Bài thuộc thể loại: Chuyên Đề
Điếu văn Da Màu: Chúc Anh Phùng Đi Bình An
Dẫu vô cùng tiếc nuối, [chúng] tôi mong anh Phùng đi bình an, thảnh thơi, như trong bài thơ “If Then Else” của anh khi chúng ta ở năm thứ nhất của Da Màu, Mong anh đi với hành trang nhẹ nhàng. Những gì anh đang làm, còn dự định làm, cho cuộc đời này, bạn bè của anh, những anh em trong gia đình Da Màu của anh sẽ tiếp tục thay anh.
Chia tay Phùng Nguyễn
Những lần gặp gỡ sắp tới đây, chiếc ghế anh thường ngồi chỉ còn là chiếc ghế trống. Đời sống sẽ thiếu đi nụ cười hiền hòa của anh. thiếu đi đôi mắt buồn nhưng ấm áp nghĩa tình của anh. Chiều hôm nay chúng tôi nhìn anh lần cuối. Ngày mai anh chỉ còn là hạt bụi bay về cõi vô cùng.
Buổi Sáng 11
Như mùa đông được nuôi bằng ánh lửa
ánh lửa được nuôi từ que diêm trong túi áo tôi.
Sáng nay tôi chỉ còn khói,
Thương nhớ Phùng Nguyễn
Phùng tự nhận mình bắt đầu viết văn từ cuối năm 1994. Một khởi đầu hơi muộn nhưng Phùng không thiếu những bi kịch nghiệt ngã trong đời mình và những chiêm nghiệm phong phú dày dạn trong cuộc sống, đã giúp cho Phùng viết xuống những trang văn đầy cá tính…
Một tưởng tiếc
trần gian đầy u tối, đợi giải nỗi
người vừa chạm đối
đương thì. vội xa
gà trưa xuống giọng. quê nhà
Tiễn nhà văn Phùng Nguyễn
Sài gòn cuộc hẹn
ngũ sắc trần đời loạn xạ
bàn tay che bụi
người xa lạ rất quen
Chiều qua viếng thắp nhang cho Phùng Nguyễn…
Chiều ôi chiều nhang khói
cầu siêu xong đậy nắp hòm
chiều ôi chiều nước mắt
vòng hoa tươi cuối phòng
Phùng
Tôi nghe tiếng Phùng Nguyễn (PN) khá lâu, tuy nhiên chỉ thực sự có giao tình với nhau từ đầu năm 2003. Thời gian đó, tạp chí Hợp Lưu ra chủ đề Yêu với sự tham dự của 27 nhà văn. Trần Vũ nhờ tôi viết Bạt cho chủ đề này.
Chuyến xe cuối cùng về bến rồi sao nhà văn Phùng Nguyễn?
Tiếc là khi cõi văn Phùng Nguyễn càng ngày càng “bốc thoát” chính mình và khởi sắc hơn trong mọi đề tài của thời đại chúng ta đang sống, nhất là đang không thể không nhắc đến những sự kiện như thế và như thế bằng cách này cách khác.
Phùng Nguyễn, chiếc lá thu bay…
Tôi gật đầu và mở màn hình điện thoại cho anh xem bức ảnh chụp tấm bích chương quảng cáo trên đường phố: Người ta đang hồ hởi thông tin là sẽ cố gắng phấn đấu để VN tiêu thụ… 3 tỷ lít bia một năm. Anh chỉ kêu lên một tiếng “trời!” rồi im lặng.
Bốn bài thơ khóc Phùng Nguyễn
Ba ngày sau khi anh mất
Tôi tìm được chiếc vỏ sò trong vườn
Nửa trắng nửa vàng
Anh đã cầm lên, buông xuống, cầm lên lại
Sóng biển đánh rơi khi bơi về phương Nam
Vách đá vỡ ♦ Tiếng phách tròn
Giữa cái nắng chói chang chang
chiếu rụng mỗi sáng trên tháp Bàng An.
Tôi nhớ những mùa xuân kỷ niệm rực
nay đã ám ảnh phù du.
một lần say
anh nói tui với ông đồng tuế đồng hương
ông đủ hai chân sao không quánh tới
còn tôi cẳng rưỡi cũng quất
đến tận cùng bằng số đưa ra thế giới
Không thể
mới đi bộ với Ngô Thế Vinh
ở Huntington Beach. California
mỗi sáng 5 miles
mới thấy ngồi cạnh Trịnh Cung
trong bức hình Lưu Diệu Vân
phùng đi đâu đi đâu…
phùng hứa tới boston
ghé chân phương ngắm biển
lên harvard uống bia
về worcester đấu láo
In Memoriam to anh Phùng Nguyễn
there are row and row of chairs
arranged neatly
đêm nay tôi sẽ ra ngắm trăng
phía bên này quả đất
Tháng mười một, Phùng Nguyễn
Nhưng bạn yêu sự thành thực tới chết,
nên cũng là khó. Bạn ngẫm nghĩ, như là trong cái gien
bảo quản qua tháng năm
đã có sự dị ứng
với lừa gạt, dối mị, tùy tiện,
49 ngày Võ Phiến vượt ngưỡng hư vô
Anh Võ Phiến, vậy thì xin cầu chúc anh vĩnh hằng ở một cõi khác, nơi rồi ta sẽ lại gặp nhau, nơi khoa học vật lý gọi là hố đen (black hole), nơi năng lượng không còn, và mọi qui luật của những thế giới vật thể đều bị phủ định.
Biết nhau, biết cả bầu khí quyển
Cảm giác lúc trong và sau khi gặp nhau là sao đời sống này dễ chịu thế, khi được gặp người tử tế, hồn hậu. Hồn hậu, chứ không lành. Mình biết điều này lúc Hợp Lưu có xáo xào chủ biên…
Adieu Phùng Nguyễn
ly rượu vẫn còn ấm trong tay
và những nụ cười trên môi còn đậm hương
làm sao khóc. nước mắt
chỉ là cưỡng điệu một câu hát
Phùng Nguyễn. Khúc vĩnh biệt
Người đàn ông ấy lẽ ra tôi đã gặp
Chiến binh xưa thời chiến tranh qua
Hôm nay lòng mãi còn son sắt
Trên mạng diễn đàn chống lũ quỷ ma.
Ngã Rẽ
Dưới ánh nến, chưa bao giờ chúng tôi uống nhiều và nói nhiều như thế. Từ bao lơn, tiếng cười của chúng tôi làm rung cả mặt sóng hồ bên dưới.
Nghệ Thuật Viết Tiểu Thuyết: Gabriel Garcia Marquez (1927-2014) – Kỳ 1
Kết quả trong thực tế, tất cả những gì phát triển trong văn chương của tôi là những ngôi nhà, người dân và ký ức. Tôi không chắc, liệu mình đã đọc Faulkner hay chưa, nhưng tôi biết, lúc đó, chỉ có mỗi kỹ thuật như Faulkner mới có thể giúp tôi viết lại những gì nhìn thấy.
thân thể và chữ viết- nghệ thuật đương đại trung đông
Chữ viết, cũng như những mũi kim chích trên da thịt, những ngọn chông trên đầu gối quỳ, là đề tái ám ảnh không những Mona Hatoum mà còn nhiều nghệ sĩ Trung Đông khác.
NẠN ẤU DÂM TRONG CÔNG GIÁO – Phần 2
Khi nhìn lại nhiệm kỳ dài 27 năm của cựu Giáo Hoàng John Paul II (từ 1978 đến 2005) chúng ta có thể thấy một lịch sử ấu dâm khủng khiếp nhất. Có thể chỉ là vì trong thời kỳ nầy những cuộc tố cáo và điều tra mới bắt đầu bùng nổ lớn ra hơn hẳn trước đó.

Bình Luận mới