Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Chuyên Đề

Thương nhớ Cao Xuân Huy

13.11.2010

Thành phố lạ, biển đen không đâu là nhà
tên tuổi râu quá cứng để nhớ
bản nháp cuộc đời viết mãi chưa xong

Đêm trổ mưa, đi về như cơn mộng
rượu đỏ máu bầm cũng thế thôi

Hỏi Huy, Sao Chết Tháng Này

13.11.2010

Huy Ơi
Tại sao Huy chết tháng này
tháng này không phải tháng ba,
cũng chẳng phải tháng tư,
tại sao Huy chết

13.11.2010

về thôi. Cao Xuân Huy

bằng lăng

tím ở chơn mày

con mắt sáng ở mù mây

cuộc chờ

Lời Cuối (cho Cao Xuân Huy)

12.11.2010

Thơ Nguyễn Thị Thanh Bình

Phạm Duy phổ nhạc

Quốc Toản hòa âm

Kim Tước trình bày

Một trăm cảnh núi Phú Sĩ


♦ Chuyển ngữ:
27.10.2010
Osamu_Dazai_thumb.jpg

Nhiều lần khi tôi lặng ngắm cái vẻ đơn giản vô song của cái hình trụ đứng, cảm thấy quả thật ngọn núi chắc chắn là tặng vật của Phật Di Lặc. Nhưng cái tặng vật này với vẻ biểu hiện vô song gần như không thể nào chịu nổi của nó lại khiến tôi nghĩ rằng có một cái gì sai lệch…

Tiếng nói một người

25.10.2010
DTTLNTTTND_thumb.jpg

Thi sĩ! Thi sĩ! Thằng người đó đã tự sát. Tên của chàng bị cướp bị bôi nhọ. Ngày nay còn toàn một bọn nhái giọng người chết. Mấy tên thư lại luồn cúi nịnh hót cũng là thi sĩ. Mấy tên cán bộ làm thơ như những bản thỉnh nguyện xin tha mạng sống…

Thảo Trường, nhà văn dấn thân với nỗi ý-thức không rời…

9.09.2010

Tác-phẩm của Thảo Trường đã phiền hà không ít giới trí thức và lãnh đạo nhất là những người điều khiển guồng máy chiến-tranh và đồng thời đối với giới văn-nghệ sĩ, ông cũng đã không cùng một chiếu …. [Văn của ông] là của những con người không lối thoát, không tin chiến thắng của vũ khí, luôn đi tìm chân-lý, những tín hiệu mới cho cuộc đời và phận người!

Nguyễn Mạnh Trinh Phỏng vấn nhà văn Thảo Trường

6.09.2010

Đời sống của tôi chỉ nghèo nàn trong ba cái “thời chiến, thời tù, rồi thời loạn”, suốt cả một đời “quanh quẩn” trong những “khe núi” ấy, tôi không biết uống rượu, nhảy đầm, đánh bạc, lại cả không biết xã giao, thậm chí trong thực tế còn không biết nói chuyện với … đàn bà ….

Người Ðàn Bà Mang Thai Trên Kinh Ðồng Tháp

29.08.2010

 
Con kinh thẳng tắp dài hun hút kéo từ Gẫy Cờ Ðen đến quận lỵ Mỹ An, nhìn trên bản đồ nó èo ọt như một chiếc que đan. Hai bên bờ kinh cây cối …

Ngõ cụt

19.08.2010

Y không nhớ rõ y đến sống ở đây từ năm nào, y chỉ biết mình đã trải qua nhiều lần nhìn sự thay đổi của con hẻm. Và cũng trong suốt chừng đó năm tháng, chỉ có một khuôn mặt thường xuyên hiện ra với y là chủ nhân chiếc quán nầy. Chưa một lần nhờ vả nhau, cũng như chưa một lần có gì xảy ra để cần đến sự giúp đỡ…

Đừng Đến Sân Ga

16.08.2010

Anh cố tình không quan tâm gì đến điều khiếm khuyết của mình, nhưng rốt cuộc, cái đó lại ám ảnh anh như thường lệ. Anh thấy mình rõ ràng bước đi khập khễnh, chân thấp chân cao, mọi vật nhấp nhô không đều trước mắt anh làm anh rịn mồ hôi trán. Anh cúi xuống nhìn chân mình hai ống quần rộng thùng thình, hậu quả của mấy tháng nằm ở quân y viện ốm hẳn người đi.

CÁT VÀNG

30.07.2010

Tôi đang nằm dưới một pháo đài chìm, có khác gì nấm mồ hoang trong trí tưởng? Tôi nằm im. Tôi muốn tan ra trong sự yên lặng của đêm. Trí óc tôi có thể tự do ngắm nhìn thân xác. Tôi nhìn nó – cái thân thể có ở tôi suốt một phần tư thế kỷ nầy vẫn có thể làm tôi cảm thấy lạ hoắc? Tôi thấy lòng hoang vu khi nhìn xuống mỗi vuông da thịt.

Những ngày không định trước

27.07.2010

Tôi chợt rùng mình sợ hãi khi chợt nhận thấy mình như một con kiến bò quanh quẩn mãi trong một vòng tròn rất rộng. Và lời hẹn thăm Thăng những ngày sắp tới chỉ như một cái mốc, mà ở đó tôi tưởng mình đã lên đường những chuyến rất xa, rất dài nhưng thật ra chỉ vừa trở về điểm khởi đầu trên con đường tìm kiếm.

Đọc một bài thơ "lục bát mới" trước 1975 của Thành Tôn

23.07.2010

Bài thơ là một chứng minh về sự không ngừng tìm tòi, sáng tạo của người thơ, đặc biệt nhà thơ trẻ, trong việc canh tân giòng thơ lục bát, không phải hôm nay, mà hôm qua, không phải bây giờ, mà cách đây gần 50 năm.
Sự canh tân cho thơ là một việc làm chung. Không phải cái ngôi vị được dành riêng cho một cá nhân nào.

Mùa xuân hư vô

21.07.2010

Lão Lang đặt xác chết lên bàn đá, gọi thằng Kiên cầm chai rượu đổ vào hai bàn tay chụm lại của lão. Lão nắn cho cái xác nằm ngay ngắn. Kiên đưa bàn tay vuốt cẩn thận cặp mắt đã lạnh cứng, chợt nghĩ tới trận đánh mà hắn từng tham dự cách đây mấy năm. Hồi đó đâu đánh lớn như bây giờ. Thế mà hắn vẫn bị thương, bị mù một mắt…

Niềm an ủi cuối cùng

14.07.2010

Mỗi lần khuôn mặt tê dại ấy dần dần hiện rõ trước mặt Tứ, vành môi nặng chịch bắt đầu nhúc nhích như sắp nói, Tứ lại giật mình tỉnh dậy. Tiếng gió ào ào trút trên đồi thông sau nhà đã ngăn cản Tứ không được lại gần tiếng nói quen thuộc của cô anh. Mà lúc này anh lại khao khát tiếng nói ấy. Anh muốn chết trong một không khí đó.

‘Không chồng mà chửa mới ngoan’

9.07.2010

Trong cái nhìn của kẻ đi chinh phục thì kẻ ngoan cố giữ bản tính, bản chất, bản sắc của mình là ngu ngốc, khó bảo, không vâng lời. Trong cái nhìn của kẻ tự vệ không muốn bị đồng hoá thì ngoan cường mới là khôn ngoan… mới là giá trị phải phát huy để sống còn và không bị tha hoá, mất chất.

Đọc sách trong nước về lịch sử báo chí Miền Nam 1865-1995

5.07.2010

Cái ưu điểm của Sóng Thần, và lý do tờ báo lôi cuốn được nhiều người tham gia, hỗ trợ, đó là, ngoài chủ trương chống tham nhũng làm sạch hậu phương để hỗ trợ tiền tuyến chống Cộng đặng bảo vệ một Miền Nam tự do, còn do chỗ này: đó là tờ báo do nhiều người làm chủ

nhét một căn phòng vào một hạt cát

21.06.2010

Lần nói chuyện đó tôi cứ tưởng ở Mễ đầy dẫy những nhà hàng bán món trứng kiến, cũng như ở Mỹ mỗi góc đường đều có tiệm bán hamburger. Giá như lần đó tôi chịu khó hỏi kỹ hơn, tên thành phố, tên quán ăn, địa chỉ và số điện thoại, hay email hay website. Bây giờ thì chịu! Người đàn bà kể câu chuyện ăn trứng kiến thì đã biến mất từ đó.

Da Màu phỏng vấn Đặng Thơ Thơ

21.06.2010

Tôi thường quan tâm đến cấu trúc và tính đa tầng của truyện. Có thể gọi phương pháp này là kỹ thuật kiến trúc chăng, cứ tạm cho là vậy đi. Ý tưởng đóng vai trò chính trong truyện của tôi, nó như chủ đề của một kiến trúc. Tôi thích những ý tưởng kỳ quặc hay khiêu khích một chút.

William Burns


♦ Chuyển ngữ:
18.06.2010

Đó là thời kì đen tối buồn thảm trong đời tôi. Tôi đang phải đối phó với chuyện khá thô bạo trong công việc. Tôi thấy chán nản đến cực độ, mặc dù cho đến thời điểm ấy tôi luôn luôn miễn nhiễm với sự buồn chán. Tôi cặp một lúc hai ả đàn bà. Điều ấy, tôi nhớ rõ. Một ả đã lớn tuổi—phải trạc tuổi tôi—còn ả kia chỉ lớn hơn cô bé gái một chút.

Trong thành phố chán ốm

17.06.2010

Tôi nín thở nhìn vào chiếc gương to ngay bên cạnh: mắt tôi đó, mở lớn, thật lớn, dường như tròng mắt tôi đã nhỏ lại và tròn hơn hàng ngày, đúng ra là nó đã lộ khỏi mi mắt một chút, những gân máu nở to hơn bình thường và chúng bò lan toả trên con ngươi của tôi.

Da Màu phỏng vấn Nguyễn Thúy Hằng

17.06.2010

Tự cảm xúc sẽ điều khiển được cấu trúc của truyện. Tất nhiên, trong cảm xúc này, phải có độ tự chủ cao để vừa đi theo tính ngẫu nhiên vừa giải quyết được những tình tiết do mình tạo ra, và phải hướng nó đến một kết thúc không làm phá hỏng toàn bộ nội dung trước đó.

áo

16.06.2010

Chẳng hiểu sự chuyển biến cơ thể sao đó mà chỗ ngày xưa là bộ ria đen như bầy kiến đen ấy bây giờ cứ nhẵn thín bóng nhẫy như thoa mỡ. Sau ngày ba trăm tuổi tôi cũng quên hẳn chuyện để râu. Tôi cũng từng có một đời vợ. Sau lễ cưới ba ngày, tôi được biết thiên đàng là gì. Sau ba tháng, tôi biết địa ngục là gì. Và sau ba năm tôi không còn sợ địa ngục nữa.

Da Màu phỏng vấn Nguyễn Hiệp

16.06.2010

Tôi thường viết theo kiểu búp bê Nga, lồng nhau, đồng dạng. Con ngoài cùng/cái vỏ thấy được chỉ là cảm giác “hiện tại”. Tôi luôn cố gắng và ước muốn sao cho người đọc có thể dễ dàng lấy ra bất kỳ con búp bê bên trong nào để ngắm nghía, trò chuyện. Không hẳn là truyện lồng truyện hay lắp ghép hay phân mảnh, thật ra mỗi “con búp bê” là một lớp ý.

j.

15.06.2010

Trông rất quyến rũ. Rất muốn giết cho chết ngay. Giọng cười làm tôi liên tưởng đến một người đàn ông đầy bản lãnh hơn là một người đàn bà. Hình như tôi đã quên vẽ sự phân biệt cần thiết ấy. Tôi lạnh ở gáy.

Em là ai. Tôi run run hỏi.

Da Màu phỏng vấn Trần Nguyên Đán

15.06.2010

Tôi được dạy trong chủng viện rằng những bài giảng đòi hỏi phương pháp, kỹ thuật, cấu trúc, tính hợp lý, và tôi hay làm thế khi soạn bài và giảng. Nhưng khi viết truyện hay làm thơ, tôi lại quên rằng tôi cần phải làm thế. Như thế lại hóa hay khi mình có thể… quân bình.

Chuyên đề: Truyện Ngắn Đặc Biệt – Văn Chương Phi Lý

14.06.2010

 

 

Nữ điêu khắc Rona Pondick, sinh 1952 tại Brooklyn, NY. Tốt nghiệp MFA tại Yale University School of Art, New Haven. Phần lớn tác phẩm của bà là những tác phẩm điêu khắc …

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)