Trang chính » Chuyên Đề, Sáng Tác, Truyện ngắn, Văn Chương Phùng Nguyễn Email bài này

QUÁN ĐÊM

 

LTS: “Quán Đêm” ngày trước là một truyện ngắn trong Tháp Ký Ức. “Quán Đêm” bây giờ  là một địa điểm để tìm ra Phùng Nguyễn, để ngồi uống bia và nghe những mẩu đối thoại đậm đặc tính cách anh, thỉnh thoảng bật cười với lối hài hước của anh. Vào “Quán Đêm” để thấy Phùng Nguyễn luôn có đó, có thể với nụ cười ảm đạm trên môi, nhưng phong cách thì ngạo nghễ và  can đảm có thừa.

Cheo-Bui-Xuan-Phai-_thumb

Bùi Xuân Phái, Chèo

Q uán vắng. Rất vắng là đằng khác. Gã đàn ông chọn chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ dọc bức tường đối diện quầy thu tiền, kéo ghế ngồi xuống. Chủ quán, một thiếu phụ trên ba mươi có khuôn mặt dễ coi, mang đến tấm thực đơn, mỉm cười chào hắn một cách nghề nghiệp. Hắn cười đáp lễ rồi nheo nheo cặp mắt cúi xuống nhìn vào tờ thực đơn.

“Anh uống gì gọi trước rồi chọn món ăn sau cũng được,” chủ quán đề nghị.

“Chị cho tôi một chai Michelob.”

“Ở đây hỏng có mi-kà-lốp, anh dùng đỡ bớt đi.”

Gã đàn ông ngần ngừ một chút rồi trả lời:

“Bớt thì bớt. Chị cho tôi một cái bud cũng được.”

Gã đàn ông ngồi nhâm nhi chai Budweiser, ngó mông ra đường. Đường phố vắng vẻ một cách lạ lùng. Ngắm một hồi chán ngấy, hắn quay lại nhìn vào chỗ quầy tính tiền. Bắt gặp nét bẽn lẽn trên khuôn mặt người chủ quán, tự nãy giờ đang tò mò quan sát ông khách lạ, hắn mỉm cười bắt chuyện:

“Cũng may mà quán chị còn mở cửa. Tưởng đâu hôm nay ai cũng đóng cửa để sửa soạn ăn Tết.”

“Tết nhứt nhằm ngày thường chán lắm anh ơi. Tui cũng tính nghỉ sớm bữa nay để về nhà đón Giao Thừa, rồi lại tiêng tiếc.”

Chị chép miệng nói tiếp:

“Biết vắng như vậy thì đã đóng cửa hồi chiều cho rồi.”

Một người đàn ông bước ra từ phía nhà bếp, hai tay bưng khay đựng thức ăn hướng về phía bàn của hắn. Ông ta lặng lẽ đặt mấy đĩa thức ăn lên bàn rồi lặng lẽ quay đi, không thèm trả lời câu cám ơn của gã thực khách. Người thiếu phụ chủ quán nhìn theo, lắc đầu chán nản.

“Ông xã chị coi bộ ít nói,” gã đàn ông nhận xét.

“Ông xã nào đâu? Đó là anh Năm. Ảnh cứ vậy hoài từ hồi thằng con của ảnh bị tụi nó bắn chết.”

Gã đàn ông nhìn chị, chờ đợi một lời giải thích:

“Thì cũng mấy cái vụ băng đảng đó. Vô quán cà phê dành gái rồi bắn nhau tùm lum. Vậy mà cũng được cả năm rồi đó. Tội nghiệp ảnh, có mỗi thằng con!”

“Vậy còn ông xã chị đâu? Chắc đang lo dọn dẹp nhà cửa ăn Tết hả?”

Chị chủ quán bỗng dưng lựng khựng. Rồi chị cũng trả lời, giọng cao và sắc cạnh hẳn lên:

“Thằng chả theo con đĩ ngựa đó qua tiểu bang khác cả năm nay rồi.”

Nhất định là “thằng chả” và “con đĩ ngựa đó” đang làm chị tức giận ghê gớm lắm, hắn nghĩ.

“Anh nghĩ coi,” chị chủ quán nói tiếp, giọng đã hòa hoãn hơn một chút, “thằng chả đành đoạn bỏ vợ bỏ con đi theo người ta như vậy đó! Trước sau gì cũng bị nó lột hết rồi đá ra cửa cho mà coi.”

Gã đàn ông nâng ly bia lên ngắm nghía, quan sát khuôn mặt biến dạng của người thiếu phụ phía sau màn thủy tinh ẩm ướt của chiếc ly, lên tiếng:

“Nếu quả thực như vậy thì chị tính sao?”

“Tính sao là tính sao?” Chị chủ quán cao giọng, vẻ khiêu khích.

Hắn cũng chỉ chờ có vậy, đang buồn quá, có dịp cãi lộn cũng vui.

“Nếu anh ấy về năn nỉ chị xin ở lại thì chị tính sao?”

“Còn lâu à! Tui vác chổi quét ra liền.”

“Tôi ngờ lắm. Còn con cái, mấy đứa nhỏ thế nào lại không nhắc đến bố của chúng. Rồi những lúc chúng bệnh hoạn, không có ai bên cạnh để phụ giúp một tay. Rồi lễ lạc, Tết nhất lủi thủi một mình…”

Giọng gã đàn ông càng về cuối càng thấp xuống, gần như thầm thì. Hắn chấm dứt câu nói với tiếng thở dài. Khuôn mặt người chủ quán dịu xuống. Chị nhìn gã đàn ông, vẻ dọ dẫm. Cuối cùng, chị lên tiếng:

“Bộ anh với bà xã cũng…”

Gã đàn ông lặng lẽ gật đầu, rồi cúi xuống ly bia sủi bọt của mình. Hắn chợt lên tiếng, không nhìn chị chủ quán:

“Đã hơn năm năm. Sống một mình rồi cũng quen đi.”

Hắn không chắc lắm về câu nói của mình. Năm năm, ba thành phố, bốn công việc khác nhau, và vẫn còn lúng túng với nỗi cô đơn muộn màng.

“Vậy anh chưa có bà xã mới sao?”

Gã đàn ông cảm thấy buồn cười vì lối nói chuyện của chị chủ quán. Bà xã mới, xe mới, nhà mới, quần áo mới.

“Chưa có ai hết,” hắn trả lời.

“Tui nghi lắm. Làm gì mà anh không có người khác. Năm năm chớ bộ ít ỏi gì sao? Tui rành đàn ông mấy người lắm mà!”

Giọng chị chủ quán có vẻ thân mật, suồng sã hẳn lên. Có lẽ cái cảm giác “đồng hội đồng thuyền” làm chị cảm thấy tự tin hơn thì phải.

“Chưa có thực mà,” hắn trả lời với cái giọng trêu chọc, “chị biết cô nào cũng… lỡ làng như tôi giới thiệu dùm đi.”

Chị chủ quán hơi lựng khựng, rồi trả lời một cách bẽn lẽn:

“Anh này quỉ lắm! Mà thiệt anh chưa có ai sao?”

“Kể ra thì cũng có, nhưng…”

Gã đàn ông chợt ngưng bặt, chột lấy ly bia tu ừng ực làm như để chận ngang những lời sắp nói thoát ra từ cổ họng. Hắn nghe tiếng mình lùng bùng trong đầu, “Thôi nhé, chú mầy liệu mà giữ mồm giữ miệng!” Người đàn bà dường như mất hết kiên nhẫn, lên tiếng hỏi sau một lúc chờ đợi:

“Nhưng sao? Lại bỏ nhau rồi hả?”

“Chưa lấy nhau mà bỏ nhau nỗi gì?” Gã đàn ông trả lời, giọng chua chát.

“Mà anh với người ấy quen nhau lâu chưa?”

Hắn đến thành phố này chưa đầy tám tiếng đồng hồ nhân một chuyến công tác vội vã, và sẽ rời đi ngày mai. Chắc hắn và chị chủ quán sẽ không còn dịp nào gặp nhau nữa. Có tâm sự vụn với chị ấy thì cũng chẳng hại gì, hắn tự bào chữa.

“Khoảng sáu bảy tháng nay. Tôi quen cô ấy trên Net.”

“Nét là ở đâu vậy. Cách đây có xa không?”

Gã đàn ông cười nhăn nhó:

“Ờ… cũng không xa lắm, nhưng phải có computer thì mới vào được.”

“Còm-bí-tơ hả? Ông xã tui… ờ… thằng chả hồi đó cũng học còm-bí-tơ rồi đi làm tếch đó. Từ hồi theo… con nhỏ đó tới giờ hỏng biết làm gì…”

Chị chủ quán có vẻ bâng khuâng. Chắc chị ta đang tự hỏi “Hỏng biết thằng chả đang làm gì giờ này?” gã đàn ông nghĩ. Chợt chị chủ quán lên tiếng:

“Mà anh với cô ấy có nói chuyện thường không?”

“Có chứ. Tụi này liên lạc với nhau bằng email thường xuyên, có khi mỗi tuần vài ba lần.”

“I meo?”

“À, thì cũng như gởi thư vậy nhưng nhanh lắm, có khi năm mười phút sau là nhận được rồi.”

“Vậy là phắc rồi. Tui mới phắc về cho chị dâu tui ở Việt Nam. Họ nói chỉ có mấy tiếng là tới rồi.”

Gã đàn ông định mở miệng cải chính, nghĩ sao lại thôi. Hắn nói xuội lơ:

“Thì cũng đại khái như vậy. Tụi này… phắc qua phắc lại mấy tháng trời, nói đủ thứ chuyện nhưng chẳng ai biết mặt ai hết.”

“Ngộ hén? Tại sao anh hỏng xin hình cổ?”

Ừ nhỉ, tại sao mình đã không xin ảnh nàng? Điều gì đã ngăn cản mình? Có phải vì mình lo sợ phải đối diện với nhan sắc xinh đẹp và trẻ trung của nàng? Phải đối diện với cái khoảng cách choáng ngợp giữa mộng và thực?

“Tôi cũng không biết nữa. Có lẽ tại tôi sợ cô ấy sẽ đòi ảnh của tôi.”

Hắn có cảm giác chị chủ quán đang nhìn hắn với ánh mắt của một bà nội trợ giỏi đang quan sát con vịt quay treo lủng lẳng trên móc ở một cửa tiệm bán thực phẩm. Một lát sau, chị nói:

“Tui thấy anh đâu có sao đâu. Anh coi cũng ra vẻ… đàn ông lắm chớ!”

Hắn đâm ra thích bà chủ quán có lối ăn nói… độc đáo này. Hắn trả lời, vẻ đùa cợt:

“Cám ơn chị. Tôi đã lo rằng chị cho tôi có vẻ… đàn bà.”

Chị chủ quán cười ngất, tiếp tục cuộc phỏng vấn:

“Rồi anh và cô ấy có gặp nhau không?”

“Có một lần…”

Hắn ngưng lại, thở dài. Hắn sẽ không bao giờ quên lần đó. Hắn sẽ không bao giờ tha thứ mình vì đã đến đó. Điểm hẹn là một quán ăn nhỏ có cái tên rất gợi cảm. Bắc Hương. Hắn nhất định đòi gặp nàng ở đó vì một lý do đơn giản: nàng đã nhắc đến tên quán ăn này nhiều lần trong những bức điện thư gởi cho hắn. Chuyến đi khá vất vả. Chiếc máy bay nhỏ nhồi lắc, chao đảo như chiếc lá trong giông gió, trời mưa tầm tã lúc đáp xuống phi trường, và cảnh xe cộ ứ đọng của thành phố lớn vào giờ tan sở. Tuy vậy, hắn vẫn đến được Bắc Hương sớm hơn giờ hẹn khoảng hai mươi phút. Hắn gọi một ly cà phê nóng, bảo người phục vụ là hắn đang chờ một người bạn và sẽ gọi thức ăn sau. Quán nhỏ và sạch sẽ. Vách tường được trang trí bằng những bức tranh sơn mài, đúng như nàng đã tả trong thư. Hắn tò mò quan sát bà cụ đang ngồi ở quầy. Có lẽ đây là bà cụ người Bắc với giọng nói “trầm ấm, dễ mến” và đã niềm nở khen chiếc áo len trang nhã, “đan khéo quá” của nàng…

Chị chủ quán, lẳng lặng bỏ đi trong khi hắn chìm vào suy tưởng, vừa trở lại với một chai bia mới. Chị mở nắp, nghiêng người xuống rót đầy ly cho hắn, hỏi tiếp:

“Quen nhau sáu bảy tháng mà mới gặp có một lần thôi à?”

“Chỉ có một lần thôi. Sau đó chúng tôi không còn liên lạc với nhau nữa.”

“Sao kỳ vậy? Bộ anh chê cổ hả?”

“Ồ, không, tôi có dám chê cô ấy hồi nào đâu! Cô ấy thông minh, trẻ đẹp. Rất đẹp là đằng khác.”

Chị chủ quán gục gặc đầu ra vẻ hiểu biết:

“Vậy cổ… chê anh lớn tuổi chớ gì?”

“Tôi không nghĩ vậy đâu. Trước đó tôi đã cho cô ấy biết về khoảng cách tuổi tác giữa chúng tôi rồi mà!”

“Cái gì mà rắc rối quá vậy?” Chị chủ quán kêu lên, “Cổ hỏng chê anh, mà anh cũng thích cổ, vậy sao hai người không gặp nhau nữa?”

Điều này thì hắn nghĩ là mình có thể trả lời được. Hắn chọn giải thích ngắn gọn nhất để trả lời chị chủ quán:

“Bởi vì hôm ấy tôi đánh vỡ một vật rất quí giá của cô ấy.”

“Cái gì mà quí dữ vậy? Lỡ làm bể thì mua cái khác cho cổ. Cô này vậy là khó lắm đó!”

“Vật này không thể mua được. Không phải tại cô ấy khó, chỉ tại tôi vụng về…”

Gã đàn ông đưa mắt nhìn chị chủ quán, cười buồn rầu. Hắn nâng ly bia lên uống một hớp, quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, bắt gặp ở một góc mắt thấp thoáng bóng chị chủ quán đang nhẹ nhàng trở về quầy thu tiền. Đường phố lúc này càng vắng hơn. Một chút gió đêm làm lay động tàng lá của cây du ven đường.

 

H ôm đó hắn cũng ngồi ở chiếc bàn gần cửa sổ của quán Bắc Hương. Hắn nhận ra nàng ngay cả trước khi nàng bước vào quán. Tóc dài thướt tha và chiếc áo len xanh nhạt có điểm những bông hoa trắng nhỏ ở thân dưới. Đó là tất cả những gì hắn có thể hình dung về nàng. Hắn chưa bao giờ hình dung ra được khuôn mặt nàng một cách rõ nét. Trong tưởng tượng của hắn, có khi nàng giống một cô gái nào đó mà hắn quen biết, có khi nàng không giống bất cứ cô gái nào hết. Hắn ngạc nhiên về óc tưởng tượng nghèo nàn của mình, và trong cùng một lúc, cảm thấy bình yên với hình ảnh mà hắn có được về nàng, mái tóc dài, chiếc áo len xanh nhạt có điểm những bông hoa màu trắng, và khuôn mặt không rõ nét. Bây giờ thì nỗi bình yên rụng xuống từng mảng theo mỗi bước chân của nàng. Bởi vì trong giây lát nữa, khuôn mặt nàng sẽ trở nên đậm nét trong ký ức của hắn. Nàng bước vào quán, và có vẻ đã nhận ra hắn ngay lập tức. Một phút sau đó, khi nhìn sâu vào mắt nàng lúc hai người ngồi đối diện nhau ở chiếc bàn ăn nhỏ, hắn biết rõ là hắn đã có lỗi với nàng rất nhiều. Lẽ ra hắn phải biết điều đó sớm hơn. Lẽ ra cuộc hội ngộ không bao giờ nên xảy ra.

Hắn có một vẻ ngoài tầm thường, một khuôn mặt của kẻ vô danh, rất nhanh chóng chìm lấp vào những đám đông vô danh người ta vẫn thường bắt gặp – và quên lãng một cách dễ dàng – trên một góc phố nào đó. Hắn lại lớn tuổi hơn nàng khá nhiều. Nhưng cho dù hắn trẻ lại mười năm và rất bảnh trai đi nữa, hắn cũng không nên gặp nàng. Bởi vì không ai có thể thay thế được người nàng thực sự muốn gặp. Và người ấy thì không có thực! Hoặc giả có một người như vậy, thì người đó nhất định không phải là hắn. Trong suốt thời gian “trò chuyện” với nhau qua phương tiện thư tín điện tử, hắn đã gởi cho nàng những dữ kiện đã được chọn lọc, mài dũa cẩn thận về hắn, nói cho đúng hơn, về một nhân vật mà hắn muốn trở thành. Một người đàn ông dày dạn phong trần, được trui rèn trong khói lửa chiến tranh với một quá khứ tình ái đầy giông bão, một kiến thức phong phú, và một trái tim sôi nổi. Một mẫu người lý tưởng cho những tâm hồn lãng mạn. Không phải là hắn hoàn toàn bịa đặt ra mẫu người này. Hắn chỉ hoặc là không nói hết, hoặc là thêm thắt chỗ này một chút, bớt chỗ kia một chút về hắn mà thôi. Một thứ “memoirs” cường điệu. Và vô hại, hắn đã từng nghĩ như vậy. Nhưng nàng thì đủ thông minh để dựng lên một hình ảnh bằng khối dữ kiện do hắn cung cấp và thừa mơ mộng để tin vào sự hiện hữu của hình ảnh đó. Lẽ ra hắn phải hiểu điều đó từ lâu. Lẽ ra hắn không nên có mặt trên chiếc máy bay mỏng mảnh trong cơn giông bão ngày hôm đó.

Hai người chia tay ở trước quán Bắc Hương. Lòng hắn xót xa khi nhìn thấy nét cười gượng gạo trên khuôn mặt thanh tú của nàng. Và cặp mắt rưng rưng. Và nụ hôn mềm ướt trên gò má hắn với lời vĩnh biệt nhẹ như hơi thở. Adieu! Tại sao lại phải nói lời từ tạ bằng tiếng Pháp nhỉ? Có phải như vậy thì sẽ quên nhau nhanh hơn không?

 

 

C ó tiếng chân người bước vào quán. Gã đàn ông ngẩng lên nhìn người thực khách muộn màng một cách lơ đãng rồi quay đầu nhìn ra phía cửa sổ. Có tiếng người khách vọng lên từ phía quầy thu tiền.

“Em!”

Rồi tiếng chị chủ quán bật lên, thảng thốt:

“Anh… ông còn về đây làm gì. Sao không ở lại bển ăn Tết với nó?”

Gã đàn ông tò mò quay lại. Hắn chưa bao giờ được nghe những lời đối thoại kiểu này giữa chủ quán và thực khách. Người khách, vai mang chiếc túi nhỏ, quay lưng lại phía hắn, đầu hơi cúi xuống, trả lời chị chủ quán với giọng nhỏ nhẹ:

“Anh về đến nhà hồi chập tối, bấm chuông hoài không thấy ai. Gọi điện thoại bên nhà má thì má cho hay thằng Bổn đang ở bên đó còn em thì ở ngoài tiệm.”

Đây nhất định phải là “thằng chả” rồi, gã đàn ông nghĩ thầm.

“Thằng chả” lắp bắp nói tiếp:

“Mấy hôm nay anh nhớ em và thằng Bổn quá, chịu không nổi. Anh biết mình có lỗi…”

Giọng chị chủ quán cất lên, ướt sũng nước mắt:

“Vậy chớ cái hồi anh bỏ mẹ con tui đi theo con đĩ ngựa đó…”

Gã đàn ông móc túi lấy mấy tờ giấy bạc đặt trên bàn. Đã đến lúc phải đi thôi. Hắn rón rén đứng dậy, khẽ khàng bước ra cửa. Có tiếng dép lẹp kẹp rồi tiếng chị chủ quán đuổi theo sau lưng:

“Anh ơi!”

Hắn quay lại, chỉ tay lên chiếc bàn ở gần cửa sổ, nói nhanh:

“Tôi gởi tiền ăn ở đàng kia. Tôi không muốn làm phiền hai người…”

Chị chủ quán đưa tay dụi cặp mắt nhòe nhoẹt nước mắt, cất lời:

“Hỏng phải đâu anh ơi. Tui hỏng muốn lấy tiền của anh đâu. Tui đãi anh bữa nay đó. Anh lấy tiền lại đi.”

“Cám ơn chị. Thôi để lì xì cho cháu nhỏ vậy.”

Hắn đổi giọng vui vẻ, nói tiếp:

“Cho tui chúc chị năm mới gia đình đoàn tụ, hỏng còn cô đơn… giống như tui nữa nghe!”

Chị chủ quán cười thẹn thùng, trả lời:

“Cái anh này! Mà anh có làm ăn gì không vậy? Tui có cô bạn hiền lắm, bữa nào anh ghé đây tui giới thiệu cho. Mà nhớ đừng làm bể đồ của người ta nữa nghe!”

“Tôi hả? Tôi làm nghề cắt cỏ. Liệu cô bạn của chị có thích nghề cắt cỏ hay không?”

Chị chủ quán có vẻ lựng khựng rồi phát biểu, vẻ sành sõi:

“Nghề đó có tiền lắm đó nghe. Ông Hoành kế tui cũng làm nghề cắt cỏ mà mua được căn nhà bảnh lắm đó!”

Gã đàn ông chào chị chủ quán và “thằng chả” rồi bước ra khỏi quán. Đêm trừ tịch ở thành phố lạ lạnh và ướt. Hắn bước đến chỗ đậu xe, lúi húi mở cửa. Hắn chợt mỉm cười nghĩ đến giọng điệu sành sõi của chị chủ quán về nghề “cắt cỏ”.Trong cái tranh tối tranh sáng của bãi đậu xe, nụ cười của hắn trông thực ảm đạm. Chị chủ quán làm sao hiểu được chuyện “cắt cỏ” của hắn. Chẳng có ai hiểu được, ngoài nàng. Nàng đã nhiều lần trêu chọc hắn về cái nghề bịa đặt này. “Em ghét hết những người cắt cỏ. Em sẽ để cỏ nhà em mọc ngập lối, cao đến vai người, cho mấy người cắt cỏ… thất nghiệp luôn, phải bỏ nghề mà đi… làm thơ hết trơn!” Bây giờ thì chắc nàng cũng nhớ những điều nàng đã viết cho hắn. Nhưng rồi nàng cũng sẽ quên đi. Mà hắn cũng thực lòng muốn nàng quên đi, cho dù điều này có làm hắn đau lòng. Rất đau lòng…

tháng giêng 96

bài đã đăng của Phùng Nguyễn


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

1 Bình luận

  • hoàng xuân sơn says:

    Cái ông Phùng Nguyễn này ỡm ờ mà có dziên hết sức vzậy đó!
    Như vzầy chắc thằng chả ca bài Một mai qua cơn mê qua cuộc đời bềnh bồng anh lại dzìa bên em. . . thì chị chủ quán mềm lòng chớ gì!

    HXS

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)