Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Chuyên Đề

Lahsa 2008

3.07.2009

Những lưỡi trủy thủ vẫn còn, và còn thêm cả hơi cay và vòi rồng
Đức Quán Thế Âm vẫn còn ngự trên đỉnh Potala
hay đã vân du cùng nhục thân của Ngài khắp năm châu

Trịnh Công Sơn Vết Chân Dã Tràng – Tạp chí Da màu phỏng vấn Ban Mai

30.06.2009

Việc bóc tách từ ngữ, câu văn ra khỏi chỉnh thể văn bản nghệ thuật, để nghiên cứu dưới góc nhìn chính trị lấy lịch sử ra chứng minh là việc làm trái với học thuật…. Một cuộc chiến tranh có thể mang tính chính nghĩa hay phi nghĩa; nhưng một tác phẩm viết về chiến tranh thì chỉ có vấn đề hay hoặc dở mà thôi.

Mi và Ngôn Lời của Mi

21.05.2009

Nhưng mi đến để nhìn xác chết tôi
còn về phần ngôn lời
ngôn lời tìm không ra kẻ thù của nó
nó giãy giụa gục chết

Cuộc đời khốn nạn của một bản thảo

18.05.2009

Tôi sắn sàng chịu đau đớn để được sửa chữa. Tôi nghĩ đến các hoa hậu Venezuela, để đạt được số đo 90-60-90, chưa nói đến hình hài khả ái của các cặp nhũ hoa và cặp mông, họ phải giải phẫu. Mặt họ cũng giải phẫu. Giải phẫu, tôi cần giải phẫu.

Niềm tin và can đảm: Tự kiểm duyệt trong cộng đồng Việt ở Hoa Kỳ

9.05.2009

Adam Michnik, một nhà báo Ba Lan đấu tranh cho dân chủ hai thập niên trước có lần viết, “Nếu bạn muốn có tự do ngôn luận ư? Đừng sợ hãi. Hãy nói lên. Bạn muốn có tự do tư tưởng? Hãy thực thi tự do tư tưởng cho mình.” Câu nói quen thuộc này hẵn phải còn đúng cho tất cả những người Việt Nam muốn có tự do tư tưởng và ngôn luận, dù ở trong nước hay ở hải ngoại.

Kiểm duyệt

9.05.2009

mỗ mò sò ở bến sông
(tự ý đục bỏ) bờ mông của nàng

xuất thơ tự kiểm duyệt hàng
vẫn còn sợ đảng bắt mang phê bình

Lại bàn một chuyện cũ…

8.05.2009

Cũng có những nhà thơ đích thực bị lịch sử lôi cuốn đến nỗi lớn tiếng phủ nhận những “lời ru” để hăng hái “đập bàn quát tháo”. Xuân Diệu là một ví dụ. Chế Lan Viên là một ví dụ khác. Cả hai nhà thơ lớn của thi ca Việt Nam đều đã nằm xuống. Cả hai về già chỉ muốn nhớ lại họ là tác giả của những lời ru.

Tự Do Ngôn Luận và Trách Nhiệm Người Viết

8.05.2009

Mọi người đều có quyền tự do ngôn luận; quyền này bao gồm tự do tìm kiếm, tiếp nhận và phổ biến mọi loại tin tức và ý kiến, không phân biệt ranh giới, bằng truyền miệng, bằng chữ viết hoặc bằng bản in, bằng hình thức nghệ thuật, hoặc thông qua bất cứ phương tiện truyền thông đại chúng nào khác theo sự lựa chọn của mình.

Nguyễn Tà Cúc phỏng vấn dịch giả Đinh Từ Bích Thúy về cuốn The Defiant Muse: Vietnamese Feminist Poems from Antiquity to the Present

7.05.2009

Bà Borton không thể chấp nhận chuyện người miền Nam bỏ nước ra đi vì chống chế độ Cộng Sản … cho nên bà đã định nghĩa chuyến ra đi này qua lý do kinh tế, người miển Nam, vì lệ thuộc vào ngoại bang, không quen được cách sống độc lập nhưng khắc khổ của “các anh hùng cách mạng,” đã liều thân vượt biển …. Chuyện bóp méo sự thật qua những đưa đẩy thức thời, sẽ chính là chuyện “gậy ông đập lưng ông.”

Phỏng vấn họa sĩ Nguyễn Kim Đính

7.05.2009

Với tôi, là một họa sĩ, khi triển lãm, có thành công hay thất bại thì điều này không thể bắt tôi ngưng vẽ, tất cả những lời phê bình không thể làm cho tiếng chim ngưng hót! Tôi vẫn thế, như chim, hót giọng của mình. Tôi biết rằng khi tôi uốn éo giọng hót để sống được với đời, thì ngay giờ khắc đó tôi giãy chết. Tôi có một niềm tin tuyệt đối rằng: cái đẹp mãi mãi được tôn vinh, sự thật và lẽ phải sẽ chiến thắng!

Chùm tranh khỏa thân của Nguyễn Kim Đính

7.05.2009

LTS:
Kiểm duyệt nghệ thuật dựa trên quan điểm đạo đức, tôn giáo, truyền thống dưới nhiều hình thức là một điều phổ cập trong nhiều xã hội khác nhau, không chỉ riêng ở Việt Nam. Chùm tranh khỏa thân của họa sĩ Nguyễn Kim Đính dưới đây nằm dưới sự khống chế của hình thức kiểm duyệt này, nhân danh “thuần phong mỹ tục”.

Chế độ kiểm duyệt tại Việt Nam

6.05.2009

Trong thời kỳ chiến tranh Việt Nam, chế độ kiểm duyệt văn hóa phẩm chỉ có ở miền Nam, miền Bắc không có kiểm duyệt.
Nhìn chung trên thế giới, một số quốc gia có chế độ kiểm duyệt đều thuộc “thế giới tự do”, các quốc gia cộng sản trước đây và bây giờ không có kiểm duyệt.

Nói chuyện với Nam Dao

6.05.2009

Trong bài “Bây giờ tôi hát Lạc quan đen?” trên Hội luận, anh đã đề cập đến khả năng “vong thân” của các tác giả hải ngoại muốn tác phẩm mình được xuất bản trong nước. Trong khi phát biểu của anh trong “Bây giờ tôi hát lạc quan đen?” không nhất thiết mâu thuẫn với chuyện anh cho phép ấn hành Trăng Nguyên Sơ trong nước, độc giả có thể đặt câu hỏi tại sao anh lại đi làm một việc mà chính anh đã cảnh báo người khác. Câu trả lời của anh là gì?

Viết và lách

5.05.2009

Có nhiều cách để để phân biệt một chế độ độc tài chuyên chế và tự do dân chủ. Một trong những cách đó là dùng ngay tự do ngôn luận như một thước đo. Theo đó, có thể nói: Độc tài là một chế độ trong đó chính quyền không bị hạn chế về thông tin đối với dân, nhưng người dân bị hạn chế tối đa về thông tin đối với chính quyền.

kiểm duyệt/tự do diễn đạt, một song đấu lịch sử

5.05.2009

…, tôi tin rằng, trong đầu óc của những nhà trí thức hay nhà văn nhà thơ mà các sản phẩm được sản xuất ra đầy lập trường “chính thống” nhất trong nước hiện nay, đều tự biết mình đang là cái trống không. Và ai cũng có sẵn những văn bản kiểu “Đi tìm cái tôi đã mất” hay “Ai? Tôi?” cất giấu đâu đó mà họ xem là cái tôi chân thật của mình.

Đàm Thoại Với Ngô Thế Vinh: Từ Vòng Đai Xanh đến Mặt Trận Ở Sài gòn

4.05.2009

Nếu giải Văn trao cho Vòng Đai Xanh không gây dư luận sôi nổi như giải Thơ thì trái lại vụ án Ngô Thế Vinh đã là đề tài cho rất nhiều anh em cầm bút trên các nhật báo cũng như tuần báo, tạp chí, trên báo dân sự cũng như báo quân đội và dư luận đã nhất trí bênh vực nhà văn quân đội mà ngày lĩnh giải thưởng văn chương vẫn còn lận đận hành quân ở Cao nguyên.

Tại Sao Phải Cấm Trăng Nguyên Sơ

4.05.2009

Vật Bảo Quốc Hộ Dân là gì? Trong TNS, đó là Nõn – Nường đặt ngược phép tự nhiên (âm-duơng), cái do tay phù thủy người Tàu tên Cao Biền trấn yểm để tiêu diệt sinh khí dân Đại Việt, và những kẻ đi tìm phải phá được thì mới hồi phục sinh khí cho dân tộc này. Thưa ông, ông nhắc một vấn đề sinh tử trong lịch sử, bởi cái thế địa-chính trị, và hẳn có ý vạch rõ một nguy cơ

Chung quanh vụ tiểu thuyết Trăng Nguyên Sơ của tác giả Nam Dao bị cấm phát hành tại Việt nam

30.03.2009

Vật bảo quốc hộ dân trong TNS là ý thức thôi đừng chiếm của người làm tư hữu, tỉ như chiếm nhà, cướp đất, lấn sông, bán biển… thậm chí chiếm hữu cả tình yêu là phạm vi phi vật thể…Quí vị nào đó đọc đúng cung cách lề bên phải ( tức hữu khuynh trong một nền tư bản rừng rú chỉ còn ăn cướp ăn cắp) hẳn phải nhắm một mắt, thấy một chiều, và là chiều dẫn xuống đáy vực.

Bàn về những “nhân vật” của Nguyễn Mộng Giác

28.03.2009

Bày tỏ quan niệm sáng tác của mình, Nguyễn Mộng Giác nói rất rõ và rất cụ thể. Theo ông, tiểu thuyết là “một thể loại văn chương nhằm thỏa mãn nhu cầu muốn ngóng …

Đường Một Chiều nói với Ly

28.03.2009

(đọc Đường Một Chiều của Nguyễn Mộng Giác)
Đường một chiều, đường độc đạo, khó thoát hiểm Tôi thấy Ly mười bốn tuổi bước ra khỏi ngôi nhà án mạng …

Nguyễn Mộng Giác, dòng văn bên dòng sông Côn

28.03.2009

Nhà văn Nguyễn Mộng Giác cho biết, ông khởi viết rất sớm, từ thời sinh viên. Nhưng khác với nhiều người, ông đã không gởi bài đến các tạp chí. Ông đã hủy bỏ khá nhiều bản thảo sau khi đọc những tác phẩm lỗi lạc của các văn hào thế giới. Sự thận trọng cầm chân ông khá lâu, cho đến dịp ông bén duyên cùng tạp chí Bách Khoa, năm 1971, lúc đó ông vừa vượt qua lứa tuổi “tam thập”.

Hình như, có điều gì…

28.03.2009

Không mấy ai không một lần băn khoăn, sau khi đọc, tự hỏi, hình như, có điều gì còn nằm sau văn bản. Với tôi, tôi gọi là phần hồn. Gọi như vậy, tôi lại …

Letter in care of distant clouds


♦ Chuyển ngữ:
27.03.2009

Ha missed his Papa, loved his Papa, admired his Papa. But before he left, Mama said if he writes, never to mention Papa. The police may well read the letter, they would know that Ha had escaped. They will take his Papa back to the re-education camp again.

Mùa biển động của Nguyễn Mộng Giác

27.03.2009

Mặc dù viết truyện ngắn và tiểu luận rất hay, nhưng Nguyễn Mộng Giác vẫn là người của đường dài, của những bộ trường thiên. Ý thức xã hội, kỹ thuật tranh biện và nghệ thuật phân tích tâm lý là ba sở trường của Nguyễn Mộng Giác; từ ba trục đó, ông tổ chức không gian và thời gian trong tiểu thuyết.

Trên Những Lớp Sóng Của Mùa Biển Động

27.03.2009

Mùa Biển Động là một tác phẩm có một kích thước lớn, và cũng là một tác phẩm có tham vọng lớn không kém. Nó muốn ghi lại biến chuyển tâm trạng của những thanh niên trưởng thành trong chiến tranh, trải dài từ lúc Đệ Nhất Cộng Hòa sụp đổ cho đến tháng 4, 1975, và ghi lại cái tâm trạng tha hương của những nhân vật chính sau thời điểm tang thương đó.

Trích văn Mùa biển động: chương 72 & 75

27.03.2009

Theo lệnh thì đúng 11 giờ trưa mai, ông Văn phải trình diện ở trụ sở chính quyền cách mạng phường để đi học tập trong thời gian ba ngày. Lệnh miệng do một công an nhân dân đến tận nhà căn dặn là phải đem theo vừa đủ quần áo lương thực cho ba ngày mà thôi, không được thừa, để tránh mang xách cồng kềnh làm trở ngại việc di chuyển.

Một góc nhìn nhân vật trí thức trong tập truyện ngắn “Thuyền viễn xứ” của Nguyễn Mộng Giác

26.03.2009

“…Tôi phải xa lìa quê hương và phải tự mình chịu trách nhiệm đời mình, chịu trách nhiệm cái tự do của mình. Không còn ai bảo bọc tôi, không còn ai cấm đoán tôi. …

Đọc sách: Mùa biển động

26.03.2009

Nhà văn Nguyễn Mộng Giác vừa cho xuất bản toàn bộ trường thiên tiểu thuyết Mùa biển động, sáng tác tại Hoa Kỳ, gồm năm tập, 1800 trang, tác phẩm đồ sộ nhất trong ngành tiểu thuyết Việt Nam, sau Cửa biển, của Nguyên Hồng xuất bản trong nước đã lâu.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)