Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
Chiều thứ bảy, thành phố lắng đi, hoang mang và buồn bã. Như có giới nghiêm. Lục đạp xe vòng khắp phố. Tất cả quán xá, tiệm ăn, sạp hàng, quán cà phê đều đóng cửa. Trên đường phố, lơ thơ một vài chiếc xích lô, xe thồ lơ ngơ, không biết để kiếm khách hay để làm gì.
bất thần trương ra móng vuốt
thộp cổ chàng hiu dưới thềm
giở trăng lần qua chương khác
sáng xanh ở giữa đỉnh đồng
Hãy về đây soi gương
Ôi! mặt nàng phù thủy
Tôi và cá yêu nhau
Những ông già râu vểnh
Một người đàn bà đợi chờ ta—nàng có tất cả, không gì là không có,
Nhưng tất cả chỉ là số không, nếu như thiếu sex, hay sự ẩm ướt từ một người đàn ông của đời nàng còn thiếu.
Khán giả không bị thiệt thòi bởi trường hợp “bổn cũ soạn lại” trong địa hạt nghệ thuật giải trí, chỉ có những tác giả kém may mắn, khi tác phẩm của họ không le lói màu hoàng kim của những báu vật lấy cắp.
Tôi cám ơn ông, cám ơn luôn người nghệ sĩ đã từng đi từng hát cùng ông. Bởi ngày nào tôi còn nghe nhạc của ông hay của đôi người nghệ sĩ tài hoa khác. Là tôi còn thấy lại được tôi, của mối tình hay dăm mối tình vớ vẩn đã đi qua trong đoạn đời tuổi trẻ không hạnh phúc cho tôi,cho bạn bè tôi.
Mỗi khi tôi nhớ đến Tagore, thì trong đầu hiện ra hình ảnh của một giòng
suối trong như bạc,
sữa tươi và hoa hồng,
thời tuổi teen ở sài gòn vào khoảng những năm đầu của thập niên 50
tôi cό 4 thằng bạn như tôi đều “ghiền” xi nê hạng nặng
1 thằng sài gòn gốc nam vang
3 thằng kia thì từ miền trung thùy dương bόng dừa ngàn thông mới cùng gia đình men theo đường mòn
chưa hồ chí minh…
wabi-sabi là một cảm giác trộn lẫn giữa niềm vui và nỗi buồn trước sự khiếm khuyết của cuộc đời và thiên nhiên. Rồi cô bạn tôi nói, “Đừng buồn, tôi tin chắc là động đất chỉ đến sau khi máy bay bạn đã cất cánh.”
…Bài Thơ tôi là con Sóng Thần giả tạo sám hối ngấm ngầm thủ ác thảm
khốc
dính đầy tội ác liên hồi liên hồi gõ gõ gõ—
đêm qua trong mộng gặp bùi giáng tiên sinh
thi tài việt chỉ có một đầu không có hai mình
quắc mắt bảo
hàn mặc tử ơi mày đừng đọc thơ tao
Những cọng cỏ chen chúc nhau hút lớp rỉ sét của đội ngũ xe tăng hết đạn
Như cái công cụ sinh đẻ của con bò đực
Sau một cuộc thiến bạo lực không cần phải hứng huyết
Những nhà lồng chợ ngậm cơm theo di chúc của ống nhổ
“Nó sẽ không trở thành một thứ Chernobyl,” các chuyên gia cố trấn an chúng tôi, nhưng không giải thích nó đã tệ hại đến mức nào, các bản tường thuật của báo chí báo động rằng trường hợp nguy hiểm nhất có thể là “tai họa” khi chất phóng xạ thoát ra…
Bia mộ của Osho có khắc những giòng sau đây: Osho – Chưa bao giờ sinh, chưa bao giờ chết, chỉ đến thăm trái đất này giữa 11 tháng 12 năm 1931 –đến 19 tháng Giêng năm 1990.
Giữ những ngón chân không được phép ngọ nguậy
ruột dạ ghìm từng cơn sốt
trong lúc đợi chờ
hàng xếp
rồng rắn lên mây
hãy để gió ngừng vỗ tay
ca tụng trời đen đang quét sạch
những lời hứa chưa xong, tàn dần
giữa lằn ranh tối & sáng
nước, tơ trời? cô hỏi cùng lúc hai bàn tay phát véo vào khoảng mông lung nhiều cái véo
hết sức trần ai, quả thực tôi thấy cô rất đáng yêu
… hệt cuộc đời
Tôi nghĩ, ai chẳng có lúc xử tệ, và cằn nhằn không bao giờ giúp được gì. Nhưng tôi bắt đầu lo. Anh không đi nhiều nhưng lại về mệt mỏi, và lạ lùng. Ngay cả cái mùi cũng lạ. Nó làm tóc tai tôi muốn dựng đứng lên. Tôi không chịu nổi và nói: “Cái gì vậy, anh có mùi gì vậy? Khắp người anh kìa!”
Câu chuyện em bé đói, lạnh nhường phần ăn của mình cho người khác tạo cơn địa chấn trong tôi. Câu chuyện như ngọn đèn rực sáng vào bóng đêm vị kỷ trong lòng tôi …. như một gáo nước lạnh xối vào làm bừng tỉnh lối sống ích kỷ hiện hữu nơi tôi.
Ôi những bài kinh rơi
Mặt bằng to vô vạn
Nhà cửa mọc linh hồn
Khi trở thành bãi rác
Bừng mắt dậy trời ong ong sáng
cái sáng mơ màng như câu hỏi bâng quơ
nắng hôm nay nắng già hay trẻ
trời hôm nay mây trắng hay vàng
Đêm ngồi trông tuyệt mù địa tận
Ngơ ngác một mình lạnh thấu xương
Thở ra câu thơ mờ trong sương
Hít vào vũ trụ lung linh hát
tưởng niệm 5 năm ngày mất
Thanh Tâm Tuyền
sơn dầu trên giấy carton
24 x 18 in. (61 x 46 cm)
Tuệ Sỹ là một bậc chân tu, ngài đã đứng bên ngoài của tất cả hệ lụy của cuộc sống. Còn tôi là thằng trần tục, thô lỗ …. Tôi viết được là vì những dâu bể của dòng đời cuốn hút lấy tôi mà tôi không thể nào dứt ra được.
Pour me another drink, my friend
Sitting with you here has lifted my spirit
Tomorrow’s tasks are of no consequence
Forget them so we won’t be troubled
khi mặt trăng xáp gần trái đất
tất cả mọi thứ đều hừng lên
chỉ mình anh xuội lơ
buổi chiều hôn ám
suốt buổi sáng chủ nhật thương lượng với tay quản lí chung cư
xong
xế trưa lôi ván ép sơn, phết, dựng, sắp
đặt, đóng, lắp
Nó không nhớ lúc nào mình vỡ giọng, nhưng biết rõ tâm hồn dậy thì từ lúc nào. Cảm xúc từ Lăng quá khổ, không vừa với tâm tư một đứa bé. Lăng ám ảnh không chỉ vì đã đánh thức thứ năng lực giống đực trong hình hài đầy đủ chân tay của nó…
Bình Luận mới