Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

niềm hy vọng của Châu Long

Dương đại nhân làm quan thanh liêm có tiếng. Vợ mất sớm, bao nhiêu hy vọng của ông đều đặt vào Dương Lễ, đứa con trai duy nhất. Dương công tử thông minh dĩnh ngộ, tính khí phong lưu, từ thời niên thiếu đã có điều phóng lãng. Dương đại nhân có phần lo lắng, nhận Lưu Bình làm nghĩa tử, mong con có được bạn hiền rồi sẽ ganh đua dồi mài kinh sử. Lưu Bình con nhà nghèo, mồ côi cha từ thuở thiếu thời, nổi tiếng thông minh hiếu hạnh trong chốn hương lân. Từ ngày được Lương đại nhân nhận làm nghĩa tử, chàng càng cố gắng học hành và ân cần khuyên nhủ người nghĩa đệ của mình bỏ thói ăn chơi lêu lổng. Đáng buồn thay, lời khuyên răn của chàng như nước đổ lá môn!

Chẳng bao lâu triều đình mở trường thi tuyển lựa nhân tài. Hai anh em Lưu Bình Dương Lễ khệ nệ lều chõng lên kinh ứng thí. Lưu Bình dễ dàng lọt qua cả ba kỳ thi Hương, thi Hội, và thi Đình. Chàng đỗ Thám Hoa, áo mũ xênh xang vinh qui bái tổ rồi được bổ nhiệm làm Tri Phủ của một tỉnh kế cận quê hương. Dương Lễ, mãi ăn chơi phóng đãng, trượt ngay kỳ thi Hương, âm thầm cuốn lều chõng về quê.

Ngày Lưu Bình cẩm y bạch mã vinh qui, Dương công tử bỏ vào thị trấn vùi chôn nỗi sầu trong mớ xiêm y của bầy kỹ nữ. Thất vọng não nề, Dương đại nhân lâm trọng bệnh và chẳng bao lâu qua đời. Dương Lễ lại tiếp tục vung tiền qua cửa sổ, lao mình vào những cơn truy hoan thâu đêm suốt sáng, cho đến đồng xu cuối cùng của cái gia sản nhỏ nhoi của người cha một đời thanh bạch.

Vào một buổi sáng, Dương Lễ nhận ra mình đã mất hết, tiền bạc, bạn bè, người quen. Chỉ còn một người thân duy nhất trên đời, nghĩa huynh Lưu Bình.

Dương Lễ lần mò tìm đến phủ đường của người nghĩa huynh. Chắc anh ấy sẽ mừng lắm. Đã bao lâu rồi hai anh em chưa gặp nhau! Cuối cùng rồi chàng cũng đến nơi. Chàng dõng dạc bảo tên lính lệ gác cổng, "Vào báo cho Đại Nhân có nghĩa đệ của người là Dương công tử đến chơi." Tên lính lệ quay vào, một lát quay ra, bảo: "Đại nhân bận việc nước, bảo Dương công tử theo tôi." Tên lính đưa Dương "công tử" đến một túp lều ở góc vườn, bảo sẽ mang thực phẩm đến ngay. Thực phẩm gồm có một tô cơm hẩm và một dúm muối vừng.

Đã ba ngày liên tiếp Dương Lễ ở trong căn lều dành cho kẻ tôi tớ dựng ở góc vườn, trệu trạo những miếng cơn hẩm trộn muối vừng và những giọt nước mắt tủi nhục. Đại nhân vẫn còn bận rộn với quốc gia đại sự, chưa có thì giờ hàn huyên với người nghĩa đệ. Vào ngày thứ tư, người ta bảo Dương Lễ là Lưu Bình đã lên đường đi công cán từ sáng sớm, chưa biết đến bao giờ mới về. Trước khi ra đi, Lưu đại nhân có giao lại cho Dương công tử ba lạng bạc làm lộ phí. "Ba lạng bạc!" Dương Lễ phẫn uất kêu lên. "Công ơn dưỡng dục của cha ta đối với hắn đáng giá ngàn vàng, nay hắn vứt cho ta ba lạng bạc để đền ơn đáp nghĩa!" Dương Lễ liệng trả mấy lạng bạc, đứng dậy bỏ đi.

Chàng đi trở lại con đường đã đưa chàng đến đây mấy hôm trước.

Trời nắng như đổ lửa, và chàng thì vừa đói lại vừa khát. Vào lúc chàng nghĩ là mình sắp gục xuống trên con đường cái quan lầm bụi, một cái quán nước nhỏ dưới bóng cây đại thụ ven đường hiện ra trong tầm mắt. Dương Lễ không nhớ có quán nước ở đây hôm chàng đi ngang qua chốn nàỵ Chàng thất thểu lê bước đến gần, ngã vật trước cửa quán, thều thào, "Nước! Làm ơn cho xin miếng nước."

Người thiếu nữ bán quán dịu dàng cúi xuống nâng chàng dậy, kề tô trà vối thơm tho vào miệng chàng. Ngụm trà ấm trôi vào cuống họng khô cháy, ngọt và thơm như những giọt cam lồ. Cô bán quán hỏi chàng có muốn ăn chút gì không. Dương Lễ ngượng ngùng bảo rằng chàng không có tiền, ngay cả để trả cho tô nước vối vừa rồi. Mặc kệ, bữa cơm vẫn được dọn ra. Đơn sơ nhưng vén khéo, ngon lành.

"Tại sao cô lại tử tế với một kẻ cùng khổ như tôi vậy?" Dương Lễ hỏi cô chủ quán sau bữa cơm. Nàng nhỏ nhẹ trả lời, "Thiếp tuy là kẻ quê mùa dân dã, nhưng cũng không đến nỗi hữu nhãn vô châu. Tướng công tài tuấn hơn người, không như bọn phàm phu, chỉ tiếc như viên ngọc quý không được mài dũa nên tinh hoa chưa phát lộ đấy thôi."

Đêm hôm ấy, Dương Lễ nghỉ lại trong quán nước. Chàng cũng ở lại đó ngày hôm sau, và những ngày tháng dài sau đó. Mỗi ngày, chàng phụ giúp cô hàng nước chăm bón thửa vườn nhỏ sau nhà, và chuyên tâm đèn sách. Ngày tháng trôi qua êm đềm như cổ tích.

Ngày Dương Lễ lều chõng lên kinh ứng thí, cô hàng nước tiễn chàng đến đầu làng. Nàng đứng ở đó cho đến khi hình bóng của Dương Lễ nhòa khuất trong nắng sớm. Lúc nàng quay trở lại ngôi quán nhỏ, nắng sớm nhảy múa lấp lánh trên những giọt lệ từ khóe mắt…

Dương Trạng Nguyên không biết gì về những giọt nước mắt đó. Chàng đang đàm đạo với nhà vua trong thư phòng của người. Hai người trẻ tuổi, hoàng thượng và vị Trạng nguyên tân tuyển, có vẻ rất tâm đắc. "Ta muốn giữ khanh ở kinh thành để cùng ta bàn việc nước," nhà vua phán. Ngài cười ha hả, nói tiếp, "Nhưng cũng phải để cho quan Trạng vinh quy bái tổ và đón bà Trạng nữa chứ!" Dương Lễ kính cẩn trả lời, " Hạ thần có người bạn nhỏ đang nóng lòng chờ đợi. Lại còn có người nghĩa huynh hạ thần còn phải viếng thăm…" Giọng chàng lạnh hẳn đi ở đoạn cuối.

Đoàn người ngựa, cờ xí dừng lại ở cây cổ thụ ven đường cái quan. Cái quán nhỏ đã biến mất! Nơi trước đây là nền quán, những cọng cỏ dại đã nhú lên xanh mướt. Thửa vườn nhỏ Dương Lễ vẫn hàng ngày chăm bón nay chỉ còn trơ lại một mảnh đất trống trơn. Chàng băn khoăn tự hỏi điều gì đã xảy ra. Những người lính trở lại bẩm với chàng là ngôi quán và cô chủ biến đi đâu mất ngay buổi tối hôm chàng lên kinh ứng thí.

Cuối cùng thì đoàn người ngựa cũng tiếp tục cuộc hành trình, lần này hướng về tư dinh quan tri phủ Lưu Bình. Dương Trạng Nguyên ngất ngưởng trên lưng con bạch mã, lòng rối rắm trăm đường về sự mất tích đột ngột của "người bạn nhỏ."

Cỗng vào tư dinh Lưu tri phủ treo đèn kết hoa rực rỡ. Băng ngang qua hai hàng lính lệ nghiêm chỉnh đứng hầu, Dương Lễ chợt nhớ đến túp lều tranh ở góc vườn và dúm muối vừng năm nào. Mặt chàng đanh lại khi bước vào tiền sảnh. Không thấy Lưu Bình đâu. Tên nghỉa huynh bội bạc của chàng đến nước này vẫn còn khệnh khạng!

Một bóng người nhỏ thó trong bộ xiêm y tha thướt phủ phục dưới chân chàng tự bao giờ. Nàng cất giọng, không ngẩng đầu lên, "Tiện thiếp Châu Long vâng lịnh Lưu đại gia nghênh đón Trạng nguyên đại nhân." Giọng nàng nghe rất quen! Người có giọng nói này đã nâng chàng dậy khi chàng ngã quỵ trước cửa chiếc quán nhỏ dọc con đường cái quan lầm bụi, đã làm mát cổ họng khô bỏng của chàng với tô trà vối, đã săn sóc và khuyến khích chàng trong mấy năm qua. Chàng cúi xuống nâng người bạn nhỏ của mình lên, ngơ ngác hỏi, "Nàng làm gì trong nhà của Lưu Bình? Tại sao nàng không đợi ta về?" Châu Long nói nhỏ, "Xin Đại nhân đừng khinh xuất, tiện thiếp đã là người của họ Lưu từ lâu."

Trong khoảnh khắc, Dương Lễ chợt hiểu hết mọi chuyện. Tô cơm hẩm, dúm muối vừng, ba lạng bạc. Rồi ngôi quán nhỏ mà người chủ quán không ai khác hơn là ái thiếp Châu Long của nghĩa huynh chàng. Lưu Bình đã khổ công nghĩ ra và thực hiện cái "khổ nhục kế" này để khích chàng, nhờ vậy mà chàng mới có ngày nay! Chàng nhìn thấy khuôn mặt của nghĩa huynh mình qua màn lệ… Họ ôm chầm lấy nhau. Mọi lời lẽ đều trở trên thừa thãi vào lúc này.

Có tiếng nấc khe khẽ từ phía Châu Long. Nàng cũng đang khóc, bờ vai run rẩy. Dương Lễ chợt cất tiếng, "Đại ca, anh đã vì em quá nhiều, chỉ xin anh thêm một điều, không biết anh có vui lòng…" Lưu Bình cắt lời, "Chú đã biết lòng anh, sao còn bày đặt khách sáo? Chúng ta hãy vào thư phòng nói chuyện." Hai vị đại khoa khoác tay nhau thong thả tiến vào thư phòng.

Châu Long nhìn theo, ánh mắt chợt lấp lánh. Lấp lánh niềm hy vọng…

Nàng hy vọng điều gì, thưa các bạn?

PN

bài đã đăng của Phùng Nguyễn


@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)