Trang chính » Bàn tròn, Bàn Tròn: Nghệ Thuật & Chính Trị, Tạp luận Email bài này

Thử bàn về 3 cách viết về Trịnh Công Sơn*

13 bình luận ♦ 5.04.2009

Về Trịnh Công Sơn (TCS), xưa nay thường có 3 cách viết:

1.
Những bài kể lể, kiểu như TCS là bạn tôi, thầy tôi, thần tượng của tôi, là hàng xóm, đồng nghiệp, người cùng quê, người tình, người "cùng chiến tuyến", "cùng mặt trận"… Nói chung viết để thấy "tôi" là người cũng "khá quan trọng", là có thể quàng vai, choàng cổ, ngồi chung bàn, nằm chung chiếu… với TCS. Tôi đưa những trường hợp bài viết này lên vị trí số 1, vì thực tế thì theo chủ quan của tôi, phải có đến 90% số bài viết về TCS khai thác theo hướng này. Vì công việc, tôi cũng đã đọc lướt qua khoảng 200 bài kiểu như vầy, đọc ở sách, báo, tạp chí và Internet… Và theo chủ quan của tôi, thì chẳng mấy giá trị, ngoài chuyện "giết thời giờ", có tính cách thù tạc, kiểu chuyện làng văn nghệ… Đọc những bài này chỉ để biết 2 điều: người viết ra bài đó "kể công" của mình với TCS như thế nào; và 1 chút "giai thoại", hay "kỷ niệm" [theo nghĩa rộng của 2 từ này] về TCS.

2.
Những bài viết đi vào chuyện môn và nghiên cứu về TCS, như: tiểu sử, âm nhạc, ca từ, tính triết lý, một quan niệm nghệ thuật… Theo chủ quan của tôi, thì những loại bài như thế này chỉ có khoảng 5% trong tổng số những bài đã viết về TCS. Tôi nghĩ nhân dịp này, những ai có quan tâm tới TCS theo nghĩa thứ 2 này, có thể tìm đọc lại nhưng bài viết của John C. Schafer, Đặng Tiến, Bùi Vĩnh Phúc, Ban Mai, Hà Vũ Trọng… và khoảng 4-5 người nữa. Cá nhân tôi thích cách viết của 3 người: John C. Schafer [Bài "Hiện tượng Trịnh Công Sơn"], Đặng Tiến ["Đời và nhạc Trịnh Công Sơn"],Hà Vũ Trọng ["Chiêm ngắm Đóa hoa vô thường". Những bài viết dạng này giúp cho độc giả "sáng" hơn, dù có tiếp xúc hay không tiếp xúc với TCS, nó vượt qua được tính thời gian – để khơi gợi một cái nhìn từ tương lai [nghĩa là các thế hệ sau] vào quá khứ [là thế hệ TCS], nếu TCS còn đáng nhìn.

Nền nghệ thuật VN vốn nhỏ bé, tạm bợ… nên cá nhân tôi cho rằng TCS vẫn còn là đề tài để nhiều thế hệ nhìn ngó. Tôi thích nhưng bài viết kiểu [số 2] này, vì qua thời gian, những người cùng thời và có quen với TCS cũng sẽ chết đi, vậy cách viết trung lập và dựa trên văn bản vẫn là có tình, có lý nhất.

3.
Bài viết của Trịnh Cung thuộc nhóm tác giả [số 3], mà tôi cho rằng nó thuộc vào số những % ít ỏi còn lại. Những bài viết dạng này rất có tính thách thức với người đọc, vì nó đụng vào những chuyện kiểu "thâm cung bí sử" – mà vì nhiều lý do nào đó, luôn bị giấu kín, hoặc khi nói ra, luôn bị bóp méo, xuyên tạc.

Với bài viết của Trịnh Cung, tôi cho rằng những người còn sống, có liên đới, hoặc có cứ liệu, có chứng kiến, hoặc bị đề cập đến… cần phải lên tiếng. Bởi trong suy nghĩ và nghi ngờ của nhiều người, thì: "Sự thật phải được nhiều người đồng thuận!", dù nhiều khi sự thật không phải như vậy. Tôi không muốn truy xét và cũng không có thẩm quyền truy xét nội dung, độ chân thật và mục đích bài viết của họa sĩ Trịnh Cung. Tuy nhiên, từ góc độ người đọc, tôi nghĩ Trịnh Cung đã có cách hành xử dũng cảm – vì dám chống lại những "tâm hồn", những "cái tâm" trong nhóm tác giả số 1, vốn rất đông đúc.

Đó là chưa nói, dám chống lại những người yêu mến và thần tượng TCS, yêu một cách "vô tâm, vô lý", yêu "mê muội", không cần lý lẽ… nghĩa là vì yêu mà muốn đứng ngoài tất cả những "thị phi" về tiểu sử,lịch sử và con đường nghệ thuật của TCS. Yêu không cần phân tích và nghiên cứu trung lập, độc lập. Những bài viết của nhóm tác giả số 2 thường ít được đọc [theo thống kê qua mạng Internet] và ít được đề cập, phân tích, trao đổi, thảo luận… là một minh chứng.

Cho nên, bằng cách nào đó, những người có "liên đới trách nhiệm", hoặc "liên lụy" tên tuổi với bài viết của Trịnh Cung, cá nhân tôi nghĩ họ cũng cần nói một điều gì đó. Bởi khi tất cả, hay từng "sự kiện" và "vấn đề" trong bài viết của Trịnh Cung được "đối chấp", "làm rõ"… thì sử liệu về cuộc đời nghệ thuật của TCS sẽ thêm một vài tiểu mục đáng lưu ý và cần nghiên cứu kĩ càng hơn.

La Hán Phòng 5.4.2009

Lý Đợi

 

* Tựa do BBT tạp chí Da Màu đề xuất.

bài đã đăng của Lý Đợi


13 bình luận »

  • Võ Hữu Quang viết:

    Vài suy nghĩ riêng khi đọc bài viết của Nghệ sĩ Trịnh Cung về Nhạc sĩ Trinh Công Sơn !

    Kính thưa Ban biên tập !
    Kính thưa Nghệ sĩ Trịnh Cung !

    Ý muốn tìm hiểu về con người chính trị của Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn là chính đáng, song thiết nghĩ chúng ta cần có một cách để tiếp cận vấn đề trong sự tôn trọng một danh nhân văn hóa của Việt nam như Trịnh Công Sơn. Vì nếu không như thế, chúng ta sẽ vô tình làm mất đi uy tín của một tài năng lớn của Việt nam (cũng là một di sản văn hóa rất quý giá) trong con mắt của bạn bè trên thế giới.
    Tôi thật sự “shock” trước bài viết “Trịnh công sơn và tham vọng chính trị” của Nhà Thơ, Họa sĩ Trịnh Cung về Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn ! Dù đọc đi đọc lại nhiều lần nhưng đến giờ tôi vẫn không thể tin được những câu chuyện như thể.
    Thưa NS. Trịnh Cung ! Có một lần vào năm 2004, tôi được diễm phúc đọc một bài viết của Nghệ sĩ Trịnh Cung về “Trịnh Công Sơn – người thầy đã dạy tôi sự lịch lãm” trên báo Vietnamnet. Trong bài viết đó NS. Trinh Cung đã rất ca ngợi con người lịch lãm của Trịnh Công Sơn và nhấn mạnh sự lịch lãm mà TCS luôn giữ cho mình từ trước cũng như sau 1975.
    Theo suy nghĩ của tôi, sự lịch lãm đối với một tài năng lớn như NS. Trịnh Công Sơn không chỉ đơn thuần trong cách ăn mặc, giao tiếp mà còn trong cả phương châm sống, chính kiến và lối sống. Vì vây nếu có thể được tôi xin chân thành mong NS. Trịnh Cung giải thích cho độc giả về tính nhất quán trong các bài viết của Ông về TCS.

    Chân thành cám ơn Nghệ sĩ !

  • Tran Anh viết:

    Hoàn toàn đồng ý với Lý Đợi. Hoạ Sĩ Trịnh Cung đã viết:

    “Trong thời buổi sống như một kẻ bên lề của một Sài Gòn đã bị đổi tên và những người bạn thân một thời hồn nhiên như thế nay cũng đã cúi mình, ngoan ngoãn làm những con rối của chế độ mới, quay lưng lại với thân phận khốn đốn của đồng loại, tự huỷ tri thức, lương tâm”

    Họa sĩ Trịnh Cung lấy TCS và tham vọng chính trị làm đề tài, nhưng thực ra ông nhắc đến rất nhiều người, trong giai đoạn 1975 là những người trẻ, trí thức, một số đã mất, nhưng một số đông đã và đang hoạt động về văn hóa trong và ngoài VN hiện nay.

    Trí thức phải có liêm sỉ, những người này vì tham vọng chính trị cá nhân đã góp phần không nhỏ vào sự thất trận của miền Nam năm 1975, hãy lên tiếng đi để trả lời những cáo buộc của TC, và cũng để trả lời cho hành động trước đây của họ.

    Hôm nay là những ngày đầu tháng tư, xin ghi xuống đây một đoạn văn tôi đã chép nhặt được nhưng không nhớ từ đâu:

    ““Ba mươi năm trước, sáu mươi ngàn lính và bốn trăm ngàn thường dân, trong đó có em, thất thểu trên con đường 7 từ Pleiku trốn chạy về Tuy Hoà, giữa máu, nước mắt và xác người. Hoang mang và tuyệt vọng. Sợ hãi và kinh tởm. Bi tráng và khốc liệt. Chẳng có từ nào đủ diễn tả đoạn đường kinh hoàng ấy của cuộc giết chóc điên cuồng. Rất nhiều năm sau, mỗi khi nhớ lại, em vẫn khóc. Lúc ấy, anh ở đâu?”.

    Xin cảm ơn Trịnh Cung

  • Minh Đức viết:

    Về 3 cách viết:

    Nhóm 1: nói lên tiếng nói của tình cảm .
    Nhóm 2: nhìn vào khía cạnh tài năng, chuyên môn .
    Nhóm 3: nhìn vào khía cạnh con người trong đời sống .

    Nhóm 1 và 2, là nhìn vào tác phẩm. Còn nhóm 3 nhìn vào chính con người tác giả.

    Giữa tài năng và con người thật, không luôn luôn có sự liên lạc mật thiết với nhau. Có những thiên tài về âm nhạc, hội họa, văn chương có tác phẩm để đời nhưng đời sống riêng tư có những điều bậy bạ. Nhưng đôi khi giữa tác phẩm và tác giả lại có sự liên quan, chẳng hạn tác phẩm nêu cao giá trị đạo đức nào đó trong khi đời sống thật của tác giả thì lại trái ngược với điều mà tác giả nêu cao trong tác phẩm của mình thì tác phẩm bị mất giá trị vì nó chỉ là giả dối. Các tác phẩm trong Ca Khúc Da Vàng than thở về thân phận con người, thế sao sau 75, nhiều số phận rất bi thảm xảy ra trong xã hội sao chẳng thấy nó phản ảnh trong tác phẩm của Trịnh Công Sơn. Thế thì cái tình cảm than thở cho thân phận con người trong Ca Khúc Da Vàng có là tình cảm thật và luôn luôn có trong tác giả hay không hay chỉ là cốt để khác người và chỉ là nhất thời? Việc lặng thinh của TCS trong cảnh khổ của bao nhiêu người sau 75 làm cho người ta đặt dấu hỏi về giá trị của Ca Khúc Da Vàng.

  • Võ Hữu Quang viết:

    Vài suy nghi muốn chia sẽ về cách đánh giá con người NS. Trịnh Công Sơn.

    Tôi nghĩ rằng, trong mỗi chúng ta, có lẽ, ai ai cung rất tâm huyết để bỏ chút thời gian quý giá của mình khi tham luận vào bài viết của Nghệ sĩ Trịnh Cung về “Trịnh Công Sơn và tham vọng chính trị ?”
    Tuy nhiên, chúng ta cần bình tĩnh và sáng suốt trong nhận định của mình :
    – Thứ nhất chúng ta cần thống nhất quan điểm : Chính trị là gì ? thì sau đó chúng ta mới kết luận được TCS có chính kiến rõ ràng không ?
    Về vấn đề này, có một nhận định rằng cho rằng : khi bạn phát biểu “tôi không muốn dính vào chính trị” thì câu nói đó đã bộc lộ 1 quan điểm chính trị của bạn rồi. Do vậy, có thể nói rằng, làm chính trị không có nghĩa lúc nào cũng phải bộc lộ, cũng phải nói cho mọi người hiểu, mà có khi sự im lặng là một lời truyền đạt vô cùng ý nghĩa. Chúng ta nhớ lại rằng quãng đời sáng tác của Văn Cao sau gần bao nhiêu năm dài im tiếng thì mới tiếp tục bằng bài ” Mùa Xuân đầu tiên”. Nhạc sĩ Lê Trực (tức Nhạc sĩ Hoàng Việt), người đã có bài hát “Tiếng còi trong sương đêm” được rất nhiều ca sĩ nổi tiếng như Khánh ly, Thanh Thúy, … thể hiện thời chiến tranh, sau khi viết bài “Tình ca”, và bài hát này bị cho là không có sức chiến đấu, ủy mị,… Ông cũng đã im lặng gần bảy năm sau đó mà không sáng tác bài hát nào. Vì thế, nếu các bạn vào trang web Hội quán TCS và nghe lại chính thức cuộc phỏng vấn của Thụy Khuê ( Đài RFI) thì sẽ được nghe câu trả lời trực tiếp từ Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Ông đã trả lời “…sở dĩ sau năm 1975 tôi ít sáng tác mà vẽ nhiều hơn vì tôi chưa tìm được melody mới..” Đó, chúng ta thấy, NS muốn đi tìm một làn gió mới cho âm nhạc của mình nhưng chưa tìm được, và phải thổ lộ những cưu mang nỗi lòng của mình qua hội họa. Và chúng ta cũng phải thông cảm rằng mỗi lứa tuổi con người có những mối quan tâm khác nhau. Trịnh Công Sơn không cứ phải là một chàng trai dấn thân trong niềm yêu mến của người hâm mộ. Chúng ta hãy dành cho Nhạc sĩ những thời gian của riêng mình.
    -Thứ hai, khi đã đồng ý với tôi rằng như vậy TCS đã có chính kiến rõ ràng thì chúng ta hãy tiếp tục đánh giá cái cách TCS đã sống để chinh phục những người đối diện với Ông như thế nào. Đó là tài năng lớn của TCS mà theo tôi chưa có Nhạc sĩ nào từ trước đến nay của Việt nam làm được : là cùng nâng ly với tất cả mọi người, đó là 1 nhân cách văn hóa lớn, văn hóa của đất nước, văn hóa của địa phương và văn hóa của tổ chức hội đoàn mà bây giờ thời đại văn minh rất muốn xây dựng nên. Cuộc đời của Đức Phật, Chúa Giêsu cũng đã để lại những giáo lý như vậy : hãy tha thứ và yêu thương kẻ ghét mình.
    Lời dạy đó nghe ra thật quen tai nhưng khó thực hiện nỗi hằng mấy ngàn năm nay phải không các bạn !

  • Ngữ Yên viết:

    Khi viết về 1 con người nhất là người nổi tiếng thì cần phải có sự quan hệ mật thiết mới thể hiện nổi…chuyện nầy thì Trịnh Cung dư chuẩn,nhưng độ chính xác thì còn phải xem lại vì còn người sống…Hiện nay chưa ai lên tiếng chỉ nghe ông lê Minh Quốc nói có gặp người nầy người nọ.??…mà LMQ thì thân thiết với Trịnh,chỉ sau nầy thôi…!?( có quá nhiều người quen biết Trịnh kiểu sơ sơ…)
    Tôi rất mến mộ TCS chuyện nầy cũng thường vì nhiều người cũng vậy.Âm nhạc ông ta hay quá,nghe thì thích ,ko cần giải thích chi cho mệt…Ta,từ xưa quen bệnh sùng bái cá nhân…cứ khen khen…rồi có người ùa theo vuốt theo…Nhân vô thập toàn…kể cả vĩ nhân cũng vậy.Dưới góc độ âm nhạc tôi nể trọng quý trọng Trịnh,còn chuyện politique xin dành cho lịch sử,cho các nhà phân tích.Trinh Cung dám nói thì phải dám chịu trước thiên hạ…Còn bàn cãi qua lại ai cũng có cái lý của họ…

  • Lagi viết:

    Tôi hoàn toàn không có gì bất ngờ với bài viết của Trịnh Cung.Bởi đơn giản Trịnh Công Sơn không phải là Thánh mà hoàn toàn là một con người bình thường,rất bình thường.Chỉ có âm nhạc của ông mới làm nên điều kỳ dịu.
    Nhưng cái sai lầm rất lớn của bao thế hệ người nghe Việt Nam là thần tượng hóa cái “phần người” của ông đến mức như một ông Phật sống,để rồi sẵn sàng “hành quyết,ném đá đến chết” kẻ nào dám “phạm thượng”,dám “báng bổ Phật sống”.Buồn cười thay,TCS không phải ông Phật sống,và không bao giờ là Phật cả! Vì nếu thế thì còn đâu cái bản ngã để mà sáng tác? Ông còn”người”hơn cả chúng ta!
    Chính chúng ta tự thần thánh hóa TCS rồi lại nổi giận khi kẻ nào dám đúng đến vị Thần đó!
    Sự nổi giận đó không phải để bảo vệ thần thánh đâu,mà chính là để bảo vệ cái tầm thưởng thức hạn hẹp của chúng ta về âm nhạc đó thôi!
    Tôi không quan tâm về bài viết của Trịnh Cung,nhưng thật sửng sốt về sự phản ứng của các tín đồ nhạc TCS.
    Họ không cho phép TCS là một con người,họ không cho ông có phụ nữ,không cho ông có sự yếu đuối,họ không cho ông sai lầm.Họ muốn tượng đài của họ là Phật sống.Nhưng cái âm nhạc mà họ yêu đến phát cuồng kia phải là một con người “rất người” mới tạo ra được,Phật không thể tạo ra.Bởi vì Phật không còn bản ngã!

    Tôi đã nhận ra từ lâu rằng,TCS rất ít tín đồ,chỉ toàn là kẻ cuồng tín!
    Và cũng cám ơn Trịnh Cung,vì sự dũng cảm của ông là phép thử rất hiệu quả để biết ai là người yêu âm nhạc thật sự!

  • tam quang viết:

    Có một điều lạ là:
    Trịnh Cung vừa thuộc nhóm 1 lại vừa thuộc nhóm 3. Quái!

  • Hoài Tử viết:

    Theo tôi, bài viết của ông Trịnh Cung là muốn đem kinh nghiệm và sự chung đụng bản thân với TCS mà đem ra ánh sáng những gì ông Trịnh Cung đã chất chứa . Sự việc có thực hay không thì Trịnh Cung cũng đã cố biện minh cho cái góc nhìn của mình bằng những dẫn chứng . Đó chính là ông Trịnh Cung cũng thừa biết là có nhiều người quật lại quan điểm của ông . Quan điểm của ông đã chưa có nhân vật sống nào đan cử là đúng hay sai thì đã có sự tranh cãi về thần tượng TCS thì có buồn cười không ?!

    Con người sống trong bất cứ xã hội nào cũng đều liên hệ đến xã hội và chính trị ở xã hội đó . Nếu nghệ thuật sinh ra trong hoàn cảnh nào đó ở một xã hội nào đó thì không ít nhiều, dù muốn dù không, cũng liên hệ đến xã hội đó . Vì vậy ông Trịnh Cung đã nói đến giai đoạn Sài gòn mất tên, bạn bè bị cùm v.v. để cho thấy bất cứ nghệ thuật nào nó cũng có cái gạch nối với xã hội chung quanh . Nếu trên quan điểm của ông Trịnh Cung về những gì ông chung đụng với TCS và bạn bè, để cho rằng TCS có “tham vọng chính trị” thì cũng không quá đáng. Nhưng nếu bỏ đi những gì ông Trịnh Cung cho là sự thật thì cũng không thể bỏ qua thái độ con người và nghệ thuật . Tức là, không thể tách biệt hoài toàn nghệ thuật và xã hội (mà xã hội thì đương nhiên có chính trị). Nghệ thuật không thể từ một phút bốc đồng và từ trên trời rơi xuống . Có nghĩ suy, có trầm tư, băn khoăn thì mới có tác phẩm, có viết lách .

    Ngoại trừ những người tôn TCS như thánh thì chẳng còn gì để đặt dấu hỏi . Số còn lại thì có quyền hỏi về Nghệ thuật của TCS từ ý niệm nào mà buông xuống . TCS không bỏ nước ra đi như cô em gái . TCS ở lại làm với bộ văn hóa . TCS viết nhạc mà cái xã hội trong nhạc của TCS từ trên trời rơi xuống hay sao ? Có lẻ chính những người cuồng tín cũng nhận là nhạc TCS sau 75 cũng không thể bắt nguồn từ cái xã hội từ ở đâu đâu mà chính là cái xã hội TCS đang chung đụng .

    Nếu cho rằng TCS dù ở trong cái xã hội đó nhưng đã vượt thoát được những gì chung quanh mà chỉ thấy được nét đẹp của nó và đưa vào nhạc thì có phải tự mình bịp mình đi mất hay là cuồng tín cũng không khác . Vậy thì, dù đã bác bỏ đi tất cả cái nhìn, cái chung đụng của ông Trịnh Cung , một người bình thường cũng đặt dấu hỏi .

    Tóm lại, cái công sức ông Trịnh Cung mang ra cho mọi người nhìn cái kinh nghiệm của ông thì chưa thấy ai bàn đến là sai, là đúng, là khiếm diện mà đa số đã ào ào đè ông ta mà lên án .

  • Do Hoang Sa viết:

    Đọc qua những phản hồi về bài viết của họa sĩ Trịnh Cung, tôi chọn tác gỉa Hoài Tử. Ông không cần nói nhiều, chỉ đưa ra 1 điểm chính là đủ. Những nhân vật có dây mơ rể má đã bị bứt mây động rừng! Anh Trịnh Cung đả có công vén được bức màn. Gửi theo đây câu ngạn ngữ Pháp :
    “J’agis selon mes désirs-Je n’ai pas peur du qu’en-dira-t-on”.


    Ghi chú của BBT:

    Tại sao ngạn ngữ Pháp mà không là ngạn ngữ Việt nam?

    ——-
    Submitted on 2009/04/07 at 4:11pm

    BBT Da Màu ,
    Tạm dịch câu ngạn ngữ Pháp nêu trên theo thắc mắc :
    “Tôi hành xử theo sở nguyện-Tôi không sợ dư luận”
    (Le qu’en-dira-t-on = cái điều mà người ta dàm đạo=dư luận!)
    Như vậy đã được chưa BBT?

    Do Hoang Sa

    —————–

    BBT Da Mau:

    Thưa chưa ạ!
    Câu hỏi: Tại sao lại ngạn ngữ Pháp?
    Tuy nhiên, không cần trả lời.
    Xin cám ơn đã có thiện chí giải thích.

    BBT Da Màu

  • Thành Nguyễn viết:

    Trịnh Cung đã cung cấp cho chúng ta một góc khuất của con người Trịnh công Sơn.Tạm gác qua động cơ của bài viết. Chúng ta đã nhận thấy là Trịnh Cung đã ít nhất có đủ dũng khí để viết lên những gì ngược giòng như thế, nhất là đối với những cái gọi là sinh hoạt báo chí tại Việt Nam. Trong bài viết của Trịnh Cung có “đụng chạm” đến một số người, và dĩ nhiên họ lên tiếng đả kích TC.

  • Quế Sơn viết:

    Tôi đã đọc bài viết của Ông Trịnh Cung, cũng đã tham khảo khá nhiều các ý kiến phản hồi. Rất trân trọng, kể cả của BBT Da Màu. Cũng biết rằng “Đa thư thì loạn tâm” nên cố gắng tĩnh táo để nhìn vì đây là vấn đề lớn, đụng chạm nhiều mặt trong đời sống chính trị, xã hội, văn học nghệ thuật, đụng chạm đến nhiều người (còn sống hoặc đã chết). Dầu sao thì xuất phát từ bất cứ lý do gì, chủ quan hay khách quan, ngợi ca hay phê phán, việc cho công bố bài viết của mình của Ông Trịnh Cung tôi cho rằng đó là điều đáng trân trọng và tôi đồng tình với bài viết của Anh Lý Đợi về cách tiếp cận, cách lên tiếng chung quanh con người TCS.
    Tôi được đọc một số bài viết của Anh Lý Đợi trên talawas, biết đôi nét về anh qua vài người bạn quen biết anh nên tương đối “tâm đắc” vì cách làm việc và lên tiếng có trách nhiệm của Anh. Tôi cảm phục tài năng âm nhạc của TCS nhưng về con đường văn nghệ và con người anh trước và sau 1975 có chỗ, có lúc tôi thất vọng ! Nếu có thể, xin quý vị đọc những ý nghĩ này của tôi tìm đọc bài: “Em mười tám” của TCS đăng ở ngay trang bìa của Báo Văn nghệ (cơ quan ngôn luận của Hội VHNT Việt Nam) nhân kỷ niệm 18 năm ngày giải phóng miền Nam để có thêm thông tin cần cho việc đánh giá.
    Tóm lại, tôi nghĩ rằng, mọi khen chê, mọi tung hô hay đạp đổ đều rất cần tỉnh táo, khách quan và thận trọng và rằng những người đươc Ông Trịnh Cung đề cập đến rât cần lên tiếng.

  • Trung Nhu Hoang viết:

    Xin bạn Quế Sơn cho cái link của bài: “Em mười tám” (( của TCS đăng ở ngay trang bìa của Báo Văn nghệ )) — hoặc cho đánh máy lại bài trên thì rất quý.
    Cảm ơn nhiều

  • Vĩnh Trường viết:

    TCS là một nhạc sỹ tài năng,viết nhiều và cái hay của TCS là tác phẩm của anh viết rất dễ được cảm nhận,do đó phần lớn tác phẩm của TCS đều được đón nhận và sống lâu trong lòng những người yêu thích nó.Tôi là một người rất yêu nhạc TCS.Tuy vậy chẳng bao giờ tôi coi TCS là “thần thánh” hay thần tượng gì cả.Tôi và chắc cũng không ít người chỉ đơn giản nhận định TCS qua những đứa con tinh thần của anh là âm nhạc mà không tin rằng TCS là con người có mưu đồ thăng tiến về mặt chính trị,do vậy tôi không tin vào những điều hoạ sỹ Trịnh Cung nói.Hơn nữa,một nhạc sỹ mà sống dưới chế độ nào cũng được và ở với chế độ nào cũng vẫn sáng tác được thì sao gọi là con người có mưu đồ chính trị được,nếu chính xác thì phải gọi TCS là “ba phải” về chính trị thì đúng hơn.Thật vô lý khi buột TCS phải dứng ở về một bên và viết về một phía như một số vị đã có ý kiến,như vậy hoá ra ta đòi TCS viết để phục vụ chính trị rồi!.
    Nên nhớ rằng ý chính của TC trong bài viết là TCS CÓ MƯU ĐỒ XU NỊNH ĐỂ THĂNG TIẾN CHÍNH TRỊ kể cả trước và sau 1975 chứ không phải là chỉ có xu hướng chính trị nào đó (là cái tất yếu của bất cứ người nào có tri thức).Vấn đề là ở chỗ này.

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)