Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Chuyên Đề

ngóng ngày

8.06.2010

Khi những cuốn sách cuối cùng vứt xuống hồ thì đoàn người đã cởi truồng và xếp thành hàng dài. M nhúng tay vào một thứ dung dịch đặc sệt rồi lần lượt bôi vào háng mọi người. Trẻ con khóc thét, nhưng tuyệt nhiên không nghe thấy một âm thanh gì.

Da Màu phỏng vấn Bỉm

8.06.2010

Thành thử, nhìn bề ngoài, truyện của tôi giống như nhật kí của một bệnh nhân tâm thần phân liệt. Qua đó tôi muốn hướng đến một ý cụ thể – cái làm sườn cho toàn bộ nội dung truyện.

Con hổ trong phòng kiếng

7.06.2010

Tôi mơ một giấc mơ về những con hổ có sọc vằn mầu xanh lá, đôi tai vểnh lên như tai lừa, cánh mũi luôn phập phồng và đôi mắt nâu ngờ nghệch. Chúng di chuyển giữa những bụi cây gai hình trôn ốc xoáy vào một bản nhỏ nằm trơ trọi giữa rừng già. Tôi cùng đoàn thám hiểm của mình, không hiểu bằng cách nào, đã lọt vào đến bản và sau đấy được dân bản tiếp đãi nồng hậu.

Da Màu phỏng vấn Nguyễn Nhật Minh

7.06.2010

Nói một cách đơn giản, việc phân tích thực tại khiến anh ta bị đánh mất thực tại của mình. Thực tại bây giờ trở nên ảo. Ảo một cách hợp lý. Đó là một sự chuyển biến. Sau đó tôi tìm cách đặt anh ta vào một nỗi lo sợ, hay một nỗi ám ảnh nào đó.

Đọc lại Kỷ Vật cho Em (*)

20.05.2010

[Trong] một truyện ngắn của Lê Văn Thiện trên tạp chí Bách Khoa trước 75, có tựa “Xuất ngoại bằng trực thăng võ trang” có đoạn viết đại ý: Không biết quốc vương Shihanouk có ngồi ỉa như tụi mình?… Sao cứ bắt ra trận đánh nhau hoài? Muốn tranh bá đồ vương thì lãnh tụ hai bên chọn bãi đất đẹp, hai người tha hồ quần thảo, kẻ thắng thì được, ai thua thì mất hết. Sao lại bắt dân đen phải hứng chịu?

Quen

6.05.2010

Thuận như một con thú say mồi. Một tên lính lê dương. Toàn bộ bản năng của anh ta bộc lộ. Nó hữu hiệu, tràn trề, tự nhiên. Luôn luôn là một cuộc hiếp dâm không hơn không kém. Mọi nơi. Đâu cũng có thể là chỗ của Thuận. Giường. Bàn. Ghế. Trên sàn nhà. Trong phòng tắm. Ngoài sân sau. Khi đang làm bếp. Khi rửa chén. Khuya, sáng, trưa, chiều, tối.

Giữa những 30.4

4.05.2010

30. 4, với chúng ta, dù mừng vui hay đau đớn, thì đó cuối cùng vẫn là một kết thúc. Nhưng nghĩ cho cùng, có nỗi mừng vui nào trong kiếp người Việt ở cái thời hiện đại này trọn vẹn là mừng vui không nhỉ? Khi nỗi mừng này lại hàm chứa nỗi đau kia, ràng rịt lấy nhau, dù thù hận thế nào cũng vẫn cứ bị trói vào với nhau trong một phần số lịch sử chung.

Nhà văn trẻ ấy bị thương

3.05.2010

Một chiếc tủ được đóng bằng thùng đạn pháo binh, trên để những tạp chí. Ðó cũng là bàn viết. Ðó là gia tài của một cây bút trẻ. Làm sao những người độc giả của tôi hiểu được, để đổi lấy những trang giấy đầy bom đạn, sôi sục căm hờn, lờn vờn cõi tử, nóng hổi tiếng gào rú, tiếng nổ, là tác giả của chúng đã phải đổi lại bằng chính sinh mạng của mình…

Ba mươi lăm năm sau cuộc chiến, phản bội là câu chuyện của Việt Nam


♦ Chuyển ngữ:
30.04.2010

Tuy nhiên, sự phản bội không chỉ giới hạn trong việc buôn bán phụ nữ và trẻ em nay đã thành nạn dịch. Thật ra, nó đã trở thành câu chuyện của chính Việt Nam …. [C]huyện bị lừa phỉnh, bị phản bội, vẫn tiếp tục đóng khung lịch sử đất nước Việt Nam.

Nhạc lính

30.04.2010

Họ, những người chiến bại cùng giòng máu ấy, sau khi, “tiếng ồn ào của những cuộc xung sát đã im bặt” (cách nói của Bảo Ninh), tiếp tục hứng chịu khổ nạn: khổ nạn hòa bình. Người lành lặn thoát chết thì đi ở tù, người tàn tật thì, cho đến bây giờ, 35 năm sau, vẫn còn là những công dân … không-có-hạng trên đất nước của mình!

Three Poems by Trần Dạ Từ


♦ Chuyển ngữ:
30.04.2010

I’ll give you twenty endless years
Twenty years seven thousand nights of artillery
Seven thousand nights of artillery lulling you to sleep
Are you sleeping yet or are you still awake

Đợi Tuyết

29.04.2010

Trong giấc mơ một bạn gái tôi chia sẻ, chị nè, một buổi sáng nào thức dậy, cờ vàng rợp trời, tôi cà rỡn và sởn tóc gáy, vậy cờ đỏ bỏ cho ai, chị bạn nổi giận, bao nhiêu máu xương mỗi người đã đổ xuống, tôi và chị còn chưa hết giận hờn nhau sao? Cũng hay, nếu loài người tự cho mình vốn cao cấp hơn nên ký ức biết thù dai hơn loài thú?

Hỏi và Đáp với Tatjana Soli—Tác giả của Những Người Ăn Sen

28.04.2010

Sau một thời gian, nhiều người không thể nào thoát được tình trạng nghiện-chiến-tranh này và theo đuổi nó như tự đi tìm cái chết. Ngay cả khi họ về với đời sống dân sự họ vẫn không thể nào trở lại cuộc sống bình thường. Họ bị ám ảnh bị mê hoặc bởi cơn nghiện. Chiến tranh đã mang cho họ cảm giác hối hả thúc giục cũng như lẽ sống của cuộc đời.

Trích Đoạn những Người Ăn Sen: Thất thủ

28.04.2010

Thành phố lao đao như trong cơn mê. Helen ra phố, vắng tanh. Im vắng đến rợn người. Cấp bách lắm rồi. Lưỡi dao cạo cán dài của ông thợ hớt tóc nằm gọn trong vòng sợi dây da mài dao, trên mặt đất, lưỡi dao lấp loáng ánh nắng. Không cưỡng được, nàng cúi người nhặt nó, e rằng kẻ nào đạp phải sẽ bị đứt chân.

Just Picture Me / Hãy tưởng tượng ra em

28.04.2010

Just picture me in
a strange new house
alone in my language

Hãy tưởng tượng ra em
một đời sông cát lở
một cuộc tình hư hao

Trò chuyện cùng Trần Hoài Thư về Thư Ấn Quán & Thư Quán Bản Thảo

26.04.2010

Đối với những người viết trẻ, đặc biệt những người viết ở hải ngoại, tôi rất ngưỡng phục. Không ngưỡng phục sao được, khi mỗi ngày 8 tiếng đồng hồ môi miệng họ phải dành cho tiếng Anh, tiếng Mỹ. Họ là những người mang sức sống cho chữ nghĩa, qua kiến thức mà họ du nhập, và qua tấm lòng thiết tha với tiếng mẹ mà họ có lẽ rất khó khăn để gìn giữ.

Ở Tù Với Trần Dạ Từ Và Bạn Hữu

26.04.2010

Mọi người nhìn nhau, không thấy ai đấu tố. Sau đó cũng không thấy hình phạt. Chúng tôi cũng chỉ lặng lẽ cười với nhau. Ít lâu sau, khi nghe tin anh Nguyễn Mạnh Côn chết, lại nghe kể trước khi chết miệng anh còn kêu cơm cơm. Tự nhiên, tôi bỗng thấy mình khóc.

The Old Story / Chuyện Cũ

26.04.2010

generally
nobody is still wailing
death and separation
persecution, poverty, and starvation
have gone into the past

Hình ảnh nghệ thuật trong tuần 26.04 – 02.05.2010: Họa sĩ Chóe

26.04.2010

Hình cho bìa báo tuần 30/04-9/05, 2010-Họa sĩ Chóe

Kỷ Niệm 30 Tháng 4 của Thằng Con Trai 12 Tuổi

21.04.2010

Thằng bé nằm yên trên giường, mắt đã nhắm và khuôn mặt trở lại bình thản, trẻ thơ. Có lẽ nỗi đau mất mẹ là quá lớn đối với em, em không thể vượt qua được. Em đã trở về với quê hương của em, về núi rừng đại ngàn, về với người mẹ thương yêu.

Giải Hạn

19.04.2010

Không có sự bi phẫn nào của đàn ông lại thống thiết bằng nỗi khổ nhục bị đàn bà thống trị! Từ thời Adam, Eva đã đem tội lỗi đến trần gian. Đàn bà là giống gian ác, đồng nghĩa với rắn độc ….Cậu không biết mình sợ gì. Hằng đêm cậu hay mơ những giấc mơ kinh hoàng, không đầu không đuôi …. Giấc ngủ mê ấy đã kéo dài ba chục năm nay rồi ….

Tôi muốn in sách ở Việt Nam

26.01.2010

Những năm gần đây tôi có một ý định đem sách về in ở Việt Nam, nhưng không phát hành ở đó, vì có chính sách kiểm duyệt. Chỉ in trong nước thôi, rồi đem về Mỹ phát hành. Bạn đọc có thể cho rằng điều này nghịch lý. Không đâu bạn. Tôi muốn in trong nước vì giá tương đối rẻ hơn ở Mỹ và cũng muốn giúp cho một số người trong nước có việc làm.

Đọc ‘Thơ Đến Từ Đâu’ như một văn bản

25.01.2010

Tôi nói cuốn sách của Nguyễn Đức Tùng đem lại cho chúng ta một hỗn đồng diễn ngôn, một diễn ngôn tập thể có nhiều bè; nói đúng hơn nó đem đến các diễn ngôn của các vai, các chủ thể, sự đối thoại giữa các diễn ngôn trong nó chẳng những cho ta thấy cái dự đồ của người hỏi đã quy định chiến lược giao tiếp chung của các đối ngôn còn lại…

Nhân Những Biến Cố Mới Đây. THỬ TÌM HIỂU NHỮNG ĐÁM ĐÔNG.

22.01.2010

Tùy theo từng trường hợp, cái mãnh lực lôi kéo, xúi giục mà noi theo có thể cao thượng, anh hùng hoặc tàn nhẫn hay hèn hạ, nhưng sức lôi kéo đó lúc nào cũng có tánh cấp bách, khẩn cấp đến nỗi ngay cái quan hệ tự tồn (intérêt de la conservation) cũng phải xẹp đi để nhường chỗ cho sức mạnh đó ào qua.

Những Người Đi Tìm Mùa Xuân

21.01.2010

Ba hôm trước, có người khách thương từ phương Tây lại, đem theo hàng quí nhiều không biết bao nhiêu mà kể. Này gấm trải rực-rỡ như muôn hoa bướm, này the buông mỏng mướt tợ hồ khói sương; đĩa bạc, chén vàng chói-lọi như bình-minh, châu ngọc trang sức lấp-lánh hơn sao trời. Nhà vua vời vào để Hoàng-hậu và bốn chục nàng Công-chúa lựa mua.

Bức Họa

21.01.2010

Bên thềm nhà
Anh vẽ anh
Ngồi tư lự
Ánh mắt mong chờ
Và nếu em không đến

nuôi sẹo

20.01.2010

Lửa mồi thuốc thứ ba chưa tàn trong nõ điếu, Nuôi Sẹo đã lờ đờ đôi mắt. Gã bỏ vội xe điếu xuống, mắt trợn lòng trắng, tay run run nhóm chuồn chuồn. Rồi cái sẹo nhợt, gã ngã quật xuống nền đất thành một đống thịt thở khò khe rung chuyển hỗn độn, oằn oại từ đầu đến chân. Nước giãi té xùi ra bên mép, trên hai môi lập bập, xám xịt ….

Thư cho bé sơ sinh

20.01.2010

Anh đã không quên buộc étiquette vào tay em
Em được dán nhãn hiệu từ giây phút đó
Nhớ đừng tự hỏi tôi là ai khi lớn khôn
Cũng đừng ngạc nhiên vì sao đời nhiều nhãn hiệu.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)