Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Chuyên Đề

Tiễn biệt họa sỹ Đinh Cường

11.01.2016

tuyết lất phất bay
Nhìn Lên Kệ Sách 5 lần
rồi quày quả đi
một trời tim tím tối

Chép một tờ kinh

9.01.2016
DC-and-friends_thumb.jpg

giấc yên. trời lặng. xanh trôi
chép mừng tranh mới. sáng ngời chân như

Đinh Cường, Thi Sĩ Của Mầu Sắc Và, Đường Nét.

9.01.2016

Với hội hoạ, ông được giải thoát, được tự do vượt trên mọi câu thúc xã hội. Mọi hàng rào tín ngưỡng, đạo lý. Nó giải thoát ông khỏi những giới hạn tâm lý bẩm sinh như, rụt rè! Khép kín!

Tiễn biệt anh Đinh Cường

9.01.2016

những hồn tranh cũ cưu mang
chiều thương giọt nước vô vàn bến sông
tóc đêm màu lạ vô cùng
Dran sao lệ
ướt rừng Đơn Dương

Tiễn biệt họa sỹ Đinh Cường

9.01.2016
RungCam-SonDauTrenBo-40x40in_thumb.jpg

Rừng Câm chấm đỏ long lanh
Độc cô giọt máu tượng thanh kiếp người
Bức tranh ngược bóng không lời
Xám nâu phơ phất, đen ngời điêu linh

Có dòng sông nào vừa chở Huế đi

9.01.2016

Có dòng sông nào vừa chở Huế đi
trên con thuyền nan thật nhẹ
chẳng động tiếng buông mà se tím nỗi buồn
người về vén sợi tà vương giữa mùa rét buốt

Phùng Nguyễn, bên ngoài lưới trần gian

5.01.2016
Santelia-1980_thumb.jpg

Aleph là điểm ở đó ta có thể nhìn thấy được tất cả mọi sự, mọi điều, mọi diễn biến trong vũ trụ này. Nếu thế thì chúng ta vẫn còn có dịp gặp lại. Tạm thời, tôi muốn nói với Phùng là anh phải “bảo trọng”, và cho tôi gửi lời hỏi thăm Borges và cái aleph của ông ấy.

Người đi, không đợi mùa xuân

2.12.2015
clip_image002_thumb.jpg

Anh cũng biết nghịch, nhưng tôi thấy anh chỉ đùa với chữ nghĩa thôi. Bởi vì lần đầu gặp anh, tôi ngạc nhiên, không nghĩ anh lại là người ít nói. Ít nói, nhưng không lạnh lùng. Là bạn anh, gặp anh, sự nồng nhiệt, chân tình tự toát ra từ cung cách. Anh không mồm mép, đỏm dáng. Chính điều này đã giữ thân tình lâu dài giữa tôi và anh …

VÀI KỶ NIỆM VỚI NHÀ VĂN PHÙNG NGUYỄN

27.11.2015
clip_image002_thumb.jpg

Ý kiến của anh [Phùng Nguyễn] chẳng những đi thẳng vào vấn đề đang bàn thảo mà còn mở ra những điều mới mẻ trong tương lai nữa. Thành ra, hồi ấy tôi có cảm tưởng anh như một người có trọng trách điều hợp mọi chương trình của VHNT/LM và nhóm Ô-Thước. Không biết nhận xét này của tôi có đúng không ….

Chuyện không thể khác!

27.11.2015

Những con đường anh từng rong ruổi, ám ảnh anh và bàng bạc trong chủ đề những tác phẩm đã viết. Nào là: Đường đến Ducor, Bùa phép ở đường Bourbon, Da Màu một chặng đường, Phía bên kia đường, Nửa đường, Cuối đường, Văn học miền Nam 1954-1975: Đường về gian nan ….

Dẫu biết vô thường…

27.11.2015

Dẫu biết vô thường là thường
mà trái tim vẫn như thắt lại
tôi bàng hoàng ngồi sững
mắt mở lớn mà không thấy gì

Thân xác ♦ Khởi đầu

25.11.2015

Ở đây phi vật chất len vào tâm thức
Nên cái chết không là nỗi buồn
Như lá xanh rồi đỏ và lìa cành
An nhiên, thư thái.

Điếu văn Da Màu: Chúc Anh Phùng Đi Bình An

25.11.2015
Da-mau-selfie_thumb.jpg

Dẫu vô cùng tiếc nuối, [chúng] tôi mong anh Phùng đi bình an, thảnh thơi, như trong bài thơ “If Then Else” của anh khi chúng ta ở năm thứ nhất của Da Màu, Mong anh đi với hành trang nhẹ nhàng. Những gì anh đang làm, còn dự định làm, cho cuộc đời này, bạn bè của anh, những anh em trong gia đình Da Màu của anh sẽ tiếp tục thay anh.

Chia tay Phùng Nguyễn

25.11.2015
clip_image002.jpg

Những lần gặp gỡ sắp tới đây, chiếc ghế anh thường ngồi chỉ còn là chiếc ghế trống. Đời sống sẽ thiếu đi nụ cười hiền hòa của anh. thiếu đi đôi mắt buồn nhưng ấm áp nghĩa tình của anh. Chiều hôm nay chúng tôi nhìn anh lần cuối. Ngày mai anh chỉ còn là hạt bụi bay về cõi vô cùng.

Thương nhớ Phùng Nguyễn

24.11.2015

Phùng tự nhận mình bắt đầu viết văn từ cuối năm 1994. Một khởi đầu hơi muộn nhưng Phùng không thiếu những bi kịch nghiệt ngã trong đời mình và những chiêm nghiệm phong phú dày dạn trong cuộc sống, đã giúp cho Phùng viết xuống những trang văn đầy cá tính…

Buổi Sáng 11

24.11.2015

Như mùa đông được nuôi bằng ánh lửa
ánh lửa được nuôi từ que diêm trong túi áo tôi.

Sáng nay tôi chỉ còn khói,

Một tưởng tiếc

24.11.2015

trần gian đầy u tối, đợi giải nỗi
người vừa chạm đối
đương thì. vội xa
gà trưa xuống giọng. quê nhà

Tiễn nhà văn Phùng Nguyễn

24.11.2015

Sài gòn cuộc hẹn
ngũ sắc trần đời loạn xạ
bàn tay che bụi
người xa lạ rất quen

Tiễn Phùng

24.11.2015
phung_nguyen-tranh_dinhcuong_thumb.jpg

ý tưởng
thâm trầm
làm blog
luận
công minh thế sự

Chiều qua viếng thắp nhang cho Phùng Nguyễn…

24.11.2015
3-cay-nhang-tranh-dtchinh_thumb.jpg

Chiều ôi chiều nhang khói
cầu siêu xong đậy nắp hòm
chiều ôi chiều nước mắt
vòng hoa tươi cuối phòng

Phùng

22.11.2015
TruongVu-chandungPN_thumb.jpg

Tôi nghe tiếng Phùng Nguyễn (PN) khá lâu, tuy nhiên chỉ thực sự có giao tình với nhau từ đầu năm 2003. Thời gian đó, tạp chí Hợp Lưu ra chủ đề Yêu với sự tham dự của 27 nhà văn. Trần Vũ nhờ tôi viết Bạt cho chủ đề này.

Chuyến xe cuối cùng về bến rồi sao nhà văn Phùng Nguyễn?

22.11.2015

Tiếc là khi cõi văn Phùng Nguyễn càng ngày càng “bốc thoát” chính mình và khởi sắc hơn trong mọi đề tài của thời đại chúng ta đang sống, nhất là đang không thể không nhắc đến những sự kiện như thế và như thế bằng cách này cách khác.

Phùng Nguyễn, chiếc lá thu bay…

22.11.2015
PNvaTruongVanDan_thumb.jpg

Tôi gật đầu và mở màn hình điện thoại cho anh xem bức ảnh chụp tấm bích chương quảng cáo trên đường phố: Người ta đang hồ hởi thông tin là sẽ cố gắng phấn đấu để VN tiêu thụ… 3 tỷ lít bia một năm. Anh chỉ kêu lên một tiếng “trời!” rồi im lặng.

Bốn bài thơ khóc Phùng Nguyễn

22.11.2015
GapGoCali_thumb.jpg

Ba ngày sau khi anh mất
Tôi tìm được chiếc vỏ sò trong vườn
Nửa trắng nửa vàng
Anh đã cầm lên, buông xuống, cầm lên lại
Sóng biển đánh rơi khi bơi về phương Nam

Chân dung Phùng Nguyễn

21.11.2015
pn_by_dtc_thumb.jpg

acrylic trên bìa carton
5 giờ sáng 18.11.2015

Vách đá vỡ ♦ Tiếng phách tròn

21.11.2015

Giữa cái nắng chói chang chang
chiếu rụng mỗi sáng trên tháp Bàng An.

Tôi nhớ những mùa xuân kỷ niệm rực
nay đã ám ảnh phù du.

một lần say

21.11.2015

anh nói tui với ông đồng tuế đồng hương
ông đủ hai chân sao không quánh tới
còn tôi cẳng rưỡi cũng quất
đến tận cùng bằng số đưa ra thế giới

Thơ đọc lại

21.11.2015

đêm thì
chẳng hứa hẹn gì sất
anh tuấn- tôi ngồi chéo chân
một tay chống cằm

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)