Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Chuyên Đề

Chân dung nhà văn

25.03.2009

Rồi sẽ có một ngày, anh, nhà nghiên cứu lịch sử văn học Việt Nam đương đại, sẽ không phải ngần ngại quay trước quay sau khi thừa nhận sự tồn tại của dòng văn học Việt ở nước ngoài, đề cao những giá trị nó mang lại cho sự phát triển của chữ nghĩa Việt. Hiện thực ấy khi anh đề cập sẽ được tranh cãi, nhưng trên bình diện học thuật chứ không phải chỉ trên những bình diện ngoài khoa học văn chương.

Nỗi Băn Khoăn Của Nguyễn Mộng Giác (*)

25.03.2009

Nguyễn Mộng Giác, trong đánh giá của tôi, là một nhà văn có chiều sâu và có bản sắc. Ông chiếm lĩnh tâm hồn người đọc bằng cách bước vào trong cái thế giới tâm hồn ấy và để lại một ngọn đèn cứ còn chong sáng mãi cái ngọn lửa siêu hình—nhưng lại tràn đầy hơi ấm nhân sinh—của nó trong lòng hắn.

Dốc nhân sinh

25.03.2009

Ở góc quán, chỗ gần bụi trúc La Ngà trơ trụi già nua, chỉ có hai người khách. Người mang kính đen từ lâu ít nói, mỗi lần nói lại quá nhỏ; nên từ xa, có cảm tưởng người gầy ốm tóc muối tiêu đang phân trần với một pho tượng. Pho tượng ngồi thu cả hai chân lên nệm ghế nhung, hai tay ôm lấy gối, nhìn mãi về phía chiếc xe đạp thồ dựng ở gốc trúc cỗi.

Bên Lề Chữ Nghĩa

25.03.2009

Nếp nhà khiêm tốn nép mình bên một con đường nhỏ yên tĩnh, cạnh một trong những đại lộ náo nhiệt nhất của thị trấn Westminster, mệnh danh là thủ đô của nguời Việt tị nạn. Tôi muốn nói đến nhà của anh Nguyễn Mộng Giác.

Nhân vật Nguyễn Huệ trong Sông Côn Mùa Lũ của Nguyễn Mộng Giác

24.03.2009

Dẫu vậy, ở đây, khác hẳn với khái niệm về một anh hùng nông dân, Nguyễn Huệ xuất hiện trong nhân dáng và nhân cách của một nhà trí thức bình dân, sống một đời sống tương đối đầy đủ, vì có một người anh có tiền, lại cũng có quyền. Nguyễn Huệ không hề có những nỗi cay đắng, phẫn uất của một nông dân bị áp bức.

Sông Côn Mùa Lũ, trường thiên tiểu thuyết của nhà văn Việt kiều Nguyễn Mộng Giác

24.03.2009

Chúng tôi thấy vui khi thấy có một nhà văn đã dám bỏ nhiều công phu, tâm huyết và tài năng để dựng một bộ tiểu thuyết trường thiên về một người anh hùng dân tộc, về một thời đại lịch sử mà chúng ta mãi yêu mến, tự hào và luôn luôn muốn hiểu biết sâu thêm. Và có thể nói rằng tác giả đã thành công.

SCML lên màn ảnh nhỏ

24.03.2009

“Tôi đã nói là tôi không muốn ‘làm thầy đời.’ Tôi viết SCML trong giai đoạn gần như tuyệt lộ, viết để tạo ra một thế giới riêng và sống tung tăng trong thế giới đó hằng ngày, để quên chuyện trước mắt. May mà nó còn chút giá trị, qua được thử thách của thời sự và thời gian.”

Bầu ơi thương lấy bí cùng

24.03.2009

Chờ cho vệ binh đi tìm bóng mát, vài người lén lượm những viên đá căm thù đó lên, tâm trạng cay đắng như tử tội muốn được nằm ngửa để nhìn lần cuối lưỡi máy chém. Không phải đá! Chỉ là những bức thư chữ viết chi chít, nhiều lá còn nguyên các ngấn lệ, gói bên trong một hòn cuội nhỏ tròn trĩnh.

Những cánh chim lưu xứ

24.03.2009

Anh sống đời thường, ăn, ngủ như tất cả những người khác, nhưng đã là nhà văn chắc chắn anh có thế giới riêng của anh, thế giới của nhà văn không ai giống ai cả, mỗi người suy tưởng khác nhau. Nhưng những nhà văn lưu vong hầu như có một mẫu số chung: thế giới văn chương của họ cũng chính là quê hương họ. Với nhà văn lưu vong, viết tức là đang sống trong quê hương.

Đôi lời

23.03.2009

Tuần lễ 3/23/09-3/28/09: Chuyên đề Văn học Nguyễn Mộng Giác

Nguyễn Mộng Giác không còn là một tên tuổi xa lạ với độc giả trong cũng như ngoài nước.
Nguyễn Mộng Giác bắt đầu xuất hiện trên …

về Nguyễn Mộng Giác

23.03.2009

Tôi gọi Giác và hỏi một câu trực diện:
“Giác ơi, nếu phải (hay được) viết lại tác phẩm mình, Giác có viết khác đi không?”
Tôi thoáng nghĩ rất nhanh là nếu Giác cường điệu thì cũng khỏe vì khỏi phải viết phần phê bình … Nhưng không, bên kia điện thoại tiếng Giác mang tôi về hiện tại:
‘Tất nhiên là sẽ viết khác chứ…’

Tên Đào Ngũ

23.03.2009

“Con khùng xóm Chài hay con khùng ngoài chợ?”
“Cả hai đứa là một. Nó là con gái ông câu gõ. Cha nó chết cách đây mấy năm. Nó xin ăn ngoài chợ, và hễ cứ đến mùa trăng là nổi cơn.”
Tân nghe được câu chuyện, lịm người không dám nhìn về phía trước.

Trò chuyện với Nguyễn Mộng Giác

23.03.2009

Với tâm trạng một người vừa thoát khỏi cuộc sống đè nén của chế độ cộng sản, các vết thương từ cuộc sống ấy hãy còn mới mẻ, với cảm giác được tự do, tôi bắt tay ngay vào việc viết lách. Bây giờ nhìn lại, tôi thấy thời gian hai tháng trên đảo Kuku này là thời kỳ hoàng kim trong đời viết văn của mình.

Tiểu sử và tác phẩm Nguyễn Mộng Giác

23.03.2009

Vượt biển tị nạn năm 1981 qua ngả Nam Dương, đến định cư tại Hoa Kỳ cuối năm 1982.
Chủ bút tạp chí Văn Học, California, Hoa Kỳ, từ 1986 đến tháng Tám /2004.
Hiện định cư tại thành phố Westminster thuộc quận Orange, California, cùng với gia đình.

Diễm from days of Long Ago

27.02.2009

Days, months of those years that were long ago, the girl kept walking under the rows of camphor trees
Nhiều ngày, nhiều tháng của thuở ấy, người con gái ấy vẫn đi qua dưới những vòm cây long não

Tứng Tâu

26.01.2009

Dê cũng như trâu, không đẻ ra trứng, tại sao có trứng trâu với trứng dê? Sau khi tìm hiểu, mới biết đây là cách nói “thanh tao hóa” của những dân tộc có văn hiến. Người ta không gọi sự vật bằng chính cái tên của nó, để tránh sự thô tục. Như “Chủ tịch” thì gọi là “Bác”.

Những Giấc Mơ Trong Bệnh Viện

7.01.2009

Ôi trời, không thể diễn tả hạnh phúc sung sướng khi nhìn thấy cánh cửa sổ căn phòng bệnh viện ngập đầy ánh nắng bình minh sáng hôm ấy. Hình như đó là một ngày thật ấm và có nắng đẹp, sau vài ngày có mưa đá rất lạnh của đầu mùa đông Dallas. Dù tôi vẫn còn nằm cứng đơ trên giường bệnh với bao nhiêu giây nhợ chằng chịt, nhưng nhìn thấy khoảng nắng trong lành ngoài kia, tôi bỗng thấy yêu đời sống vô cùng…

Về dịch thuật

6.01.2009

Có lẽ dù muốn dù không, Anh ngữ sẽ chiếm vị trí thượng phong trong cộng đồng thế giới, trong khi mỗi nước sẽ cố gắng bảo vệ một khoảng không gian riêng cho chủ quyền và văn hóa quốc gia. Ta sẽ thấy nay mai những biến chuyển cực kỳ quan trọng về dịch thuật, và ảnh hưởng quan trọng không kém của chúng đến tiến trình của xu hướng toàn cầu hóa.

Phỏng Vấn với Dịch Giả Phương Quỳnh và Trần Viết Minh Thanh

22.12.2008

Với tôi dịch thuật là một “trò chơi khám phá”, khám phá tác phẩm (và tác giả), khám phá chính mình. Dịch thuật không những là chuyển đạt mà còn sáng tạo, chuyển đạt những gì tác giả muốn nói, sáng tạo trong cấu trúc (PQ).
Dịch Thuật như một họa sĩ sao lại một bức tranh tuyệt vời, chăm chút ghi chép từng đường nét, nhưng vẫn thiếu một vài đường nét hay cảm xúc làm nên nét chấm phá của bức tranh nguyên thủy. (TVMT).

Tản mạn về văn chương và dịch thuật

18.12.2008

Chắc bạn đọc cũng thắc mắc vì sao tôi cứ quay mũi dùi vào dịch già Tôn Thất Quỳnh Du. Có vài lý do …. Tôi nghĩ với khả năng hiện nay, anh TTQD có thể trở thành một dịch giả “tầm cỡ” như Huỳnh Sanh Thông — với điều kiện học hỏi thêm và từ bỏ tư duy “duy ngã độc tôn” — để tiếp tục cống hiến văn chương Việt Nam cho thế giới bên ngoài.

Xứ Tuyết


♦ Chuyển ngữ:
17.12.2008

Ánh lửa di động lần lần ngang qua khuôn mặt. Đó là một ánh lửa lạnh lẽo lấp lánh ở xa xôi. Và khi những tia sáng yếu ớt của nó rọi ngay chính giữa tròng mắt của người con gái, ánh nhìn lẫn với ánh lửa xa, con mắt ấy tưởng chừng như một đốm lân tinh đẹp huyền ảo đang vật vờ trên trùng dương núi rừng buổi tối.

Vài cảm nghĩ về bài thơ Travel của Nguyễn Tiến Hoàng (Thường Quán)

16.12.2008

Khởi điểm của “Travel” thì bắt đầu từ một phương hướng, nửa cố định, nửa mơ hồ. East of the sea. Phía đông của biển. Vị trí của biển trên trái đất thì không ai chối cãi – đa số diện tích trái đất là nước là biển. East. Phía Đông. Rõ. Cố định. of the sea. của biển. Mơ hồ không rõ. Biển nào, ở đâu, Đông Hải, Địa Trung Hải, Hồng Hải?

Travel/Du Chơi

16.12.2008

my name is yellow snow can be jay-blue whitist
you once lived the most agile courtesan
in Nguyen Du’s Kieu
bìa mang tên hoàng tuyết hay còn gọi là nửa bạch bán thanh
nơi ả đào lanh lợi nhất có lần đã sống
trong Kiều Nguyễn Du

"tri thức" về một bài thơ: Nói Chuyện Với Nhà Thơ Nguyễn Đức Nguyên

12.12.2008

Quá trình dịch thuật không phải luôn là một tư duy về bản chất [tuyệt đối] của “nhận thức luận”. Tác giả hôm nay không phải là tác giả hôm qua vì đã có những thay đổi nào đó, rất li ti hay rất lớn lao, trong họ. Theo Paul Celan, văn bản, một bài viết, một bài thơ có thể được coi như là một “mẩu tin trong lọ/một dấu mốc thời gian.”

Bài dịch

11.12.2008

tôi dịch cái mõ* Trung Hoa
thành con cá gỗ Việt Nam
và sửng sốt đứng từ xa
nhìn sự khác biệt khó có thể vượt qua
của hai ngôn ngữ
như cương vực đời đời không đổi
tôi không chờ đợi gì về điều này

prisoner with a dictionary

11.12.2008

After decades of unceasing mental exertion, the only fruit of the prisoner’s remarkable labor, the only word he ever acquired for sure, was “dictionary,” simply because it was printed on the cover of a book he knew for sure was a dictionary.

Đôi điều về dịch thuật

10.12.2008

Cách đây ít lâu tôi bạo gan dịch và xuất bản cuốn tiểu thuyết The Unbearable Lightness of Being của Milan Kundera. Phải chi tôi được quyền dịch là “Khôn Kham Nhẹ Cái Bi-ing”! thì đỡ khổ cho tôi biết mấy. Thôi, tôi đành phụ lòng Kundera vậy. Nếu người dịch là kẻ bắc cầu giữa hai nền văn hóa thì cây cầu của tôi là cây cầu khỉ lắc la lắc lẻo băng qua đại dương đầy sóng dữ.

Nhân đọc bản dịch bài “Người già em bé” của Trịnh Công Sơn

9.12.2008

Chẳng thế mà, trong lời bàn của Ban Biên Tập Da Màu về bản dịch bài hát “Người già em bé” của Joseph Đỗ Vinh và Eric Scigliano có đoạn : “Câu ‘Ghế đá công viên dời ra đường phố’ đã là một thử thách cho người dịch.”

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)