này sẽ gây khó khăn cho ông mai hậu. Để chuộc tội, ông cần thiết phải bày tỏ được với “cộng đồng” quyết tâm chống cộng của mình. Và không còn nghi ngờ gì nữa, “Trịnh Công Sơn & Tham Vọng Chính Trị” chính là món quà lót đường cho đời sống ấm êm của Trịnh Cung và vợ con giữa lòng phố Bolsa cờ vàng lộng lẫy! Tất nhiên là những “bình luận” kiểu này đã nhanh chóng bị loại bỏ bởi vì khẩu thuyết vô bằng và do đó đã vi phạm qui định của tạp chí Da Màu.

Cuối tuần trước (11.04.2009), tôi có dịp đi quận Cam để cùng các bạn trong BBT Da Màu tham dự liên hoan phim Việt Nam (VIFF) tổ chức trong khuôn viên Đại học UC Irvine. Trong dịp này, tôi nghe từ ít nhất ba người trong giới viết lách mà tôi sẽ không nêu danh tánh về tin [đồn] Trịnh Cung sẽ sớm định cư tại Hoa Kỳ. Nếu điều này đúng sự thật thì cái “giả thuyết” của Lữ Phương và “ý kiến” của quý vị độc giả nói trên sẽ có những tác dụng vô cùng độc hại lên đời sống của Trịnh Cung và gia đình ông. Bất kể Trịnh Cung có thực sự muốn “lấy lòng chiến hữu” hay không, nỗi hoài nghi của người chung quanh [trong và ngoài nước] dựa trên những cáo buộc thiếu chứng cớ này sẽ đeo đẳng ông trong những ngày sắp tới và có thể đưa ông và người thân của ông vào tình huống “Trời đất thênh thang mà không có chỗ dung thân.”

Có vẻ như những người ủng hộ “giả thuyết” của Lữ Phương sẵn sàng đi rất xa trong việc thuyết phục mọi người. Vào buổi sáng ngày 9 tháng 4 năm 2009 (giờ California, Hoa Kỳ), tạp chí Da Màu nhận được một phản hồi đến từ độc giả Tran My Chau mà toàn bộ nội dung được lập lại dưới đây. Xin lưu ý, các hàng chữ/ký hiệu nằm dưới tên độc giả Tran My Chau là địa chỉ email, địa chỉ IP, và ngày giờ bài bình luận gởi đến Da Màu.

Tran My Chau
mailaban11@yahoo.com
118.69.130.5

Submitted on 2009/04/09 at 1:26am

Mấy ngày hôm nay tôi cũng thường xuyên theo dõi diễn biến của sự việc này, hôm nay xin được kể ra một chi tiết mà có lẽ khi đọc xong rất nhiều người sẽ thôi không bàn tán gì thêm nữa.
Hôm qua, tôi có gặp Phương Lan, vợ của họa sĩ Trịnh Cung, là chỗ quen biết với tôi hồi đi học. Hai người thành hôn năm 2006 và đã có một cháu hơn 2 tuổi.
Ngồi nói chuyện một lúc, tôi có hỏi Lan về cái vụ bài viết của Trịnh Cung về Trịnh Công Sơn trên diễn đàn danluan.org, Lan cười nhìn vẻ xa xăm. Giọng buồn buồn Lan nói: “Thật ra mình và anh Cungcungx mệt mỏi lắm bởi dư luận, mình không nghĩ là sự việc lại đi theo một chiều hướng như thế này. Lúc đầu anh Cung có ý định muốn mình và con được sống yên ổn ở Mỹ, dẫu sao thì ảnh cũng lớn rồi (Trịnh Cung năm nay ngoài 70) còn mình thì trẻ quá (Lan năm nay khoảng 30). Ảnh muốn tạo dư luận bên đó , ảnh biết bên đó nhiều người không thích Trịnh Công Sơn do Trịnh Công Sơn ở lại sau biên cố 75 nên ảnh mới viết bài này nhằm lấy lòng cộng đồng người việc bên đó để mình được thuận lợi về sau, chứ thật ra anh Cung và Trịnh Công Sơn là chỗ bạn bè thân thiết, hồi sống không nói thì thôi chứ mất rồi thì nói nhau làm gì! không ngờ sự việc lại như thế này…
Tôi có hỏi vui với Lan rằng: Bạn có tham gia viết bài này hay không mà giọng điệu nghe quen thế (Lan là nhà thơ, học chung với tôi thưở trước), Lan cười bảo thật ra là Lan viết nhưng trên cơ sở những gì anh Cung kể.
Mọi việc chỉ đơn giản như vậy, có lẽ chúng ta nên thôi bàn tán nữa. Tôi cũng hiểu và thông cảm Trịnh Cung bởi dẫu sao đây cũng là sự hi sinh tình cảm cá nhân để đổi lại tương lai cho vợ trẻ và con nhỏ. Có lẽ mọi người yêu quí Trịnh Cung hãy mở rộng vòng tay mà đưa vợ con Trịnh Cung sống yên ổn ở Mỹ. Có vậy thì sự hi sinh này của Trịnh Cung còn có được nhiều ý nghĩa.
Xin lỗi Lan vì mình nói ra điều này, mình nghĩ nó cũng cần thiết Lan ạ. Chúc 2 vợ chồng khỏe, chúc cháu ăn nhiều.

Dựa trên nội dung bài phản hồi nói trên, mọi việc trở nên vô cùng rõ ràng và “giả thuyết” của Lữ Phương sắp thành sự thật! Chỉ còn có mỗi một chi tiết nhỏ để giải quyết, và sau đó hồ sơ có thể được đóng lại vĩnh viễn. BBT Da Màu nhanh chóng hồi âm độc giả Tran My Chau và yêu cầu Tran My Chau cho biết giờ giấc và địa điểm của cuộc gặp gỡ vào “ngày hôm qua” (tức là ngày 8 tháng 4 năm 2009) với nhà thơ Phương Lan. Vì mục tiêu và giới hạn của bài viết này, tôi không tiện đưa ra những chi tiết, kể cả chi tiết kỹ thuật, về diễn tiến thú vị tiếp theo đó. Bạn đọc có thể theo dõi toàn bộ diễn tiến ở đây: Tran My Chau tung tin hỏa mù về Trịnh Cung và phu nhân!

Một cách ngắn gọn, email mailaban11@yahoo.com của độc giả Tran My Chau là giả mạo (điều này không làm ai trong BBT Da Màu ngạc nhiên) và dựa trên địa chỉ IP của độc giả… mạo Tran My Chau, BBT Da Màu có thể xác định phần bình luận trích dẫn ở trên được gởi đi từ một máy vi tính đặt một nơi nào đó ở chốn ngàn năm văn vật, còn được biết đến với tên gọi “thủ đô Hà Nội.” BBT Da Màu có đủ chứng cớ để khẳng định là vào ngày giờ nói trên, và trước đó và sau đó, Phương Lan đang ở cách Hà Nội hàng trăm, thậm chí hàng ngàn cây số. Tôi cho là cần thiết phải lưu ý bạn đọc cái ý đồ lôi kéo cả Phương Lan, phu nhân họa sĩ Trịnh Cung, vào câu chuyện này bằng cách “cho biết” chính Phương Lan đã tham dự vào bài viết của Trịnh Cung với tư cách người viết/biên tập bài “Trịnh Công Sơn & Tham Vọng Chính Trị.”

Tất nhiên tôi sẽ không nhanh nhẩu kết luận là nhân vật ném đá giấu tay Tran My Chau, quý tác giả của những bài viết tương tự đề cập ở trên, ông Lữ Phương, và gần đây ông Nguyễn Đắc Xuân, có bất cứ một thỏa thuận [ngầm] nào với nhau về phương cách phổ biến “giả thuyết” của mình bởi vì tôi không có bằng chứng nào về những mối liên hệ này. Tuy nhiên, sự tương tự của nội dung và số lượng các bài viết cáo buộc Trịnh Cung “mua lòng chiến hữu” được tung ra  bất chấp thủ đoạn khiến người ta liên tưởng đến một chiến dịch theo kiểu “trục tà” (witch hunt) nào đó mà nhân cách của Trịnh Cung, và không chỉ của Trịnh Cung, là mục tiêu săn đuổi.

Hiện tượng này khiến chúng ta không khỏi tự hỏi, có gì ở đàng sau cuộc ám sát nhân cách này?

Hết phần I

Xin xem tiếp phần II: Đàng sau những cuộc ám sát nhân cách

bài đã đăng của Phùng Nguyễn


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

15 Bình luận

  • Phan Đức says:

    Đọc những ý kiến “mỉa mai” của ông Nam Phan mà buồn và xót xa !
    Tôi thiển nghĩ khi viết bài này,tác giả LT.đã tỏ ra khiêm tốn để minh định một
    điều là ông không phải là một sử gia mà là một người trong cuộc và là một viên
    chức chính phủ phụ trách công việc an ninh tình báo từng làm việc về TCS.trước
    1975.Có thể ông LT.nhớ sai ngày tháng nhưng tiểu tiết đó khiến ông mỉa mai thì
    xem ra không đáng và có phần buồn cưới cho cái kết luận chắc nịch của ông.
    Nếu ông đòi hỏi mọi bằng chứng phải có nơi một người không phải sử gia thì e rằng
    những bằng chứng về sự tàn ác của CSVN.trong biến cố Mậu Thân,ông có đốt đuốc đi
    tìm cũng không hề thấy trong sử sách CS.Như vậy chẳng lẽ ông sẽ bác bỏ vì không
    có bằng chứng giết ngưòi và chôn sống dân Huế của người CSVN.hay sao ? Một ông
    gọi là giáo sư sử học Đại học Hà Nội mới đây đã chối phăng rồi đó,thưa ông !

  • Nam Phan says:

    Thưa Ông ThuanlaiMD,

    Tôi vừa mới gửi đến Ông Liên Thành mấy dòng qua một trang mạng đăng bài của Ông ấy. Tôi tỏ lòng “hâm mộ” vì Ông ấy có khả năng cho TCS “tàng hình” hay “phân thân”(cùng một thời điểm,TCS có mặt tại hai nơi, Blao, nơi ông ta dạy học và Huế,nơi Ông ta hoạt động cho CS).

    Chả thế mà cũng có một trang mạng khác, vừa đăng bài này vưà “nhắc khéo” độc giả cuả mình, đại ý:”…không bằng tài liệu hay chứng cứ, tác giả ghi lại những sự kiện biết được bằng chính những trải nghiệm của bản thân…như một đóng góp nhỏ vào lịch sử truyền khẩu về con người thời đại..”.

    Vâng, đã là lịch sử truyền khẩu thì cần gì tài liệu hay chứng cứ. Xem ra món chân voi càng ngày càng “hot”.

  • Thuan Lai MD says:

    Tôi mới đọc bài của thiếu tá Liên Thành về Huế và Trịnh Công Sơn ở website bacaytruc.com.

    Thiếu tá Liên Thành là cựu chỉ huy trưởng cãnh sát Thừa Thiên-Huế. Ông thách thức bất cứ ai từ Hoàng Phủ Ngọc Tường, Ngọc Phan, Nguyễn Đắc Xuân v.v. thảo luận vế những điếu ông viết. Sau khi đọc bài của Liên Thành tôi thấy tất cả quý vị, ngay cả ông Phùng Nguyễn đều la những người mù rờ voi.

    Mời quý vị vao website sau để đọc bài của cựu Thiếu tá Liên Thành.

    http://www.bacaytruc.com/index.php?option=com_content&task=view&id=3117&Itemid=37

  • LienHoa says:

    Đọc ý kiến của Thuận Nghĩa làm tôi buồn cười quá! Ông kể lể dài dòng chung qui cũng là chỉ đề cao cá nhân mình lên. Nào thì ông là huyền thoại của Huế, nào là tam tuyệt của Huế, rồi vua đọc, thần đọc (!)… Lâu lâu ông nhá cho biết ông cũng quen biết lớn chứ chẳng chơi [vd: Ông lớn nào đó ở rừng về, Ông triệu phú Schymura gì gì là bệnh nhân của mình (!) (ủa ông TN biết tiếng Đức mà ngay cái tên cơ quan của ông cũng bị viết sai chính tả trên website của mình!), … ]

    Người ta bình luận về bài viết của ông (vụ ném tranh) chẳng phải do ông nổi tiếng hay thấp hèn mà người ta cảm thấy có hay không trên đời này lại còn [thật sự] kẻ cuồng tín như vậy. Nếu có thì hành động đó cũng giống như một kẻ ném bom cảm tử ở Iraq hay Palestine gì đó.

    Tuy nhiên cá nhân tôi rất nghi ngờ câu chuyện của ông TN. Bởi lẽ câu chuyện của ông ai cũng hoàn toàn có thể phịa ra [nguồn gốc bức tranh, đem bức tranh cho lão chủ quán, ôm bức tranh đi bộ lê thê đến bến cảng để vứt (mà không sợ cảnh sát hỏi thăm!), …]

  • Minh Ngoc says:

    Nếu chúng ta thưởng thức những bài hát của TCS vì những lời nhạc nên thơ của ông ấy chứ không phải vì ông TCS mê rượu, mê gái, theo tôi khi ông Đồ Gàn mua hay khuyên người nào mua bức tranh của TC vì ông nhận thấy những nét vẽ tuyệt vời của ông ta chứ không vì ông TC không có tình bạn với TCS phải không? Vây trước khi ông dục bỏ 1 bức tranh nào, hay quyển sách nào nhớ cho tôi biết để xin nhé.

    Nói cho ông (bác sĩ, thầy giáo? ) Đồ Gàn vui, chứ tôi xin post bài ý kiến của mình bao nhiêu lần đâu có được đăng, còn ông không những được đăng lên còn được phân tích, phê bình .

  • Kính ông Phùng Nguyễn!
    Có người hỏi tôi sao không thấy phẩn nộ khi đọc bài viết của Ông, mà trong đó Ông đã dành không ít lượng chữ nói về “câu chuyện bức tranh..” với nhiều ý mạ lỵ nhân cách của tôi. Tôi chỉ mĩm cười và nói “sao lại phẩn nộ, viết bài chửi người khác, bị người ta chửi lại là đúng rồi”. Điều mà làm tôi hơi buồn và có tý khôi hài vẫn là cái ý một bài viết rất cá nhân gửi lên blogs chia sẽ cùng bạn bè thôi, không ngờ lại bụ mổ xẻ rùm beng ra thế, khi trả lời các cảm nhận trong blogs của mình tôi cũng nhắc đi nhắc lại rất nhiều lần về vấn đề đó. Chỉ tiếc rằng bài viết đã lỡ đưa lên phương tiện truyền thông đại chúng, nên không còn có cơ hội để giải thích. Và cũng thật tiếc khi Ông đã quá coi trọng bài viết này mà dành cho nó có quá nhiều luận bàn. Trong khi trên văn đàn, trên diễn đàn nghệ thuật tôi không là cái gì cả, không có một chút tiếng tăm gì hết, và rất ít ai biết tôi là ai. Tôi chỉ là một hạt cát rất nhỏ nhoi, một thứ rong rêu không tên tuổi. Ông đã đặt bài viết của tôi trong khung cảnh bài viết của những người đức cao trọng vọng trong nghề văn chương nghệ thuật. Vô hình chung ông đã hạ thấp giá trị của những người ấy, và cả bài viết của chính Ông nữa. Việc làm mà tôi mô tả trong câu chuyện, và kể nội dung vì sao tôi có hai bức tranh đó, và cách xử lý bức tranh của tôi cũng vậy hoàn toàn mang hơi hướng phong cách của giang hồ, của lớp người dưới đáy. Khi còn ở Huế bạn bè đặt cho tôi một hỗn danh là Đồ Gàn, và cái bút danh Đồ Gàn đó cũng thật sự mang hơi hướng phong cách thực sự của tôi. (Giới xe thồ xích lô, bán sách, bán báo …Huế trong thập niên 80 có tôn phong 3 người là cố đô tam tuyệt đó là : Phương Xích Lô, Mùi Tịnh Tâm và Đồ Gàn). Hành động của tôi đối vối các Ông, các Nhà, các Bậc ..là một một sự kinh ngạc, hiếm thấy, nhưng với bạn bè của tôi thì họ chẳng lạ gì cái tính gàn ấy. Tôi không muốn nói về tôi nhiều, nhưng để trả lời cho 3 nghi vấn của còn lại của Ông, tôi cũng nên nói với ông thêm một vài điều có liên quan đến thái độ quyết liệt có tính “man rợ” của tôi đối với Ông TC, mà Ông chưa biế. Hồi ở Huế sau giải phóng, tôi được một người trong nhóm lãnh tụ phong trào sinh viên học sinh Huế cũ, từ rừng về nâng đỡ. Người đó có quan hệ quen biết với cả hai Ông Trịnh, là người trong nhóm của Ngô Kha, Nguyễn Đắc Xuân, Hoàng Phủ Ngọc Tường….Người đó giới trí thức Huế trong những thập niên 60 ai cũng biết, vì là người đậu thủ khoa Tú Tài toàn quốc, và đã từ chối học bổng đi Mỹ, để vào rừng. Nói trắng ra tôi là nhân viên của Ổng, và ổng rất cưng chiều tôi, và tôi cũng rất kính phục tài năng cũng như nhân cách của Ổng. Ngoài Ổng ra, bạn bè đồng nghiệp của tôi hầu hết là những người cùng thời với hai Ông Trịnh ở Huế. Sau giải phóng vẫn làm việc trong nghành giáo dục Vì vậy tôi biết rất nhiều những giai thoại về hai Ông Trịnh này do hệ kể lại. Và trong tôi cả hai ông Trịnh đều là người Thiên tài, là Thánh nhân. Còn một điều này nữa Ông cũng nên biết, kẻo lại cứ suy luận tôi là người giây máu ăn phần trong vụ bài viết của Ông TC. Thẳng thừng mà nói ra, người tham gia tổ chức hát nhạc Trịnh (nhạc vàng) công khai đầu tiên ở Việt nam sau 1975 là tôi. Vì trong giai đoạn đầy nhạy cảm của thập niên 80, người ta chỉ dám hát nhỏ cho nhau nghe, cao lắm là trong các cuộc nhậu những bản nhạc có từ trước 1975. Chứ không ai dám tổ chức hát công khai, như một cuộc biểu diễn. Vậy mà trên hội trường tầng ba của Tiểu Chủng Viện cũ 11 Đống Đa Huế vẫn có những buồi ca nhạc thính phòng dành cho giới Trí thức được tổ chức với những cái tên “Đêm Nhạc Trịnh Công Sơn”, “Đêm nhạc Ngô Thụy Miên”, “Đêm nhạc Hoàng Thi Thơ”..sở dĩ được tổ chức công khai vì có rất nhiều “ông lớn” ở rừng về thích nhưng không ai dám đứng ra, chỉ có cái thằng Gàn như tôi có họ chống lưng không sợ trời đất mới làm nỗi. Thưa Ông Nguyễn, năm 1983, 1984 ở trên cái Cõi Việt nam đầy hiểm nguy ấy liệu đã có những cuộc biểu diễn như vậy không nhỉ. Cái thằng gàn rỡ “Hứa Do” tôi đã làm được điều đó. Rồi khi Trịnh Công Sơn lần đầu tiên sau 1975 ra mắt công chúng Huế ở giảng đường đại học sư phạm Huế với băng nhạc Dây Leo Xanh của ns Phạm Trọng Cầu và ns Tôn Thất Lập. Có một số người quá khích định tổ chức ném trứng và cà chua lên để tẩy chay họ Trịnh. Người “thanh toán” đám đó theo cách của giang hồ cũng là cái gã Đồ Gàn “Hứa Do”. Nói với Ông điều đó để ông hiểu vì sao tôi có phản ứng cực đoan khi bài viết của hs TC tống vào mạng sườn những người yêu Huế, yêu Con Người của Huế nói chung, và yêu TCS nói riêng một mũi dao oan nghiệt của tình bè bạn. Huế và những Con Người của Huế làm nên phôi thai nên con đường nghệ thuật của hs TC mà. Tôi không quan tâm đến chính trị, vì sự bẩn thỉu nhơ nhớp của nó. Mục đích các Ông đưa bài viết của hs TC lên là vấn đề chính trị, nhằm mục đích hướng các cuộc thảo luận đến chính trị, dựa vào bài viết xu thế chính trị của cá nhân TCS để thể hiện xu thế chính trị của những người liên quan. Tôi không quan tâm đến vấn đề đó. Tôi chỉ quan tâm đến cách cư xử của hoạ sĩ TC, đã giết chết lòng ngưỡng mộ Ông chỉ trong cá nhân tôi
    mà thôi. Chính vì điều đó mà tôi không trích dẫn các ý từ bài viết của Họa sĩ, tôi chỉ thể hiện tình cảm của cá nhân tôi qua việc làm có tính chất phản bạn của HS. Còn vấn đề mà Hs viết, vấn đề chính trị mà các Ông quan tâm. Thì với tôi vô nghĩa. Trích dẫn làm gì. Chính vì vậy mà Ông đã luận đoán tôi không đọc bài viết của TC mà đã ti toe viết bậy, theo đóm ăn tàn chăng.
    Điều nghi vấn thứ nhất của ông đã nhầm lẫn. Ít ai biết đến tôi là một cây bút, nhưng rất nhiều người biết tôi là một người ham đọc. Cái danh xưng mà bạn bè thường gọi là “vua đọc” ..”Con mọt sách”..”Ông thần đọc” không phải là hữu danh vô thực. Cái huyền thoại có trong giới giáo viên Huế vào những năm đầu 80 về một thằng giáo viên nghèo kiết xác, nhịn ăn nhịn mặc, đi đạp xe thồ ban đêm, mà có khi ra hiệu sách mua sách phải chở bằng xích lô về nhà là tôi. Cái thằng giáo viên nghèo có cái thư viện cá nhân hơn 20 ngàn cuốn sách là tôi…thì với một bài viết nỗi đình nỗi đám như bài viết của ns TC, mà tôi không mò đến đọc ư. Trong những điều Ông miệt thị tôi qua bài viết, điều này tôi uất nhất, còn các điều khác kể cả việc Ông nói tôi là bệnh nhân bệnh tâm thần phân liệt thể hoang tưởng, cũng chỉ để tôi mĩm cười thấy vui vui mà thôi.
    – Điều thứ hai thì ông có lý, vì với tuổi đời, với thân phận của tôi mà dùng những lời lẻ như vậy để nói về một hoạ sĩ tài năng như Trịnh Cung không những là khiếm nhã mà còn là hỗn láo nữa. Nhưng Ông cũng thông cảm cho tôi, vì cùng một lúc cả hai thần tượng của tôi, một người thì bị xúc phạm, một người thì tự hạ bệ mình. Thử hỏi tôi không nóng nảy và khó kiềm chế sao được.
    – Điều thứ 3, thì ông nghĩ xem một thằng gàn như tôi có ân hận trước việc làm của mình không?
    Và chính điều đó là một sự thật, những người hâm một tranh của hs Trịnh Cung, nhất là những người Huế, họ bắt đầu tháo gỡ tranh của Hs không còn muốn treo trong đại sảnh nhà mình nữa. Và chính tôi người đã giới thiệu cho một triệu phú Đức, ông Schymura, người có bộ sưu tập rượu vang, và đồ cổ, cũng như tranh của các hoạ sĩ đương đại khá nỗi tiếng ở thành phố Götingen, (bệnh nhân của tôi), khi về du lịch Việt nam có mua một bức tranh của TC. Hôm trước tôi vừa viết thư xin lỗi ông ta, trong thư tôi nói đã giới thiệu cho ông mua nhầm tranh của một họa sĩ không đáng để sưu tầm.
    Cuối cùng tôi chỉ muốn nói với Ông rằng, tôi hoàn toàn không buồn phiền vì chuyện ông bị ông miệt thị, chỉ thấy đáng tiếc là ông đã quá coi trọng bài viết của một người không tên tuổi để lý giải cho những lập luận rất có tầm cở của Ông, làm giảm mất giá trị bài viết, cũng như thân phận của những người có liên quan, cũng như danh giá của Ông mà thôi.
    Hì hì ..tôi vẫn luôn là đọc giả trung thành của damau và chính cả của Ông
    Trân trọng
    Thuận Nghĩa

    • Kính ông Thuận Nghĩa;

      Xin được phép ngắn gọn:
      1. Bài viết ấn hành trên 1 blog cá nhân có thể đuợc truy cập bởi cả thế giới, cho nên “cá nhân” ở đây không có nghĩa là “riêng tư”
      2. Bài viết của ông được thổi phồng bởi quý vị văn nghệ sĩ tên tuổi trong nước, đưa lên phía trên bài của Lữ Phương và các bài khác. Ngoài ra, phản ứng của ông được tấn phong là “phản ứng của công chúng yêu nghệ thuật.”
      3. Tôi không đi tìm bài của ông, nó được gởi đến với tất cả sự trân trọng của người gởi.
      4. Quan niệm của tôi: không có ai quá nhỏ để xem thường và không có ai quá lớn để khúm núm, sợ sệt. Ông chắc chắn có một vị trí nhất định trong cái continuum này.
      5. Tôi phân tích và phê phán tư tưởng chủ đạo trong bài viết và hành xử của ông, không phải con người của ông. Không có gì phí phạm trong số chữ tôi dành cho bài viết của ông. Đó là cách tôi trình bày quan điểm của mình không chỉ với bài viết của ông mà cả với cách đón nhận nó từ cái giới mà ông có vẻ đánh giá rất cao.
      6. Trao đổi “công cộng” của chúng ta nên dừng ở đây. Hy vọng có dịp gặp ông để chuyện trò trong một khung cảnh mà những tình cảm cực đoan không cần thiết phải hiện diện.

      Trân trọng

      PN

  • Tôi sẳn sàng cung cấp địa chỉ cái quán có cái lão “Sào Phủ” ấy, cả ảnh của lão và tôi nữa. Và sằn sàng tiếp kiến bất kỳ ai muốn hỏi chuyện. Điều tôi không ngờ là một câu chuyện khá riêng tư lại bị mổ xẻ tệ hại đến như vậy. Lão chủ quán mà tác giả gọi là “Sào Phủ” dở hơi này. Rất nhiều người Việt ở Hamburg biết đến với nghề nhiếp ảnh nghệ thuật.
    Ám sát nhân cách ư? Nhân cách vốn không thể có ai giết được, trừ phi mình tự đào huyệt chôn mình mà thôi. Cũng như tôi vì bài viết “Chuyện về bức tranh…” ấy, cũng tự thắt cái thòng lọng vào cổ mình để giết chết lòng thương yêu từ bè bạn vậy, rất tiếc đó là một sự thật, một sự thật giống như sự thật tôi là một người rất sùng bái nghệ thuật hội họa của hoạ sĩ Trịnh Cung vậy.
    Thuận Nghĩa

    • Kính ông Thuận Nghĩa;

      Cảm kích ông đã ghé thăm và để lại ý kiến.
      Tôi thật ra không hề hoài nghi về chuyện ông chủ quán là nhân vật có thật. Trong bài viết của mình, bởi vì không chứng kiến sự việc, những nhận định của tôi hoàn toàn dựa trên suy luận, trong đó phần trao đổi giữa ông và ông chủ quán và phản ứng của cả hai về chuyện bức tranh có những nét tương đồng (rất hiếm thấy trong đời thường) với điển cố Sào Phủ Hứa Do. Tuy nhiên, bởi vì tôi cũng không chứng minh được là câu chuyện đã không thực sự xảy ra, tôi sẵn sàng tạ lỗi cùng ông và ông chủ quán vì đã hoài nghi sự chân xác của câu chuyện.

      Đồng thời, tôi xin giữ lại những nhận xét khác tôi đã có về toàn bộ câu chuyện ông đưa lên blog của mình và sau đó phổ biến ở rất nhiều nơi khác:
      1. Ông đã không đọc bản gốc bài của Trịnh Cung trước khi kết án ông họa sĩ này một cách vội vã.
      2. Ông đã thống mạ Trịnh Cung với một thứ ngôn ngữ vô cùng nặng nề dựa trên khẳng định vội vã nói trên.
      3. Cung cách ông đối xử với tác phẩm nghệ thuật (tranh của Trịnh Cung) rất gần với phương pháp/chính sách “hủy diệt văn hóa” của nhiều chế độ gian ác trong lịch sử nhân danh một thứ lý tưởng cao cả nào đó.

      Tôi sẽ không thảo luận về việc “nhân cách” có thể bị “ám sát” hay không. Tôi chỉ muốn nói là đã có những nỗ lực để ám sát một nhân cách.

      Sau cùng, tôi thực sự cám ơn ông đã viết điều sau đây:

      “… Nhân cách vốn không thể có ai giết được, trừ phi mình tự đào huyệt chôn mình mà thôi. Cũng như tôi vì bài viết “Chuyện về bức tranh…” ấy, cũng tự thắt cái thòng lọng vào cổ mình để giết chết lòng thương yêu từ bè bạn vậy, rất tiếc đó là một sự thật, một sự thật giống như sự thật tôi là một người rất sùng bái nghệ thuật hội họa của hoạ sĩ Trịnh Cung vậy.”

      Tôi không biết có ai tự đào huyệt chôn mình hay không, nhưng lời tâm sự của ông cho tôi một bài học quý giá. Tôi tin chắc ông đã không ngờ gặp phải những phản ứng vô cùng bất lợi, thậm chí đã “giết chết lòng thương yêu từ bè bạn” chỉ vì đã chia sẻ với bạn đọc một câu chuyện có thật.
      Tôi nghĩ rằng ông đã không vội vã ném bức tranh của TC xuống sông NẾU điều xảy đến cho ông là một kinh nghiệm ông có trong quá khứ.

      Đây là một bài học có giá trị cao cho chính tôi và hy vọng cho các bạn đọc khác. Chính là với điều này, xin chân thành cám ơn ông về những điều ông đã chia sẻ cùng tôi và bạn đọc.

      Trân trọng
      Phùng Nguyễn

  • Minh Tran Nguyen says:

    Là người chịu trách nhiệm điều hợp chuỗi thảo luận bắt đầu từ bài viết của Trịnh Cung, xin nhân cơ hội hỏi Phùng Nguyễn / Da Màu 1 điều trung lập :

    Nếu bài viết của Trịnh Cung sai chi tiết lịch sử , những tình tiết có liên quan đến những người đang sống , Da Màu đã thử liên lạc tác giả để xác nhận không , hay không cần thiết ? (ví dụ, các câu hỏi của tôi và các người khác nêu ra trước đây muốn được chính tác giả minh chứng )

    Ví dụ : Trịnh Cung “dựng đứng” câu nói của Tôn Thất Lập ở phòng thu ngày 30 tháng 4 , 1975 (99.99% là sai sự thật,vì đã có người gặp TTL ở Pháp trong thời điểm đó ), độc giả có quyền nghi ngờ các chi tiết tương tự khác trong bài viết . GIẢ THUYẾT, nếu, tôi nói nếu, bài viết Trịnh Cung có thêm những chuyện “dựng đứng” khác, thì BBT sẽ xử lý ra sao ?
    Nếu Trịnh Cung không dám lên tiếng xác nhận, độc giả có quyền nghi ngờ tính xác thực của bài viết, và động lực đằng sau những chi tiết không thực có thể, rất có thể, gây tổn hại đến những người được đề cập trong bài, trong đó có cả bạn thân cũ của tác giả . Hay BBT vẫn cho rằng, dù chi tiết sai, “cốt lõi” bài viết vẫn …đúng ?

    • Thưa bạn Minh Tran Nguyen;

      Tôi xin trả lời với tư cách người điều hợp chỉ riêng “phần bình luận” trong chuỗi thảo luận (vốn bao gồm các bài biên khảo nhận định khác), và nếu cần thiết, sẽ mời BBT Da Màu bổ sung.

      1. Trong suốt quá trình thảo luận, nếu có những câu hỏi quan trọng và bổ ích cho cuộc thảo luận liên quan đến bài viết của họa sĩ Trịnh Cung, chúng tôi có thông báo ông để ông biết. Trong số này có những câu hỏi của bạn. Tuy nhiên, quyết định trả lời hay không thuộc về quyền của tác giả này.

      2. Quyền đặt nghi vấn thuộc về độc giả, và áp dụng cho tất cả các thông tin được viện dẫn nhưng chưa được kiểm chứng của bất cứ tác giả nào. Nếu nghi vấn được đưa ra với tinh thần muốn đến gần với sự thật và không vi phạm các qui định khác của Da Màu, ý kiến sẽ được hiển thị.

      3. Nói chung, độc giả có quyền hạn rộng rãi. Họ có quyền đưa ra những nhận định, phê phán dựa trên quan điểm cá nhân. Khi viết tiểu luận 2 phần “Chung quanh vấn đề tư thế chính trị của Trịnh Công Sơn,” tôi cũng ở tư thế độc giả (và hoàn toàn độc lập với tạp chí Da Màu), và đã thực hiện quyền đưa ra những nhận xét dựa trên quan điểm, kinh nghiệm cá nhân của mình.

      4. Ở vị trí của một ban biên tập, và tôi chỉ có thể nói cho mình và các bạn tôi trong BBT Da Màu, thì có khác hơn. BBT có những tiêu chuẩn lựa chọn bài vở nhưng tác giả phải chịu trách nhiệm phần nội dung tác phẩm của mình. Ở phần biên tập, chúng tôi chỉ có thể cố gắng kiểm chứng một số điều trong khả năng và thì giờ hạn hẹp của mình. Ngoài ra, BBT có trách nhiệm hướng dẫn cuộc thảo luận vào một chiều hướng bổ ích nhất cho người tham dự. Cách đặt câu hỏi của bạn (Hay BBT vẫn cho rằng, dù chi tiết sai, “cốt lõi” bài viết vẫn …đúng?) có lẽ không chính xác lắm. Giữa việc tra vấn nhân cách Trịnh Cung và xác định tư thế chính trị của Trịnh Công Sơn, điều nào là điều cuộc thảo luận nên đặt trọng tâm vào? Việc xác định “cốt lõi” của chuỗi thảo luận (tư thế chính trị của TCS) không đồng nghĩa với việc xác định “TCS có tham vọng chính trị,” và BBT Da Màu chỉ mong tạo được một diễn đàn mở để những người tham dự có thể tự quyê’t định cho mình về việc TCS có hay không có tham vọng chính trị. Tôi e rằng cho đến bây giờ điều này cũng chưa ngã ngũ sau cuộc tranh luận lê thê này.

      Hy vọng trả lời được phần nào thắc mắc của bạn. Như đã nói ở trên, BBT Da màu sẽ bổ sung hoặc điều chỉnh ý kiến của tôi nếu cần thiết.

      Thân mến

      PN

  • hotran says:

    Quote:
    “Luat su Tran viết:
    Tác giả bài này là ông nào nhỉ.
    Tôi không thích cách phê phán ý kiến người khác của ông, đề nghị ông dừng lại đi, người ta ý kiến là quyền tự do của người ta. Ông có quyền gì phê phán.
    Nếu ông có muốn ý kiến thì ý kiến vào chủ đề đang thảo luận ở các mục kia đi.
    Rảnh rỗi quá viết bài nhảm nhí quá.”

    Vậy ông Luat su Tran này là ông nào nhỉ.
    Người ta viết và phê phán là quyền tự do của người ta. Thích hay không là chuyện của ông. Ông có quyền gì mà yêu cầu người ta dừng lại.
    Rảnh rỗi và tào lao.

  • Trinh - Trung Lap says:

    Xin giữ lời hứa sẽ đăng tiếp phần 2 nhé !
    Thanks alot

  • Luat su Tran says:

    Tác giả bài này là ông nào nhỉ.
    Tôi không thích cách phê phán ý kiến người khác của ông, đề nghị ông dừng lại đi, người ta ý kiến là quyền tự do của người ta. Ông có quyền gì phê phán.
    Nếu ông có muốn ý kiến thì ý kiến vào chủ đề đang thảo luận ở các mục kia đi.
    Rảnh rỗi quá viết bài nhảm nhí quá.

  • Ba Bàm says:

    Không thể tuyệt vời hơn, xét trên mọi góc độ.
    Tuy nhiên, nội dung Phần II là có thể đoán được, nên giá như không có nó, bài viết sẽ nhẹ nhàng hơn mà vẫn đầy sức thuyết phục.
    Dù sao, hy vọng vẫn một lối viết thâm thúy đó cho tới cuối bài. Cám ơn tác giả.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)