Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Chuyên Đề

Mật mã Nabokov: lần đầu gặp gỡ laura, tác phẩm dở dang và cuối cùng của văn hào

2.10.2009

Khi được biết con trai Nabokov là Dmitri đang dự tính cho phép xuất bản bản thảo dở dang và cuối cùng của nhà văn, tôi càng cảm thấy bị ray rứt, đến độ đề nghị trong một buổi hội thảo văn chương là Dmitri nên thiêu hủy quyển sách ….

Bài chia tay Phạm Chi Lan

29.09.2009

một ngày đầu thu
tại thành phố garland texas
nơi cháu đã sống. đã làm việc. viết văn. và sáng tạo
đã yêu cỏ. yêu hoa. yêu người
đã khóc. ôi. nụ cười trong giọt lệ hoen
và đã ra đi

Nữ nghệ sĩ trong thế kỷ 20 và đầu 21

28.09.2009

Vào đầu thế kỷ 20, nữ nghệ sĩ đã được thừa hưởng từ những người phụ nữ đi trước qua các cuộc đấu tranh để dành lấy quyền lợi trong thế kỷ 19. Họ được học chung trường mỹ thuật với nam giới, xin học bổng, tham gia vào lớp học vẽ hình họa (có người mẫu)…

Tiễn Phạm Chi Lan

26.09.2009

Tôi gửi một giọt lệ
rơi trên lưng bàn tay
dẫu tay không với tới
cũng xót người hôm nay.

Bắt đầu… những cuộc chia tay vĩnh viễn

26.09.2009

Họ đi rồi, bỏ lại dở dang ta, những hồi mơ xuân hiếm muộn.
Jorge Luis Borges. Tâm hồn thi sĩ có bao giờ thôi ước hẹn với thanh xuân.
Khi những ngôi sao bắt đầu tắt lửa, vòm trời giống y như một cõi lòng trống trơn.

RFI phỏng vấn Phạm Chi Lan, Chủ biên tạp chí Văn học nghệ thuật Liên Mạng

25.09.2009

Phạm Chi Lan qua đời ngày 21 tháng 9 năm 2009 vừa qua tại Dallas, Texas, sau hơn 2 năm can cường chống chọi lại căn bịnh nan y đến những phút cuối cùng. Đời sống có những bất toàn. Hay hơn thế nữa, là sự bất công. Nhưng dù ngắn ngũi, Phạm Chi Lan đã sống trọn vẹn và ý nghĩa trong những năm tháng đó.

Nhà văn Phạm Chi Lan qua đời

24.09.2009

Nhà văn Phạm Chi Lan, thành viên sáng lập và chủ biên của Văn Học Nghệ Thuật Liên Mạng,  tạp chí văn học điện tử đầu tiên của Việt Nam, vừa qua đời 5 giờ …

Chi Lan Hoa vẫn nở

24.09.2009

Hôm nay, lần đầu tiên Lan quay lưng với chúng tôi, bỏ sân chơi đi về nơi xa tắp. Tôi tin một điều, thần chết dù có cướp đi được thân xác của Lan nhưng chưa bao giờ cướp được sự an lành hạnh phúc mãi mãi có trong tâm hồn Lan. Đóa Chi Lan ngày nào của tôi vẫn nở.

Tâm Hồn Hải Đảo – Truyện & Audio

23.09.2009

Maia đó, nàng nằm với một tư thế gợi cảm, dịu dàng và e ấp. Một tay nàng gối sau đầu, tay kia buông thõng nhẹ bên mình, những đường cong của nàng mềm mại, tôi đã phải vuốt lại đường cọ và làm đậm thêm nền cỏ xanh để nàng nổi bật lên hồn nhiên, trong một không gian rực rỡ và trong sáng, nàng có thể ngồi dậy và cử động thoải mái.

Đôi Điều Về Những Hoạt Động Văn Học Của Tuổi Trẻ Hải Ngoại Trên "Liên Mạng"

23.09.2009

Chỉ riêng về phương diện văn học mà nói, giới trẻ Hải Ngoại ở vào một vị trí vô cùng bất lợi nếu so sánh với những người bạn văn chương cùng trang lứa của họ tại Việt Nam. Ở đây, họ thiếu một quê hương để làm điểm tựa, một khối lượng độc giả đông đảo để thưởng thức tác phẩm của họ, và một dòng văn học năng động để học hỏi và kế thừa.

Những Giấc Mơ Trong Bệnh Viện – Audio

22.09.2009

Tùy bút Những Giấc Mơ Trong Bệnh Viện được Phạm Chi Lan viết từ giường bệnh vào một ngày đầu năm 2009 và đã được ấn hành trên tạp chí Da Màu ít hôm sau đó. Vào lúc 5 giờ sáng ngày 21 tháng 9 năm 2009, Phạm Chi Lan từ giã đời sống ở tuổi 47. Chúng ta tin rằng Phạm Chi Lan đã đạt được cái mơ ước sau cùng, “Bình yên trong không gian của riêng mình, thêm một thời gian nữa thôi, bên cạnh những bạn bè người thân yêu nhất của mình.”

Một thoáng nhớ về Phạm Chi Lan với tạp chí “Văn Học Nghệ Thuật Liên Mạng” và nhóm “Ô Thước”

21.09.2009

Nhắc đến văn chương liên mạng, không thể không nhắc đến tạp chí “Văn Học Nghệ Thuật Liên Mạng”, là diễn đàn văn chương Viêt Nam đầu tiên khai mở một nền văn học liên mạng toàn cầu.

CHIỀU NGÓNG MƯA QUA

18.09.2009

Nhưng sao tôi cứ tưởng như chung quanh mình không có nỗi cảm thông nhỏ nhoi nào khả dĩ cho tôi bớt cảm thấy trống vắng, dù có là vòng tay bao bọc hết mực là má …. . Bởi yêu thương khác mà cảm thông khác (Tôi cũng chẳng hiểu mọi người phải đối xử với tôi như thế nào mới gọi là thông cảm?).

Tao ngộ / Encounter


♦ Chuyển ngữ:
15.09.2009

Em yêu ơi, họ ở đâu, họ đi về đâu
Một thoáng bàn tay, động thái vụt qua, tiếng lạo xạo sỏi đường.
Anh hỏi không vì buồn mà vì thấy bâng khuâng.

Nhớ Nguyễn Thụy Long [1938-2009]

14.09.2009

Những bài viết của Nguyễn Thụy Long dành cho tuần báo Việt Mercury cũng như cho tạp chí Văn đưa chúng tôi lại gần nhau. Tôi biết anh có cuộc sống vất vả, gia đình lạnh lẽo, đời sống xã hội chua cay, nhưng lúc sau này anh vẫn viết và sống bằng chính ngòi bút của mình.

nằm mơ thấy mình

1.09.2009

Những cặp mắt ấy còn ghê gớm hơn là ngàn lời nói. Những cặp mắt làm mình phải nhắm mắt lại, vơ vội lấy cái mền để che vội hai tấm thân trần trụi, nhưng chẳng còn cái mền nào để che, họ lấy mất hết rồi. Nhưng che làm chi, cái đáng che là nỗi xấu hổ thì không thể che được. Và ước ao được chết.

Cuộc đối thoại từ quá khứ

31.08.2009

Lúc này đây chính là lúc cái nhìn vô vọng thực tiễn như vậy thật sự kinh khủng nhất đối với chúng ta, vì hơn bao giờ hết, đất nước đang đứng trước những nguy cơ chồng chất mà hy vọng duy nhất chỉ còn biết đặt vào một phong trào trí thức dấn thân, mang nặng bản chất dân tộc và trọng liêm sỉ.

Vài Suy Niệm về Biên Giới và Sứ Mệnh của Da Màu

23.08.2009

Văn chương không biên giới, thiết nghĩ, là văn chương cần phải được trần truồng và có mặt khắp nơi, ảnh hưởng đến tất cả mọi lãnh vực liên hệ. Tương tự, lịch sử không biên giới cũng là lịch sử nên được tái diễn qua nhiều lăng kính, vượt ngoài khuôn khổ của truyện ngụ ngôn “Nhà Vua Không Quần Áo.”

Thư từ Tuy Hoà

19.08.2009

Anh đam mê buổi sáng. Tôi đam mê buổi chiều …. Anh ôm giữ tôi chờ mặt trời lặn. Nhưng rồi mặt trời đã lặn và anh cũng không được gì. Tôi biết, tôi hiểu và tôi thương anh. Nhưng tôi cũng thương tôi chớ. Đó là cái quyền có ở mỗi con người.

Biển, Nghe Không

19.08.2009

biển có nói gì đâu
nhưng biển thấy hết, nghe hết, hiểu hết, biết hết … nghe không?
Biển, nghe không?

Trống không

19.08.2009

Ta trống không hoàng hôn rớt sau lưng
Những đốm vàng nông nỗi cháy
Quờ tay chạm phải nỗi buồn

Trịnh Công Sơn – vết chân dã tràng: cần đúng luật!

18.08.2009

“Tôi thấy đây là một hiện tượng không bình thường trong xã hội nhà nước pháp quyền chúng ta. Một khi ấn bản đã được nộp lưu chiểu và qua khâu “hậu kiểm” ở Cục Xuất bản thì nó được chính thức lưu hành toàn quốc và được pháp luật bảo trợ”

Ba năm, tình vẫn vậy

18.08.2009

… bắt gặp email phùng nguyễn, lập tức hình ảnh cuộc rượu tại nhà nguyễn thế hùng (tưởng nằm yên đâu đó nơi vô thức.) hiện lên, rõ ràng như vừa mới tàn, trời ạ! đêm ấy, nguyễn nôn thốc tháo, tôi say đến độ ra nằm ở giữa đồng!

Cấm lưu hành "Trịnh Công Sơn – vết chân dã tràng" của Ban Mai

15.08.2009

Ngày 13/8/2009, UBND tỉnh Bình Định ban hành Quyết định đình chỉ việc phát hành tác phẩm “Trịnh Công Sơn – vết chân dã tràng” của tác giả Ban Mai, được ấn hành bởi Nhà Xuất Bản Lao động và Trung tâm Văn hóa ngôn ngữ Đông – Tây.

Ngàn Lẻ Một Đêm – Chương Thất Truyền

13.08.2009

Chiếc mạng che mặt màu tím vẫn là vật bất ly thân. Ngài không vội vã. Ngài không nghi ngờ gì việc nàng trước sau cũng sẽ trở thành vật sở hữu của ngài, dù dâng hiến phục tùng hay cưỡng ép chiếm giữ. Với ngài, nàng là con thỏ bông bụ bẫm đang ngậm cỏ non trong tầm ngắm đói khát của chúa tể sơn lâm. Không cần hấp tấp để xem cô gái này có những chiêu thuật gì ngoài thân thể mê hoặc.

Trong Núi Trong Non

12.08.2009

Tôi nhớ tới cha tôi hơn bao giờ hết, nhớ tới cái ngước lên than thở cùng ông ba mươi năm trước Cha ơi con yếu đuối lắm cha à. Và mắt cha cúi xuống nhìn tôi nghiêm khắc Nếu biết như thế thì hãy làm cho mình mạnh. Tôi khuỵu xuống ôm lấy tấm bảng cấm mà khóc rống lên, khóc hù hụ, nức nở. Một mình tôi. Giữa rừng.

Bí Ẩn Ba Nô

11.08.2009

Xưa kia Thượng tọa Thích Quảng Đức ngồi tọa thiền giữa phố thị Sài gòn, mình vận áo nâu sòng, tay chắp trước ngực niệm kinh, trước phút tự thiêu chống độc tài. Thân thể của Ngài cháy rụi. Chỉ quả tim còn nguyên tươi. Hôm nay Ba Nô ngồi xuống cũng như tọa thiền, khoác ngoài cái áo poncho Mỹ, để che kín bên trong một khối nổ “mác” China.

Hương Thái Cổ, Cánh Chim Trời: Đọc và Dịch Thơ Nguyễn Sỹ Tế

24.07.2009

Như người tù tái tạo liên tục những bài thơ trong trí óc, như một kiến trúc sư, người dịch vừa là người phá hủy vừa là người xây lại lại tác phẩm. Những tàn phá vẫn không thể phủ nhận điều là tác phẩm đã có một lịch sử, đã được ra đời lần đầu tiên trước khi những bản sao xuất hiện….

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)