Bài thuộc thể loại: Chuyên Đề
BÀI GIẢNG Ở TỊNH XÁ X
Hồi xưa, sư thầy là một trong chúng sinh, trầm luân trong bể khổ (Thiện tai! Thiện tai!)
Vài lần vướng mắc giây oan tình ái, tâm đã sáng hơn những chân lý nhiệm màu (Thiện tai! Thiện tai!)
truyện chớp sáu chữ chân ướt chân ráo (tiếp theo)
LTS: Dự án “Hồi Ký DI Dân”, với sự hợp tác của đài truyền hình ABC, cho ra đời tuyển tập những truyện chớp “Sáu Chữ Chân Ướt Chân Ráo” (Six Words Fresh Off The …
15 năm nhìn lại…
Con người phản chiến lược luôn giữ sự tôn trọng đối với mọi lựa chọn độc dị/đặc thù, và canh giữ không để quyền lực đè bẹp một ai, kể cả khi nó đưa đám đông giật lùi hay đi tới. Cũng như Foucault, tôi muốn can đảm nhận rằng: những năm ấy chúng tôi đã xứng đáng là người trí thức … / Like Foucault, I wish to assert with candor: in those years, we were behaving as genuine intellectuals.
Thị trấn Bạch Dương (3/3)
Sự trinh tiết của tôi ít nhất cũng không bất ngờ …. Sự cuồng nhiệt của tôi làm cho cả hai ngạc nhiên. Trí tưởng tượng, như ta thấy, cũng là một chuẩn bị tốt đẹp chẳng kém gì kinh nghiệm.
Thị Trấn Bạch Dương (2/3)
[Ô]ng đặt một bàn tay lên lưng tôi. Một sức ép mạnh mẽ, những ngón tay xòe ra – như thể đang tiếp thụ từng phần cơ thể tôi một cách chuyên nghiệp …. Tôi cảm được sức mạnh lan từ ngón út đến ngón cái của ông. Tôi thích thú. Điều ấy còn quan trọng hơn là nụ hôn được đặt lên trán tôi sau đó vào lúc tôi bước ra khỏi xe hơi của ông bác sĩ.
THỊ TRẤN BẠCH DƯƠNG (1/3)
Tôi ngồi chờ trên băng ghế phía ngoài nhà ga. Cửa nhà ga mở mỗi khi tàu điện đến, nhưng nay đang đóng lại. Một người đàn bà ngồi đầu kia ghế, giữa hai đầu gối giữ một cái túi có dây cột, đầy những gói nhỏ bằng giấy dầu. Thịt – thịt sống. Bạn có thể ngửi được mùi ấy.
Từ Đền Sách Cấm Parthenon ở Đức, Buenos Aires tới Chiến Dịch Cộng Sản Đốt Sách Miền Nam 1975
với sự tiếp sức của hai cây cần cẩu, khung đền được giữ ở thế nghiêng để dân chúng lấy sách đem về đọc hoặc giữ làm của riêng. Khoảng 12,000 cuốn đã được phân phối cho dân chúng, số 8,000 cuốn còn lại thì được tặng lại cho các thư viện, trong tinh thần “trả lại tác phẩm cho quần chúng,” như bà Minujín diễn tả.
Gửi Thánh Augustinô
Giấc mơ hồn bướm ở kiếp này ngắn ngủi
Nên ai cũng muốn cõi đời đời chẳng cùng
Vọng nguyện về vĩnh cửu, chắc cũng đè bẹp ngài
Vết tích: Triển lãm của Ngải Vị Vị ở Hirshhorn
Các chân dung được đặt dưới sàn, không được đóng khung trang trọng treo trên tường …. Vết tích của những người tranh đấu, tất nhiên dễ tìm thấy trên mặt đường, tại công trường qua các cuộc biểu tình, hay trên sàn nhà tù qua những thời gian ngắn hay dài họ bị giam giữ, hơn là tại những nơi vàng son sang trọng …. Họ đã được trình bầy, giản dị và khiêm tốn, như một phần cuộc đời thực cam go của họ.
Nét U Uẩn Của Linh Hồn Nga
Chúng tôi đã sống như thế nào trước khi có những cuốn sách và những tờ báo ấy? Nếu chúng tôi đã biết … thì có lẽ mọi sự sẽ khác. Jack London có viết truyện về hiện tượng này. Ai cũng có thể sống gò buộc trong chiếc áo bó, vì ai cũng có thể chịu đựng và quen dần với cái áo bó. Và thậm chí bạn vẫn có thể mơ mộng trong lúc bị bó chặt. Đó là cách chúng tôi đã luôn luôn sống ….
TRÔI VỀ NHẬT BẢN
Thực tế là cô và Greg đã uống một ít rượu trong khi cuộc trò chuyện tuy buồn rầu nhưng dễ chịu của họ tiếp tục. Anh mang tới một chai rượu ouzo (5). Cô thận trọng với nó như lúc nào cũng thế đối với rượu, kể từ buổi tiệc với các nhà văn kia, nhưng rồi tác dụng của nó cũng xuất hiện. Đủ để họ ve vuốt tay nhau, hôn hít và đụng chạm. Tất cả chuyện ấy xảy ra bên một đứa trẻ đang ngủ.
‘Thiếp trong khung cửa …’
Tôi chỉ thích vẽ chơi thôi. Và cho, chứ không bán. Đối với văn chương cũng vậy. Tôi không bao giờ muốn văn chương và nghệ thuật nuôi tôi. Tôi yêu mến chúng, chỉ muốn chúng là nơi cho tôi vịn để đứng lên những khi xuống tinh thần.
Quán cà phê Tổng Hội
Ngày mai, anh em sinh viên chúng tôi ở trường Ðại Học Sư Phạm có tổ chức một buổi hội thảo lên án cuốn sách độc hại này, sau đó chúng tôi sẽ tiến hành lễ đốt sách. Mời các đồng chí và các bạn tới tham dự. Riêng tối hôm nay, để bày tỏ lòng phẫn nộ đối với cuốn sách, tôi xin xé tan cuốn sách này trước mặt các đồng chí và các bạn. Ðây…
Sự trỗi lên của chủ nghĩa dân tộc oán hận (Phần 1)
Chúng tôi có khuynh hướng xem nhún nhảy là một hành động chống lại sự phục tùng nhà cầm quyền, nhưng Pankaj Mishra đưa ra cái nhìn phức tạp hơn. Tuy những người nhún nhảy ấy không cúi đầu trước ban nhạc ở ngay trước mặt mình nhưng động thái của họ hoàn toàn không khác với những thể thức trong buổi phụng vụ ở nhà thờ hay trong các cuộc tụ họp tập thể.
CHIỀU HÔM, MỘT NGƯỜI KHÁCH LẠ
Thật ra có ai trong chúng ta chưa từng sống như cơn mộng, đi qua cuộc đời như trong một ngày mưa, tầm nhìn tù mù, tai nghe tiếng động hỗn tạp, đời sống là mớ chỉ rối, tấm mạng nhện không thể gỡ ra, không biết bắt đầu từ đâu. Trong một ngõ hẻm được bao bọc bởi hai dãy nhà kín bưng, gió lọt vào không ra được, bạn có thể nghĩ số phận mỗi người đã được sắp đặt từ trước, nhưng thật ra mọi chuyện rắc rối hơn.
Trở Về Biển
Tôi bơi qua khúc biển khác
bãi Bidong sóng gọi hồn về
lên đồi cao phạt cây vạch cỏ
tìm nhau giữa những xót xa
đốm nhang đỏ như trăm đốm mắt
khói nhang bay hay tóc ai xưa
chân phương những ngày câm nín
Nghe đầy vẻ cuồng tín! Vâng. Nhưng là một thứ cuồng-tín-tiền-chế. Hay nói theo ngôn ngữ Chân Phương, thuần hóa. Y như phản ứng có điều kiện của con chó trong phòng thí nghiệm của Pavlov:
té ra / đã X / thì X nào cũng thế /
gõ một tiếng chuông / X sẽ đứng thẳng bằng hai chân sau
Mộ phần thuyền nhân: Chứng tích lịch sử không thể xóa bỏ
Khó có thể tưởng tượng nổi tâm tình của những người dân Mã Lai sống dọc theo bờ biển miền đông của bán đảo Mã, một buổi sáng nào đó thức dậy thấy hàng trăm xác thuyền nhân trôi giạt vào bờ, như còn tức tưởi, mong được chôn cất. Và phần mộ của họ đã được những con người tuy không cùng chủng tộc nhưng đầy từ tâm, như ông Wong, ghi chép giữ lại, và sau nhiều năm đã được chính đồng bào của họ, sau khi đã ổn định đời sống riêng nơi quê hương thứ hai, tìm tới, trùng tu và bảo trì
42 năm, hai thế hệ, hai lối sống của người Việt lưu vong
Bốn mươi hai năm sau [tháng Tư năm 75], mỗi người chọn tự do một cách khác nhau. Có người chọn tự do thoát khỏi sự ràng buộc của quá khứ. Có người cố gắng lo cho người ở quê cũ khỏi tù đầy và được tự do ngôn luận, trong khi từ xa vạn dặm, vẫn gây dựng nhà tù vô hình cho chính mình, và tự mình làm viên chức kiểm duyệt; đôi khi, tự đảm nhiệm luôn cả vai trò quan toà …. Dù lối sống nào, vẫn là tự do lựa chọn.
Trạng Thái Bất Toàn: Đọc cuốn “The Refugees” của Nguyễn Thanh Việt
Người ngoại kiều vẫn sở hữu chủ thể khi y sở hữu quyền công dân cùng các ưu quyền căn bản của mình; người tị nạn đánh mất chủ thể của y trong tình trạng vô danh giữa những người khác như y. Cũng giống như cách “những người bị nô lệ” (the enslaved persons) bị cắt cụt thành “những người nô lệ” (the slaves) do tình cảnh của họ, trong tự loại “người tị nạn” có sự đánh mất chủ thể.
Trịnh Y Thư: Nét linh diệu của sự bất toàn
Hiển nhiên, Kundera hiểu từ “being” không hoàn toàn giống như Heidegger, và có lẽ lại càng không giống cách hiểu của tôi và anh. Thú thật với anh, phải chi tôi được quyền dịch là “Khôn Kham Nhẹ Cái Bi-ing”!!! thì đỡ khổ cho tôi biết mấy. Nhưng tôi cũng chỉ là kẻ “yếu bóng vía” mà thôi.
Luật Nhân Quả
Thay vì dùng luật Nhân Quả mơ hồ để làm chuẩn mực cho cách hành sử hàng ngày thì tại sao chúng ta không cứ làm điều thiện chỉ vì chúng ta muốn làm điều thiện hay chỉ vì chúng ta cảm thấy vui sướng khi làm điều thiện? Tại sao chúng ta cần phải cân nhắc, lo nghĩ là mỗi việc chúng ta làm sẽ có nhân quả ra sao?
Bùi Vĩnh Phúc: Con đường từ những dòng chữ khắc nên
[Ở] thời điểm này, ta khó mà còn nói được về một “dòng văn học hải ngoại” (nguyên chất) nữa. Bây giờ, có thể nói, cả người viết lẫn người đọc Việt, dù là ở trong nước hay ở ngoài nước, đều đang hiện diện bên nhau (và đang đọc nhau, đang “theo dõi” nhau) trên rất nhiều diễn đàn văn học, văn chương …
NHÀ XƯA CÓ HOA MIMOSA VÀNG
Tôi gọi số điện thoại mới của chị mà cháu Thơ Thơ cho, báo tin bạn chị, họa sĩ Đinh Cường, vừa mất. Chị nhấc máy, im lặng. Tôi gác máy, gọi nữa, chị lại …
NHỮNG ĐÓA HOA PHẤT PHƠ DỊU DÀNG TRONG GIÓ
Tất cả những hiện tượng vật chất, như những hình ảnh, biến cố đã xảy ra, đều là những nguồn, phát ra những chấn động đi mãi vào không gian và mất hút về phía thời gian vô tận. Những chấn động này, một khi đã được phát ra, trở nên độc lập với chính nguồn năng lượng đã phát ra chúng. Như mắt ta vẫn nhìn thấy ánh sáng của những vì sao đã vỡ tung và biến mất ….
Những bài học gà
Sau hết, nhiều người vẫn tưởng gà chỉ gáy khi trời gần sáng, là sai lầm. Gà Key West gáy bất cứ lúc nào, khi có ánh đèn xe, khi có tiếng chó sủa, nhất là khi có ai dại dột bào nó câm miệng. Có lẽ, vì sống chung với người, chúng bị lây bệnh từ người, nhất là giới mới tập tễnh làm chính trị. Hễ thấy ánh đèn truyền thông là cất tiếng gáy. Và nếu có ai bảo “shut up”, lại càng gáy to.
Bob Dylan: Nghịch Lý Giữa Vô Hình và Đa Diện
Khái niệm đa-diện-nhưng-vô-hình của Dylan thật ra rất quan trọng đối với ông. Nó thể hiện sự tự do tột cùng của một nghệ sĩ. Không ai có thể bắt hay giam giữ một sinh vật vô hình nhưng đồng thời có khả năng biến hóa thành bất cứ một thứ gì khác.
tiễn "thư gửi bạn ta" hoa thừa âm vang
bạn xưa giờ đã ra tro
ngậm cười chín suối hồ đồ thế nhân
nhớ xưa bạn gan dạ rằng
trời kêu ai dạ tôi thì vẫn không

Bình Luận mới