Trang chính » Đoản văn, Tưởng Niệm Phùng Nguyễn Email bài này

Biết nhau, biết cả bầu khí quyển

0 bình luận ♦ 19.11.2015

 

 

Quá bất ngờ. Quá buồn. Khi nhận tin Thận Nhiên báo trên FB.

Biết anh ấy vì “Chuyện thần tiên”. Về một tình yêu online có cái kết hạnh phúc. Hạnh phúc, như là ao ước, thường không thực.

Nhưng anh em thật sự biết nhau từ “đêm Oakland. câu hỏi” đi trên Văn Học (Mỹ). Đọc xong, hỏi chủ bút Nguyễn Mộng Giác luôn. Lạ lùng quá, khi biết người viết là một thương phế binh của chính quyền miền Nam trước 1975, là một thuyền nhân.

Biết nhau, biết cả bầu khí quyển bao quanh câu chuyện được kể, liên quan tới một người nữa – Nguyễn Quý Đức, từng cũng cá cược đời trai mười bảy trên một con tàu. Ra khơi. Đi về hi vọng. Những ngày tháng ấy, đất nước không biết thích hợp nhất với những giai điệu như thế nào. Hùng tráng? Hay là bi thảm?

Khi viết “đêm Oakland, câu hỏi”, tác giả, và nguyên mẫu của nhân vật chính vừa ra khỏi một cuộc nói chuyện đầy nguy hiểm, như anh kể lại. Nguy hiểm, vì họ đòi cho người khác cái quyền mà họ không cần: quyền được treo cờ đỏ sao vàng và ảnh cụ Hồ, quyền đặt mũ cối lên bàn thờ, giữa nước Mỹ, cho những ai muốn thế.

Biết nhau gần hai mươi năm, gọi nhau bằng tên không bằng bút danh, nhưng chỉ bốn năm trước anh em mới gặp nhau. Nhân chuyến anh đi du lịch châu Âu cùng bạn gái. Anh dặn và nhà mình đã đặt phòng cho anh đúng yêu cầu. Khách sạn giữa trung tâm, bên bờ con sông từng chia đôi Berlin, nơi ngoài bức tượng người đi xuyên tường tay và đầu đã vượt thoát nhưng mông và chân còn nghẽn lại đặt trước cơ quan bộ nội vụ Đức lúc đó thì thường xuyên thấy nhất là những chuyến tàu chở dân du ngoạn trên sông, những đôi thiên nga, bầy sâm càm và các gia đình vịt. Nhưng chỉ sau một tối đến thăm nhau, nói chuyện tưng bừng, tối đầu tiên, thì anh quyết định bỏ khách sạn về nhà mình để nói chuyện tiếp. Giữa những cuộc đi dạo và nói chuyện là những giờ nghỉ, trên cái giường của thằng Cục Mỡ nhưng đành, hai vị khách phải chia đôi. Cảm giác lúc trong và sau khi gặp nhau là sao đời sống này dễ chịu thế, khi được gặp người tử tế, hồn hậu. Hồn hậu, chứ không lành. Mình biết điều này lúc Hợp Lưu có xáo xào chủ biên, anh Khánh Trường phải dừng vì ốm và anh thay, và gặp những chuyện không như ý. Phản ứng của anh lúc đó trăm phần trăm là của người xứ Quảng. Lịch thiệp, nhưng quyết liệt, đến cùng.

Rồi anh cùng mọi người làm Da Màu. Hồi đó anh rủ mình. Có bao nhiêu nông nỗi mình phải trải khi đó bên cạnh ý thức bản thân thiếu tầm, đành lắc, như đã lắc GO, TLW… Da Màu, sau trang văn học mạng đầu tiên của người Việt, ra đời tại Mỹ, thời Phạm Chi Lan, phải và thế nào cũng sẽ được dành cho một sự quan tâm thấu đáo từ phía những người làm lịch sử văn học Việt Nam thời hiện đại, nếu nghiên cứu văn học thực sự là một hành vi nghiên cứu khoa học.

Mới đây, anh dặn mình thỉnh thoảng dành bài cho blog của anh ở VOA. Rừng và Cây, tên trang blog đó là thế. Hôm mình ở Hà Nội, anh còn nhắn hỏi thăm, và anh em còn buồn rầu cùng nhau về sự ra đi của Võ Phiến. Không vội vàng, không bất ngờ, mà vẫn. Khoảng trống những con người tài danh ấy để lại sao mà lớn.

Thế mà hôm nay nhận tin anh đã đi. Trái tim anh, ngoài những vết thương chiến tranh từ gần nửa thế kỉ trước, hành hạ anh, nhưng không đủ để buộc con người hồn hậu ấy thôi yêu chữ, yêu người, yêu, chỉ đơn giản là yêu.

Trái tim anh lần này khủng bố anh rồi tự sát.

Người ra đi chẳng cần quái gì nữa cả. Nhưng tiếc thương một người nặng tình có tài thì muôn đời vẫn là nhu cầu của người còn sống.

Nhưng mà thôi, nhẹ gánh đời rồi, anh đi nhé, anh Phùng Nguyễn, anh Phùng!

bài đã đăng của Lê Minh Hà


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)