Trang chính » Bùi Chát, Chuyên Đề, Quan Điểm Email bài này

Xíu nữa là Việt Nam mất bảo vật quốc gia

0 bình luận ♦ 16.08.2022

 

LTS: Trong lúc mạng xã hội Việt Nam sôi sục suốt mấy hôm nay về vụ nhà chức trách ở Sài Gòn phạt nhà thơ, họa sĩ Bùi Chát phải hủy toàn bộ tranh trừu tượng vì một lý do hành chính là triển lãm không xin phép, nhà thơ Lý Đợi đăng bài quan điểm sau trên Facebook. Lý Đợi cùng với Bùi Chát là hai trong những nhà đồng sáng lập nhóm Mở Miệng. Riêng Lý Đợi trong nhiều năm trở lại đây hoạt động nhiều ở khía cạnh thương mại của ngành hội họa, chủ yếu là môi giới, tổ chức đấu giá, giới thiệu và phê bình tranh. Bài này phản ánh kiến thức anh thu thập được từ hoạt động kinh doanh cũng như nghiên cứu, và đặc biệt ở góc nhìn của một người đứng trong chế độ đặt những câu hỏi sắc cạnh và thách thức cho giới quan chức của chế độ.

 

 

Bùi Chát - giấy phạt tr1 Bùi Chát - giấy phạt tr2 

Bùi Chát - giấy phạt tr3

Văn bản “Quyết định xử phạt” của UBND TP.HCM
(Nguồn: mạng xã hội)

 

Nếu áp dụng theo cái quyết định xử phạt vi phạm hành chính đối với Bùi Chát (tên trong giấy tờ: Bùi Quang Viễn) ngày 9/8/2022 của UBND TP.HCM, thì Việt Nam trong quá khứ có nguy cơ mất nhiều Bảo vật quốc gia.

Quyết định vừa nêu buộc Bùi Chát phải “tiêu hủy 29 bức tranh,” vì “tổ chức triển lãm tại VN mà không có giấy phép.”

 

Nguyễn Sáng - Kết nạp Đảng ở ĐBP

Nguyễn Sáng, Kết nạp Đảng ở Điện Biên Phủ (trái). Ảnh: Lê Sơn

 

Hãy nhìn lại lịch sử. Ví dụ bức tranh “Kết nạp Đảng ở Điện Biên Phủ” của Nguyễn Sáng, được công nhận Bảo vật quốc gia trong đợt 2 (năm 2013). Bức này từng không được cấp phép triển lãm và vài lần lén triển lãm không có giấy phép. Rất may nó không bị buộc tiêu hủy, nếu không thì đâu còn để mà nửa thế kỷ sau công nhận Bảo vật quốc gia.

Hoặc như bức “Hào” của Dương Bích Liên, vài lần bị cấm, tác giả bị mời viết kiểm thảo nhiều lần. Nhưng cũng rất may là không bị buộc tiêu hủy, nếu không thì Dương Bích Liên và mỹ thuật hiện đại Việt Nam đã mất đi một kiệt tác.

 

Dương Bích Liên - Hào

Dương Bích Liên, Hào

 

Còn nếu nói Bùi Chát từng bị “sổ đen” nên dẫn đến buộc phải tiêu hủy tranh, thì càng khiên cưỡng, vô lý. Vì trong quá khứ, các thành viên trực tiếp và gián tiếp của Nhân văn – Giai phẩm đều thuộc “sổ đen” hoặc “sổ rất đen,” vậy mà sau này thì sao?
Đa số tác phẩm của họ được tái xuất hiện, nhiều người còn được đặt tên đường, được trao giải thưởng HCM, giải quốc gia… Nếu trong quá khứ cũng áp dụng tiêu hủy tác phẩm, thì việc trao giải sau này còn ý nghĩa gì, khi mà tác phẩm không còn nữa.

Một lãnh đạo của Hội Mỹ thuật Việt Nam (tạm giấu tên) nói rằng quyết định tiêu hủy tranh là chưa có tiền lệ tại Việt Nam kể từ 1975 đến nay.

Từ vài cứ liệu lịch sử như vừa nêu, có thể thấy rằng cái quyết định mà Bùi Chát đang đối diện là một quyết định làm thụt lùi sự văn minh, hiện đại, công bằng, dân chủ mà cả nền hành chính đang hướng tới.

Nó cũng làm xấu đi hình ảnh xã hội pháp quyền, muốn thượng tôn pháp luật mà Việt Nam đang nỗ lực để có được.

(FB Ly Doi)

bài đã đăng của Lý Đợi

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2022 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Đăng nhập | Entries (RSS) | Comments (RSS)