Bài thuộc thể loại: Chuyên Đề
Oakland Night Question
When Đức asked me what had caused people to stand on this or the other side of the battle line, I would think of Little Kình. So I thought I should share with him this story, full of holes and speculations, to help him toward an answer that perhaps I’d also want to find. I am not an eloquent storyteller, and the story itself is an erratic one.
Phùng Nguyễn: Nhà văn đi tìm hy vọng ở phía sau?
[T]ôi không nghĩ quá khứ chỉ là niềm tuyệt vọng. “Nó” có những giá trị nhất định mà chúng ta có thể mang theo khi hướng về tương lai. Như nhà văn Nguyễn Mộng Giác đã viết trong phần giới thiệu, “Quá khứ cũng là một kho tàng cho hy vọng, nếu chúng ta biết dùng quá khứ.” Tôi không đi tìm hy vọng ở phía sau, tôi chỉ muốn lấy làm chắc là mình không quên mang theo những gì nên mang theo.
Hai câu hỏi cho Tạ Chí Đại Trường
vì muốn thành Tàu mà thực tế biết rằng không phải là Tàu nên mấy ông nhà nho thế kỉ XIV bịa ra chuyện Lạc Long Quân và Âu Cơ, tổ dân Việt, có liên hệ bà con với mấy ông tổ Tàu để cho nước mình có lịch sử 4000 năm đó.
Phùng Nguyễn, vết nứt thời gian
Phùng Nguyễn nhìn chiếc giường ngủ cười, hỏi tôi. Ông có “ghê” hay “bai” không vậy cha? Tôi cười lớn, Trần Nghi Hoàng “thẳng băng” ông à.
Hãy giúp chúng tôi tiếp tục làm người đọc văn minh
Xin nhấn mạnh một lần nữa là đề nghị áp dụng coupon, nếu được chấp thuận, sẽ ảnh hưởng đến thu nhập của ebook Bên thắng cuộc và do đó đòi hỏi sự hy sinh của tác giả về mặt tài chính. Tuy nhiên, nếu thu nhập không phải là mục đích duy nhất, việc đưa tác phẩm của mình đến với nhóm bạn đọc cần đến món ăn tinh thần này nhiều nhất bằng mọi phương tiện là điều nên làm, theo thiển ý.
khi
Khi ra đi, nó không biết chờ
Khi ra đi, nó không biết nói
Khi ra đi, nó không biết gọi
Khi ra đi, chỉ biết ra đi
Nỗi loay hoay của Lữ Phương
Bất kể là vì điều gì, tôi tin là ông Lữ Phương đã để trôi qua cùng với tháng ngày một cơ hội gởi đến thế hệ con em một tín hiệu tích cực về khả năng tái tạo diện mạo “đích thực”của lịch sử bởi người trong cuộc, bên này hay bên kia chiến tuyến, những người đã vướng “nợ lịch sử” một cách vô tình hay cố ý.
Một lần * Thơ Phùng Nguyễn * Nhạc Nguyễn Tiến Dũng
Một lần yêu em, óc cuồng hơi men
Khóc cười ngu ngơ bên đời rất vắng
Trần gian lạ lùng, còn mỗi em quen
Cha và Con
Anh nhấn nút quay kiếng xe lên. Mùi da thịt quen thuộc của người vợ cũ bỗng trở nên đậm nồng trong chiếc xe bít bùng. Anh nhắm mắt hít vào rồi thở ra một hơi dài để trấn tĩnh nỗi xúc động dang ào đến đột ngột. Mở mắt, anh liếc nhìn Vi Hương như sợ con đọc được tư tưởng thầm lén của mình, rồi cúi xuống gài số cho xe lùi lại.
Mặt Trời Bé Con
Có rất nhiều điều tôi chưa hề biết
Như làm bài thơ âm vận rất tròn
Chỉ biết có lần đã từng yêu quá
Em bụng căng, và mặt trời bé con
Kino
“Nhưng rắn là sinh vật thông minh. Trong truyền thuyết xưa, chúng thường giúp dẫn dắt con người. Tuy nhiên, khi rắn dẫn dắt, không ai biết nó dẫn về hướng thiện hay ác. Trong hầu hết trường hợp, phương hướng ấy có cả thiện và ác.”
Nhà thơ Wislawa Szymborska: Kiến Tạo Một Nền Thi Ca Phổ Quát Giữa Những Rối Loạn Chính Trị
Mỗi người phải tự quyết định về quá trình mạo hiểm [của chuyện làm thơ]. Trong một giai đoạn nhất định nào đó của đời sống, khi bắt đầu lìa xa tuổi ấu thơ, người ta bước vào cái thế giới của hiểm nguy và của trách nhiệm cá nhân, và không làm sao tránh được nó. Thử làm thơ xem sao. Có thể sẽ là những bài thơ chẳng ra gì, và bị vất bỏ. Hoặc có thể nhà thơ sẽ thành công.
Ruộng Gió
Khuôn mặt David lộ vẻ căng thẳng, mắt dán vào cái hộp nhỏ có đề hàng chữ Global Positioning System, hệ thống định vị toàn cầu. “Cần chi tới toàn cầu, chỉ cần cái hộp nhỏ xấu xí này có khả năng báo hiệu cho David cái mỏm núi đầy tuyết nằm đâu đó trước mũi của hắn là tốt lắm rồi,” Điền nghĩ thầm.
Vĩnh Biệt Phùng Nguyễn
Chữ nghĩa của Phùng Nguyễn còn đó, ý tưởng của Phùng Nguyễn còn đó, kinh nghiệm và kiến thức của Phùng Nguyễn còn đó, hành trình của Phùng Nguyễn còn đó. Còn ở khắp cõi ảo. Còn ở khắp chốn khắp nơi trên GOOGLE, Firefox, Explorer…
tác phẩm
Khi dựng truyện, ông Thân đã nghĩ đến việc cuốn tiểu thuyết của ông có thể làm buồn lòng một số người, trong đó có ông Quang, nhưng cái danh tiếng “nhà văn công chính” không cho phép ông sửa đổi một số chi tiết mà ông cho rằng rất quan trọng cho toàn bộ cuốn truyện chỉ để không làm phật ý ai đó.
Đọc "Ðêm Oakland và Những Truyện Khác" của Phùng Nguyễn
[T]ôi cười khi đọc đến câu “Ðêm về, tôi ngủ một giấc đã đời, tới trưa trờ trưa trật mới dậy…” Bà xã tôi ngồi dậy hỏi cười gì, thấy tôi đọc sách vẫn thường như vậy, nên bà nằm xuống ngủ lại. Vâng, đồng ý trong câu trên không có chất gì là Quảng Nam, nhưng người Quảng Nam thường hay nói như vậy.
KHÁN GIẢ
Tiếng hát của Thành lại vọng lên, bập bùng như đến từ một không gian, một thời gian nào khác. Cách giang do xướng Hậu Đình Hoa… Bài hát gì mà kỳ cục vậy nhỉ? Hình thù đống vỏ bia ngổn ngang trên bàn bỗng cong vẹo đi như được nhìn qua một màn nước. Tôi đưa tay dụi mắt, cười ngu ngơ. Bậy quá, uống cho lắm vào …
TRUYỆN NGẮN PHÙNG NGUYỄN NHỮNG DAY DỨT VỀ LỊCH SỬ VÀ VĂN HOÁ…
Chọn viết về khía cạnh tai nạn của chiến tranh, phải chăng [Phùng Nguyễn] muốn nhắn gửi với chúng ta, hãy cứ “dễ tính” tạm coi rằng nếu chỉ là tai nạn không thôi, thì chiến tranh cũng đã đủ muôn phần đau khổ và đáng sợ!
“RICK”
Bằng cách đổ quân ào ạt vào miền Nam, người Mỹ đã biến chúng tôi – trong con mắt của người dân VN và của thế giới – thành một lũ ‘hợp tác’. Lẽ ra mọi sự đã có thể khác đi, cho chúng tôi và cho cả anh nữa, Rick ạ. Lẽ ra anh đã là thầy giáo, doanh gia, công nhân, hay gì gì đó. Nhưng chắc chắn không phải là thằng bum sống nhờ vào mấy cái lon rỗng trong thùng rác!”
Dăm câu với bạn Phùng
Yêu thương trong nhiều truyện của Phùng thiệt da diết, hết mình. Lọc phần hư cấu, giữ lại chất sống của tác giả, chúng ta sẽ thấy rằng con người này vừa già dặn vừa ngây thơ dại dột khi yêu nhưng mà dù già dặn hay ngây thơ ai dột, tình của Phùng là tình chân thật, không pha trộn, tình “ở trong phổi trong tim, trong hồn nữa” nói như Hàn Mặc Tử.
Ba Câu Hỏi Cho Trần Mộng Tú
Vì có “nghiệp” với chiến tranh nên tôi là nạn nhân trực tiếp của cuộc chiến, một nạn nhân mang vết thương rất lạ. Vết thương của tôi, không bao giờ lành, luôn luôn hiện diện trong đời sống tôi, nhưng theo ngày tháng, theo tuổi đời, tôi đã biết hòa giải với chính mình, mỗi lần để hồn mình cúi xuống, đối diện với vết thương, tôi vẫn thấy đau đớn nhưng không một chút oán trách, thù hận.
Bóng phượng
Đứa bé sinh ra trong chiến tranh, nhìn ngắm chiến tranh suốt một thời thơ ấu, và tham dự vào cuộc chơi đầy bất trắc này khi đến tuổi trưởng thành. Sau này, khi hồi tưởng lại chuỗi sự kiện đã xảy ra trong đời mình, đứa bé ngày xưa nhận ra quả nó đã có một đời sống rất bình thường, thực không đáng gì khi so sánh với những điều cha nó đã kinh qua.
Lời Khai
Khẩu súng lục từ chiếc hộp gỗ nhảy vào tay tôi như trò quỷ thuật, và trước khi người đàn ông kịp chớp mắt, mũi súng đã dí ngay vào lồng ngực bên trái của anh ta. Tôi biết viên đạn phải đi vào cơ thể anh ta từ chỗ nào. “Vĩnh biệt, cô Bội Ngọc.” Tôi chào từ biệt người đàn ông cùng lúc cơ thể anh ta bắn tung về phía sau, đập mạnh vào cánh cửa khép hờ.
Văn chương Phùng Nguyễn – Vài Kỷ Niệm
Tôi tặng Phùng Nguyễn tập truyện ngắn của tôi. Hai đứa kéo nhau ra bãi biển Laguna, mỗi thằng một ly cà phê Starbucks vừa uống cà phê vừa nhìn những con sóng từ bên kia bờ Thái Bình Dương tràn về. Tôi ngoảnh mặt lại nhìn bạn mình, mới đó mà tóc Phùng Nguyễn đã bạc trắng như những ngọn sóng bạc đầu.
Vài nét đặc thù trong văn chương Phùng Nguyễn
Nếu nói bùa phép thì bùa phép ở đây chính là ngôn ngữ. Ngôn ngữ trở thành một hình thức ma thuật. Rốt cuộc, truyện không cho ta một chìa khóa để hiểu, chỉ cho thấy chuyển động của ngôn ngữ trong nỗ lực chế tạo một cái gì đó gọi là truyện. Chính ngôn ngữ tạo ra hiện thực (hay cái mà ta cho là hiện thực) chứ không phải là điều ngược lại.
CHUYỆN THẦN TIÊN
Người đàn ông đã chết rồi kia mà! Ồ không đâu! Sao lại chết một cách dễ dàng và … thuận tiện như vậy được! Cho hắn sống lại đi chứ! Để làm gì? Bạn hỏi. Thì để cho truyện được tiếp tục, và biết đâu. Tình Yêu lại có được một cơ may…
If Then Else / Nếu không thế thì
Rồi ngày sau [sau cái ngày hôm ấy]
Tôi tóm gom hết sở hữu của mình
Bỏ gọn vào chai cách nhiệt thủy tinh
Bỏ ra đi, một hành trình rất nhẹ ….
QUÁN ĐÊM
Hắn có cảm giác chị chủ quán đang nhìn hắn với ánh mắt của một bà nội trợ giỏi đang quan sát con vịt quay treo lủng lẳng trên móc ở một cửa tiệm bán thực phẩm. Một lát sau, chị nói:
“Tui thấy anh đâu có sao đâu. Anh coi cũng ra vẻ… đàn ông lắm chớ!”
Hắn đâm ra thích bà chủ quán có lối ăn nói… độc đáo này. Hắn trả lời, vẻ đùa cợt:
“Cám ơn chị. Tôi đã lo rằng chị cho tôi có vẻ… đàn bà.”

Bình Luận mới