Trang chính » Chuyên Đề, Sáng Tác, Truyện ngắn, Văn Chương Phùng Nguyễn Email bài này

KIM NGA

 

 

LTS: “Kim Nga” là  truyện ngắn về tình yêu hay giễu nhại tình yêu? Là suy nghiệm về văn chương hay phản văn chương? Là phúng dụ về những ảo tưởng đẹp đẽ hay những sự thật xấu xí? Điều này tuỳ theo mỗi người đọc. Chỉ có thể chắc một điều: việc phối hợp giữa tình yêu và chuyện viết, giữa ‘dựng tình yêu’ và “dựng truyện”, luôn là một hàm số bất ngờ, mà kết quả có thể âm – ở đây là một cái nhìn nghi hoặc, của Phùng Nguyễn, về những thứ anh tìm kiếm. Tính bất khả tín có thể là chủ để của truyện.

Rita-Kirkman-Frog-_16-The-Frog-Prince_thumb

Rita Kirkman, Ễnh ương số 16 (pastel, 6 x6)

 

Nàng cực kỳ xinh đẹp và cực kỳ tài hoa. Nàng đẹp… chết người và viết văn hay… chết người. Nàng tên Kim Nga, con ngỗng vàng. Con ngỗng vàng đẻ trứng vàng, những tác phẩm văn chương tròn trĩnh, bóng loáng và rực rỡ như vàng. Nàng viết về tình yêu, và chỉ tình yêu mà thôi. Đàn ông tôn thờ nàng, và đàn bà ganh ghét nàng. Nhưng nàng đâu cần để ý. Nàng chỉ sống cho và viết về tình yêu, còn ngoài ra, mọi sự đều không đáng kể.

Nàng có nhiều mối tình. Và mỗi mối tình là một tác phẩm xinh đẹp. Kệ sách khổng lồ trong thư phòng của nàng chứa đầy những mẩu chuyện tình mà nàng là tác giả. Người ta bảo truyện của nàng đẹp như cổ tích. Chúng nói về những người đàn ông xinh đẹp yêu những người đàn bà xinh đẹp. Chúng có những đoạn kết xinh đẹp, những trái ngang, những chia ly xinh đẹp và những đau khổ xinh đẹp. Như vậy đó, mọi việc đều xinh đẹp.

Nhưng người hàng xóm của nàng không xinh đẹp. Hắn ta là một người xấu xí. Ngay cả tên của hắn cũng xấu xí, mỗi khi gọi lên gợi cho người nghe tiếng kêu của loài ễnh ương, ếch nhái. Của một con cóc. Phải rồi, hắn xấu xí như một con cóc. Và hắn yêu Kim Nga. Trời đất, hắn yêu nàng thực đó!

Ngày hắn dọn về đây thì Kim Nga đang sống với chồng, một người đàn ông đẹp trai, lịch sự. Rồi một hôm gã hàng xóm thấy người chồng xách va li ra đi. Người chồng đi mãi không về. Hắn muốn qua an ủi Kim Nga, nhưng lại không dám. Rồi một hôm có người đến với nàng. Đó là một người đàn ông đẹp trai, lịch sự. Gã hàng xóm bỏ ý định qua an ủi Kim Nga. Rồi người đàn ông lịch sự lại xách va li ra đi. Rồi lại có người khác đến với nàng. Rồi một người khác. Rồi nhiều người khác. Người nào cũng đẹp trai, cũng lịch sự, cũng xách va li ra đi. Và cứ mỗi lần như vậy, tủ sách của gã hàng xóm lại có thêm một tác phẩm mới của Kim Nga về một mối tình vô cùng xinh đẹp, như thường lệ.

Gã hàng xóm vẫn xấu xí, và vẫn yêu nàng, Điều này thì ai cũng biết rồi, và câu chuyện lẽ ra nên chấm dứt ở đây nếu hôm đó trời không đổ tuyết xuống dữ dội. Hắn vác cuốc xẻng ra sân xúc tuyết. Rồi hắn nhìn thấy Kim Nga. Trông nàng có vẻ lúng túng.

Chưa bao giờ Kim Nga tỏ vẻ lúng túng. Ngay cả khi chồng nàng xách va li ra đi. Ngay cả khi những người đàn ông đẹp trai, lịch sự xách va li ra đi. Nhưng đó là chuyện tình yêu. Đằng này, xe của nàng bị hỏng! Người đàn ông đẹp trai, lịch sự lại mới vừa xách vali ra đi ngày hôm qua! Cũng may mà có gã hàng xóm. Hắn vứt chiếc xẻng, nhấc chân bước qua cái hàng rào thấp ngăn hai sân nhà, đến gần nàng. Hắn lắp bắp:

“Tôi là X. Tôi là hàng xóm của cô.”

Kim Nga cố nín cười. Cái tên của gã hàng xóm làm nàng nghĩ đến tiếng kêu của loài cóc nhái. Nàng trả lời:

“Tôi là Kim Nga. Xe tôi bị hỏng, mà tôi lại có việc cần phải đi ngay.”

“Tôi nghĩ tôi có thể giúp cô được.”

Gã hàng xom quay về nhà lấy thùng đồ nghề. Năm phút sau, xe nổ máy.

Kim Nga đưa bàn tay thanh lịch mang găng trắng ra bắt tay gã hàng xóm để cám ơn. Hình như bàn tay nàng được giữ lại… hơi lâu. Nàng ngẩng lên nhìn vừa kịp lúc để bắt gặp ánh mắt của hắn. Kim Nga đã quá quen thuộc với ánh mắt này, ánh mắt si dại của những người đàn ông đẹp trai, lịch sự đã yêu nàng và sau đó đã xách va li ra đi. Nhưng nàng thực sự chưa chuẩn bị để bắt gặp kiểu ánh mắt này ở người hàng xóm xấu xí. Với nàng, xấu xí là điều cấm kỵ. Trong những tác phẩm của nàng, xấu xí không được quyền hiện diện. Ngay cả những điều xấu xa cũng phải mang một vẻ đẹp nào đó. Những gian dối đẹp đẽ, những phản bội, những lừa đảo đẹp đẽ.

Gã hàng xóm buông tay nàng ra, nói lí nhí:

“Cô không cần phải cám ơn. Tôi đã đọc tất cả các tác phẩm của cô…”

Kim Nga ngạc nhiên quá đỗi. Gã đàn ông xấu xí có cái tên như loài cóc nhái này mà cũng đọc truyện tình ư?

“Ông cũng thích đọc tuyện tình yêu của tôi à? Thế ông đã yêu lần nào chưa?”

Nàng hỏi, không hy vọng gì mấy.

“Dạ có ạ. Chỉ một lần thôi!”

Trời đất! Kim Nga thực tình không hiểu tại sao trên thế gian này lại có người chỉ yêu có mỗi một lần. Thực là đáng thương! Nàng đã yêu bao nhiêu lần, có mà trời biết!

“Thế ông yêu ai vậy?”

Gã hàng xóm chợt ú ớ, cổ họng phát ra những tiếng kêu khằng khặc. Sau cùng, hắn trả lời:

“Cô đấy. Tôi yêu cô đấy, cô Kim Nga ạ.”

Phải mất mấy giây Kim Nga mới hiểu ra câu nói của gã hàng xóm. Thế này thì khôi hài quá chừng! Tự dưng nàng cảm thấy buồn cười không nhịn nổi. Nàng bật cười, cưỡi rũ rượi. Gã hàng xóm ngơ ngác không hiểu gì cả. Hắn trân trối nhìn nàng, vô cùng xinh đẹp và cười rũ rượi. Ngưng cười, nàng hỏi, giọng như… hỏi cung:

“Thế ông yêu tôi từ bao giờ?”

“Thưa lâu lắm rồi ạ. Từ lúc tôi được nhìn thấy cô lần đầu. Lúc ấy chồng cô còn ở đây.”

Thế thì lâu thực, nàng nghĩ. Nàng không còn nhớ rõ người chồng cũ xách va li ra đi vào ngày tháng năm nào. Nàng đã vô cùng bận rộn với những cuộc tình mới, những tác phẩm mới. Gã hàng xóm lại tiếp tục, giọng cả quyết:

“Lúc nào tôi cũng yêu cô. Ngay cả những khi cô sống với mấy người kia. Ngay cả bây giờ.”

Chẳng lẽ hắn lại yêu mình thực. Đúng là cóc đòi ăn thịt ngỗng trời!

“Thế thì ông có buồn khi thấy tôi với những người kia không?”

“Dạ có chứ. Mỗi khi thấy một người trong bọn họ xách va li ra đi, tôi buồn cho ông ấy lắm.”

Cái gì? Gã đàn ông xấu xí có cái tên như cóc nhái tiếp tục làm nàng ngạc nhiên.

“Ông… có sao không? Lẽ ra ông phải buồn cho tôi mới phải chứ. Tại sao ông lại buồn cho những tên đàn ông bạc bẽo đó?”

“Cô không yêu họ thì họ phải ra đi thôi!”

Thế này thì hết chịu nổi nữa rồi. Trò đùa đã đi quá xa, và nàng cảm thấy bị xúc phạm nặng nề. Chẳng phải là nàng đã yêu đắm đuối và đã đau đớn chất ngất hay sao? Chẳng phải những tác phẩm của nàng đã làm chứng cho những cuộc tình đắm say và những chia ly thống thiết của nàng hay sao? Gã này… điên rôì. Và nàng nói ra điều mình suy nghĩ:

“Ông điên rồi. Tôi yêu họ thực tình mà. Tôi đã đau khổ muộn phiền khi xa họ…”

“Không đúng đâu. Cô không yêu ai cả. Nếu không, đã có ít nhất một người ở lại với cô. Cô… cô chỉ yêu cô thôi.”

Gã hàng xóm nói một cách buồn rầu, như thể chính vì lỗi của hắn mà nàng đã không yêu mấy người kia. Còn nàng thì giận dữ quá đỗi. Hắn là ai mà dám nói với nàng như vậy? Nàng hét lên:

“Ông đi đi… Tôi ghét ông lắm! Ông xấu xí như một… con cóc. Tôi ghét ông…”

Nàng nhào vào xe. Rú ga ầm ĩ, rồi phóng đi nhanh như tên bắn. Gã hàng xóm, mặt mày quần áo dính đầy bùn tuyết từ mấy chiếc bánh xe bắn ra, đưa tay vẫy rối rít, miệng lắp bắp như đang dặn dò điều gì. Nàng mặc kệ, rồ ga chạy vù đi. Trong cơn giận dữ, nàng quên bẵng điều cấm kỵ sơ đẳng trong việc lái xe: chạy quá nhanh so với điều kiện cho phép của đường sá. Chiếc xe chao đi khi nàng đạp thắng ở một khúc quanh, bốn bánh xe trôi tuột trên lòng đường băng giá trơn như mỡ, và trước mặt nàng, một thân cây to lớn bên vệ đường đang chạy đến với tốc độ chóng mặt. Cả thân trên của Kim Nga đổ ập vào chiếc túi vải cấp cứu đang bung ra vừa kịp lúc, và nàng ngất đi một sát na sau đó.

Khi Kim Nga xuất viện và trở về nhà ba ngày sau đó, những bó hoa sặc sỡ và những tấm thiệp chúc lành đủ màu nằm chật ở ngưỡng cửa ra vào. Nàng cho mang tất cả vào nhà, ngoại trừ một chậu hoa thô kệch chứa những cây hoa nhỏ vô danh trên đó có tấm thiệp xấu xí đề tên gã hàng xóm. Chậu hoa vô duyên nằm lẻ loi suốt đêm ngoài trời đông giá, những cây hoa nhỏ yếu ớt chết rũ ra trước khi kịp nhìn thấy bình minh. Buổi chiều, Kim Nga trông thấy một chậu hoa tươi khác giống hệt như chậu hoa ngày hôm qua được ai đó đặt ở ngưỡng cửa. Những cây hoa nhỏ trong chậu hoa lại chết rũ trong đêm. Chiều hôm sau, lại một chậu hoa mới ở ngưỡng cửa. Lần này, những cây hoa nhỏ được may mắn thấy lại bình minh. Nàng đã mang chậu hoa vào thư phòng của mình. Nàng cũng làm như vậy với chậu hoa thứ tư, thứ năm, thứ sáu, thứ bảy… Bây giờ thì thư phòng của nàng chỉ còn mấy chậu hoa này. Những bó hoa xinh đẹp, cắt tỉa cẩn thận nàng mang vào hôm trước nay đã héo rũ và bị vất đi.

Buổi tối, Kim Nga ngồi trong thư phòng ngắm đám hoa nhỏ. Nàng không biết tên những cây hoa tầm thường này. Tên của chúng chắc cũng kỳ cục như tên gã hàng xóm. Những sinh vật tầm thường với những cái tên kỳ cục! Chợt nàng nghĩ đến những điều gã hàng xóm đã nói với nàng. Nàng không còn cảm thấy giận dữ như hôm ấy nữa. Có lẽ cơn giận đã ra đi cùng với cái tai nạn ghê gớm xảy ra hôm đó. Ánh mắt nàng lang thang trên những kệ sách. Ở đó, những tác phẩm của nàng nằm ngay ngắn, trật tự, đẹp đẽ như những quả trứng vàng tròn trĩnh, bóng loáng. Ở đó, dưới bàn tay phù thủy của nàng, những cuộc tình gai góc đã trở nên tròn trịa, những thống khổ đã trở nên dịu dàng, và những xấu xa đã hóa trang thành điều có thể chấp nhận được. Ở đó, sự thực lãng đãng như khói và mờ mịt như sương mù. Và ở đó, mọi sự đều đẹp đẽ như những quả trứng bằng vàng, tròn trĩnh, bóng loáng, vô tích sự.

Đêm hôm ấy, Kim Nga sưởi ấm căn thư phòng bằng những cuốn sách xinh đẹp trên kệ sách của nàng. Khi cuốn sách cuối cùng cháy bùng lên trong chiếc lò sưởi nhỏ, nàng bật ngọn đèn ở bàn viết, ngồi xuống, và bắt đầu viết. Và viết. Và viết. Viết say mê. Và khi những nụ hoa nhỏ tầm thường thức dậy chào đón bình minh, chúng thì thầm bảo nhau giữ im lặng để khỏi đánh thức người đàn bà xinh đẹp đang ngủ vùi trên tác phẩm mới của nàng.

Kim Nga trở nên nổi tiếng hơn bao giờ hết. Trước đây, chỉ có những người đàn bà xinh đẹp, quý phái và những người đàn ông lịch sự, quý phái đọc sách của nàng. Người ta bảo những tác phẩm ngày xưa của nàng như tòa lâu đài trong cổ tích, đẹp và không có thực. Bây giờ, mọi người đều đọc nàng. Già, trẻ, lớn, bé, giàu, nghèo, sang, hèn. Và họ tìm thấy chính họ trong từng trang giấy, hít thở, ăn uống, yêu thương, hận thù, hạnh phúc, đau khổ, và sống, và chết. Nếu những nụ hoa tầm thường biết đọc, chúng cũng sẽ bắt gặp chúng trong đó, hân hoan chào đón bình minh hoặc héo rũ xác xơ trước ngưỡng cửa nhà ai trong một đêm đông giá lạnh.

Và Kim Nga lại có thêm một cuộc tình mới. Người đàn ông đến với nàng không mang theo chiếc va li nào cả. Bởi vì chàng không có ý định xách va li ra đi. Vĩnh viễn không. Họ, Kim Nga và người tình, có với nhau những đứa con xinh đẹp. Những đứa con gái kiều diễm và tài hoa như Kim Nga. Những đứa con trai thông minh, lịch sự, và đẹp trai như bố của chúng. Và họ sống hạnh phúc bên nhau suốt đời…

Gì nữa? Gã hàng xóm? Thì gã vẫn vậy. Vẫn xấu xí, vẫn giữ cái tên kỳ quặc, và vẫn yêu Kim Nga trong vô vọng. Thỉnh thoảng, vào những hôm tuyết đổ dữ dội, gã lại mang cuốc xẻng ra sân xúc tuyết. Tuyết phủ ngập sân như thế thì phải xúc đổ đi. Chứ còn biết làm gì hơn bây giờ?

Tháng mười hai 95

bài đã đăng của Phùng Nguyễn


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)