Bảy thành phố mất tích
Người một mí tìm em
Thẫn thờ trong áo len
Trang điểm bằng đất bụi
Đẹp không cần ngợi khen
Ôi những bài kinh rơi
Mặt bằng to vô vạn
Nhà cửa mọc linh hồn
Khi trở thành bãi rác
Dòng nước của ly tán
Trái hồng non rách môi
Vẻ gợi tình lôi thôi
Đêm nghĩa trang trở giọng
Màu áo trở lui dần
Chỉ còn màu bội bạc
Ôm mắt lạnh thâm quầng
Thành phố mọc linh hồn
Khi nó bị hiếp dâm
Nỗi lòng hình chữ nhật
Và cây cỏ hùa nhau
Đứng ngồi trên xác rữa
Ỉa đái rất tưng bừng
Và nuốt đi rất lẹ
Ôi những cành tay rơi
Ôi những cành chân rơi
.