Trang chính » Chuyên Đề, Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Truyện ngắn, Văn Chương Nam Mỹ Email bài này

NGƯỜI ĂN CHIM SỐNG


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 11.07.2016

Samanta Schweblin sinh năm 1978 ở Buenos Aires, Argentina. Năm 2001 cô nhân giải thưởng đầu tiên do Fondo Nacional de las Artes (Quỹ Nghệ Thuật Quốc Gia) trao tặng. Đã đoạt giải nhất Concurso Nacional Haroldo Conti (2002) với cuốn truyện đầu tay El núcleo del Disturbio (Cốt lõi của huyên náo) và giải Casa de las Americas (2008).

 

2898936

 

 

Tôi tắt ti-vi và nhìn ra cửa sổ. Chiếc xe của Silvia đang đậu ngay trước cửa nhà, với đèn “emergency” nhấp nháy. Chuông cửa lại đổ; cô ấy biết tôi có nhà. Tôi bước ra mở cửa.

“Chào anh,” cô nói. “Mình cần phải nói chuyện.”

Nàng chỉ vào ghế sa-lon, và tôi ngoan ngoãn làm theo, bởi vì mỗi khi quá khứ đến gõ cửa và cư xử với tôi như hồi bốn năm về trước thì tôi lại tiếp tục làm một thằng ngốc.

“Chắc là anh sẽ không khoái vụ này đâu .… Khó nói lắm.” Nàng nhìn đồng hồ đeo tay. “ Chuyện con Sara.”

“Thì lúc nào cũng là chuyện con Sara.”

“Thế nào anh cũng nói là tôi phóng đại, tôi khùng, đại loại như vậy. Nhưng bữa nay mình không có thì giờ. Anh phải lại đàng nhà liền bây giờ. Chuyện này anh phải thấy bằng chính mắt anh.”

“Chuyện gì vậy?”

“Vả lại tôi đã nói Sara là anh sắp tới, cho nên bây giờ nó đang chờ anh.”

Chúng tôi im lặng hết một lúc. Rồi nàng nhíu mày, đứng dậy, bước ra cửa. Tôi chụp lấy chiếc áo khoác và bước theo nàng.

Căn nhà trông vẫn như xưa, bãi cỏ mới được xén tỉa, còn trên ban-công tầng hai là mấy giỏ hoa đỗ quyên của Silvia. Chúng tôi ra khỏi xe, cùng bước vào nhà, không ai nói một lời nào.

Sara đang ngồi trong ghế sa-lông. Mặc dù niên học đã chấm dứt, nó vẫn mặc bộ đồng phục trung học cấp II, bó sát người y hệt mấy con nữ sinh trên những tạp chí khiêu dâm. Nó đang ngồi thẳng lưng, gối khép, và tay đặt trên đó, nó đang tập trung chú ý vào cửa sổ hay ngoài vườn, như thể đang tập mấy bài yoga của mẹ.

Mặc dù bình thường nó xanh xao gầy gò, lúc này trông nó đầy sinh lực. Chân tay có vẻ cứng cáp hơn, cứ như là nó đã chơi thể thao nhiều tháng nay. Tóc thì óng mượt, và đôi gò má ửng hồng như thể được bôi phấn -  nhưng đây là tự nhiên hoàn toàn. Thấy tôi bước vào nó mỉm cười và nói:

“Chào bố.”

Con gái của tôi lúc nào cũng ngoan, nhưng cách nó chào tôi đủ để tôi hiểu rằng đã có chuyện gì không ổn, một cái gì chắc chắn liên quan tới mẹ nó. Đôi khi tôi nghĩ, có lẽ nên đưa con về ở với mình; nhưng hầu hết tôi không nghĩ thế. Kế bên cửa sổ, cách cái ti-vi vài sải tay, có một cái lồng. Một lồng chim-chiều cao cỡ 70 cm- treo lủng lẳng từ trần nhà, trống rỗng.

“Cái gì vậy?”

“Lồng chim,” Sara đáp, và mỉm cười.

Silvia ra dấu cho tôi theo nàng đi vào bếp. Chúng tôi bước đến khung cửa sổ và nàng xoay người lại để Sara không nghe được. Nó vẫn ngồi thẳng lưng trên sa-lông, nhìn ra đường, như thể là chúng tôi chưa bao giờ đến. Silvia hạ giọng nói nhỏ:

“Nghe nè, anh phải thật bình tĩnh mà nghe chuyện này mới được.”

“Đừng có vòng vo nữa. Chuyện gì vậy?”

“Từ hôm qua tới giờ tôi không cho nó ăn gì cả.”

“Cô nói giỡn chơi à?”

“Để cho anh được nhìn thấy tận mắt.”

“Cái gì nào .… Cô điên à?”

Nàng nói chúng tôi nên trở lại phòng khách, rồi chỉ cho tôi một cái ghế. Tôi ngồi xuống ngay trước mặt Sara. Silvia bước ra ngoài và tôi thấy nàng trong khung cửa sổ, đang đi vào ga-ra.

“Mẹ con làm sao vậy?”

Sara nhún vai. Mái tóc thẳng đen nhánh được cột đuôi ngựa, còn phần tóc trước trán thì gần như muốn chọc vào mắt nó.

Silvia trở lại với một chiếc hộp. Nàng cầm chiếc hộp với cả hai tay, như một vật gì rất mong manh. Bước lại chỗ cái lồng, nàng mở cửa rồi lấy từ trong hộp ra một con chim sẻ nhỏ, cỡ bằng trái banh chơi gôn, bỏ vào trong lồng. Nàng ném chiếc hộp xuống sàn nhà rồi đá nó sang bên, chung một chỗ với chín, mười cái hộp khác giống vậy chồng chất bên dưới gầm bàn.

Rồi thì Sara đứng dậy, đuôi tóc sáng bóng tung tẩy từ bên này sang bên kia cần cổ. Nó nhảy tới chiếc lồng như một đứa trẻ con. Xoay lưng về phía chúng tôi, đứng kiễng chân lên, nó mở cửa lồng, rồi bắt con chim ra. Tôi không thể thấy được nó đã làm gì con chim. Chỉ nghe tiếng chim kêu chí chát và thấy Sara lúng túng một lúc. Silvia đưa tay che miệng.

Khi Sara quay lại thì con chim không còn đó nữa. Miệng, mũi, cằm, và tay nó đầy những máu. Nó mỉm cười, hơi mắc cỡ, cái miệng hả to và hàm răng đỏ máu của nó khiến tôi nhảy dựng lên. Tôi chạy vào nhà tắm, khóa trái cửa, rồi nôn thốc vào bồn cầu. Tôi đã nghĩ là Silvia sẽ đi theo và khởi sự trách móc cũng như là ra lệnh nọ kia ở bên kia cánh cửa; nhưng nàng đã không làm vậy.

Súc miệng và rửa mặt xong, tôi đứng trước gương lắng tai nghe. Hai mẹ con đang lôi một vật nặng gì đó từ trên lầu xuống. Mấy lần họ mở rồi đóng cửa trước. Sara hỏi là nó có thể đem theo tấm hình để trên mặt lò sưởi được không. Khi Silvia trả lời là được thì giọng nàng nghe đã xa lắm rồi. Tôi mở cửa, ráng không để gây tiếng động, và nhìn ra ngoài tiền sảnh. Cửa trước đang mở rộng và Silvia đang chất chiếc lồng chim vào băng ghế sau xe tôi.

Tôi bước ra, định sẽ rời khỏi căn nhà và xổ nho về phía Silvia, nhưng Sara đã rời khỏi nhà bếp và bước ra đường. Tôi đứng yên để nó khỏi trông thấy mình. Hai mẹ con ôm nhau. Silvia hôn con và đưa nó ngồi vào ghế trước. Tôi đứng chờ cho tới khi nàng quay trở lại đóng cửa.

“Cái cứt gì thế kia?”

“Anh đưa nó đi.” Nàng bước tới bàn và bắt đầu đập dẹp và xếp mấy cái hộp rỗng.

“Trời ạ …. Silvia, con gái cô ăn chim sống kìa!

“Tôi hết chịu nổi rồi!”

“Nó ăn chim sống! Nó có bị mất trí không vậy hả? Còn xương thì tiêu đéo đi đâu?”

Silvia ngó tôi, khó chịu. “Tôi đồ rằng nó nuốt chửng. Tôi không biết liệu chim chóc có…”

“Tôi không thể đưa nó về chỗ tôi được.”

“Nếu nó ở đây, tôi đến phải tự sát mất. Tôi sẽ tự sát, sau khi giết nó.”

“Nó ăn chim sống!”

Silvia đi vô phòng tắm và khóa trái cửa. Tôi nhìn ra ngoài, qua khung cửa sổ. Sara ngồi trong xe vui vẻ vẫy tay gọi tôi. Tôi nghĩ tới những điều có thể giúp tôi bước ra cửa, thầm cầu khấn là mình có thể trở về với cuộc sống của một con người bình thường-một gã đàn ông chỉn chu ngăn nắp có thể đứng cả mười phút đồng hồ ở mấy kệ đồ hộp trong các siêu thị, để lựa đúng loại đậu theo khẩu vị.

Nếu ta có biết được trên đời này có người nào đó ăn thịt người, tôi nghĩ, thì ăn chim sống cũng đâu có gì ghê gớm. Vả lại, về phương diện sức khỏe thì như vậy còn đỡ hơn là chơi thuốc; và về phương diện xã hội thì ăn chim sống dễ che mắt thế gian hơn là mang bầu ở tuổi mười ba. Thế nhưng tất cả mọi thứ, kể cả cái tay nắm cửa xe hơi, cứ lải nhải trong đầu tôi, Nó ăn chim sống, nó ăn chim sống, nó ăn chim sống.

Tôi lái xe chở Sara về nhà. Nó không nói gì suốt dọc đường và khi chúng tôi tới nơi thì nó tự lấy đồ đạc của mình ra khỏi xe. Lồng chim, va-li– vốn đã được bỏ trong thùng xe- cùng với bốn hộp đựng giầy giống như cái mà Silvia đã lấy từ ga-ra. Không thể giúp con, tôi mở cửa và đứng đó chờ nó đi đi lại lại mang mọi thứ vô.

Khi chúng tôi bước vào trong nhà, tôi chỉ định rằng nó có thể dùng căn phòng trên gác. Sau khi nó sắp xếp đồ đạc xong, tôi kêu con xuống và ngồi trước mặt tôi, ở bàn ăn cơm. Tôi làm sẵn hai tách cà-phê nhưng Sara nói nó không uống nước pha chế.

“Con ăn chim, Sara,” tôi nói.

“Dạ phải, bố ạ”

Nó cắn môi, xấu hổ, rồi nói tiếp:

“Bố cũng vậy.”

“Con ăn chim sống, Sara.”

“Dạ phải, bố ạ.”

Tôi nhớ hồi Sara lên năm, ngồi ăn ở bên kia bàn trước mặt chúng tôi, đầu con lúc đó còn chưa cao hơn cái dĩa, ăn ngấu nghiến nguyên quả bí sống, và tôi đã nghĩ rằng, bằng cách nào đó chúng tôi phải giải quyết vấn đề đó. Và khi Sara của ngày hôm nay ngồi trước mặt tôi mỉm cười, tôi tự hỏi không biết cảm giác mình sẽ ra sao khi phải nuốt một vật còn ấm và đang cựa quậy, khi lông chim và chân chim nằm gọn lỏn trong miệng, nghĩ tới đó tôi chợt lấy tay bụm miệng và bỏ nó ngồi đó một mình với hai tách cà-phê chưa ai động tới.

Ba ngày trôi qua. Sara gần như cứ ở trong phòng khách suốt, ngồi thẳng lưng trên ghế sa-lông với đôi đầu gối khép và đôi tay để trên đó. Tôi đi làm sớm và tìm kiếm trên mạng bằng những nhóm từ như chim chóc, đồ sống sít, ăn, điều trị, chấp nhận, mà biết là con đang ngồi đó hàng nhiều giờ, ngó ra ngoài vườn.

Lúc khoảng bảy giờ, tôi mở cửa bước vào và trông thấy nó giống y như tôi đã tưởng tượng. Tóc gáy tôi dựng đứng, tôi chỉ muốn bỏ chạy ra ngoài ngay lập tức, khóa chặt nó bên trong, kín bưng, giống như trẻ con nhốt côn trùng mà chúng bắt được trong lọ thủy tinh cho tới lúc không còn không khí. Tôi có làm như vậy được không?

Lúc còn nhỏ tôi đã có dịp coi một người đàn bà ở gánh xiếc bỏ chuột vô miệng. Bà ta ngậm con chuột một lúc, trong khi cái đuôi của nó nhúc nhích giữa đôi môi mím chặt, rồi bà đi vòng quanh mỉm cười và trợn tròn mắt như thể là việc đó khiến bà vui thú lắm. Giờ đây, hàng đêm khó ngủ tôi đều nghĩ tới người đàn bà nọ, và đã cân nhắc tới việc gửi Sara vào nhà thương điên. Có lẽ tôi sẽ đến thăm nó một hai lần mỗi tuần. Silvia và tôi sẽ thay phiên đi thăm.

Tôi nghĩ tới những trường hợp mà bác sĩ đề nghị cô lập người bệnh, cách ly họ với gia đình trong vài tháng. Có lẽ đó là giải pháp hay cho nhiều người khác, chứ đối với Sara tôi không nghĩ là nó có thể sống như vậy được. Hoặc cũng có thể nó sống được. Nhưng dù sao đi nữa thì mẹ nó chắc sẽ không chịu như vậy. Hoặc cũng có thể nàng chịu. Tôi không thể quyết định được.

Đến ngày thứ tư thì Silvia đến thăm. Nàng đem tới năm hộp, mà nàng để ngay bên trong cửa ra vào. Nàng hỏi thăm Sara, và tôi chỉ lên gác. Lúc nàng trở xuống, tôi mời nàng uống cà-phê. Chúng tôi ngồi trong phòng khách, lặng thinh. Trông nàng nhợt nhạt, và đôi tay nàng run lẩy bẩy tới mức chiếc tách sứ khua lanh canh khi nàng đặt nó xuống dĩa.

Mỗi người trong chúng tôi đều biết người kia đang nghĩ gì. Tôi ắt có thể nói, “Đây là do lỗi của cô, đây là do cô đã để nó xảy ra,” và hẳn là nàng sẽ nói, “Chuyện này xảy ra là do anh chẳng bao giờ để ý tới nó.” Thế nhưng cả hai chúng tôi đều đã quá mỏi mệt.

“Tôi sẽ lo dẹp chúng,” Silvia nói, chỉ vào mấy cái hộp. Tôi không nói gì, nhưng trong lòng thực sự cảm thấy biết ơn.

Ở siêu thị người ta chất đầy xe với nào là cốm ngũ cốc, kẹo, rau quả, thịt và các chế phẩm từ sữa. Còn tôi thì chỉ mua đồ hộp, và yên lặng xếp hàng chờ trả tiền. Mỗi tuần tôi đi chợ hai, hoặc ba lần. Đôi khi, mặc dù chẳng cần mua gì, tôi cũng cứ ghé vào đó trước khi về nhà. Tôi sẽ lấy một chiếc xe đẩy và đi dọc theo các dãy quầy hàng, suy nghĩ xem mình có thể quên thứ gì.

Ban đêm hai bố con cùng xem ti-vi. Sara ngồi thẳng lưng trong góc ghế sa-lông của nó, còn tôi ngồi ở đầu ghế bên kia, chốc chốc lại liếc mắt theo dõi coi nó có đang coi ti-vi hay là lại đang dán chặt mắt ra ngoài vườn. Tôi chuẩn bị bữa ăn cho hai bố con, rồi mang hai cái khay ra phòng khách. Tôi sẽ để khay của Sara trước mặt nó, và nó sẽ cứ ở yên đó. Sara sẽ chờ cho tới lúc tôi bắt đầu ăn thì sẽ nói, “Xin lỗi Bố”; rồi nó đứng dậy, đi lên phòng, khẽ khàng đóng cửa. Lúc lần đầu tiên, tôi đã giảm bớt tiếng ti-vi và yên lặng ngồi chờ. Có tiếng chim rít thật chói và gọn, và rồi tiếng nước chảy. Đôi khi nó đi xuống ngay vài phút sau đó, đầu tóc được chải thẳng thớm và trông nó hoàn toàn bình yên. Có khi nó đi tắm và mặc đồ ngủ đi xuống nhà.

Sara không chịu đi ra ngoài. Nghiên cứu hành vi của nó, tôi nghĩ có lẽ con đã bắt đầu bị chứng sợ không gian rộng. Có khi tôi lấy một cái ghế để ngoài vườn và cố thuyết phục nó ra ngoài trong một lát. Nhưng chỉ vô ích. Vậy mà, nó vẫn có làn da rạng ngời năng lượng, và càng ngày trông nó càng xinh đẹp, như thể là nó đã từng chơi thể thao dưới ánh mặt trời.

Rất thường khi, lúc đang làm việc gì đó, tôi lại trông thấy một chiếc lông chim. Trên sàn nhà kế bên cửa phòng ăn, ở phía sau hộp cà-phê, ở giữa đám chén dĩa, hoặc là còn ướt đẫm trong bồn tắm. Tôi sẽ nhặt chúng lên, cẩn thận để con không trông thấy, và vứt chúng vào bồn cầu.

Có khi tôi đứng đó nhìn chúng cuốn theo dòng nước xả. Rồi bồn cầu lại được châm đầy nước, rồi nước sẽ lại lắng xuống, như một tấm gương, và tôi sẽ cứ đứng đó mà nhìn, mải mê nghĩ ngợi xem có cần phải ra siêu thị nữa hay không, có nên chất đầy xe đẩy với biết bao nhiêu thứ vớ vẩn mà lại được cho là cần thiết hay không, nghĩ tới Sara, tới cái gì ở trong vườn.

Một buổi trưa Silvia gọi cho tôi báo là nàng đang ốm liệt giường vì bị cúm. Nàng bảo không thể tới thăm hai bố con được. Nàng hỏi tôi có thể lo liệu mọi thứ mà không có nàng được không và thế là tôi hiểu rằng không tới thăm hai bố con được có nghĩa là không thể đem thêm mấy cái hộp tới được. Tôi hỏi xem nàng có bị sốt không, có ăn được không, có đi bác sĩ chưa, và khi nàng bận rộn với những câu trả lời thì tôi nói tôi phải cúp máy đây, rồi tôi cúp máy. Điện thoại lại reo, nhưng tôi không bốc trả lời. Hai cha con ngồi coi ti-vi. Khi tôi đem thức ăn tới, thì Sara không đứng dậy đi lên phòng như mọi lần. Nó nhìn ra ngoài vườn cho tới khi tôi ăn xong, và chỉ khi đó nó mới coi tiếp chương trình ti-vi khi nãy chúng tôi đã cùng coi.

Ngày hôm sau, trước khi về nhà, tôi ghé vào siêu thị. Tôi bỏ vào xe đẩy vài món, như mọi khi. Tôi bước dọc theo các dãy kệ như thể lần đầu tiên làm một cuộc thám hiểm siêu thị. Tôi dừng lại ở chỗ bán thú cưng, ở đó có đồ ăn cho chó, mèo, thỏ, chim, và cá. Tôi cầm mấy hộp đồ ăn đó lên để coi chúng là cái gì. Tôi đọc thành phần nguyên liệu, lượng calorie, khối lượng đề nghị cho từng giống thú, tùy theo cân nặng và tuổi.

Sau đó tôi tới khu vực bán cây cảnh, ở đó chỉ c ó cây, có hoặc không có hoa, mấy chậu cảnh, và đất; cho nên tôi quay trở lại quầy thú cưng, và đứng đó suy nghĩ xem phải làm gì. Xung quanh tôi người ta bỏ hàng lên xe và loay hoay đẩy lách. Loa phóng thanh đang nói về những chế phẩm từ sữa được giảm giá nhân Ngày Cho Mẹ, và cho phát một bài hát du dương nói về một gã trai có rất nhiều người yêu nhưng lại đánh mất mối tình đầu. Sau cùng, tôi quay trở lại khu vực bán đồ hộp.

Tối hôm đó Sara có vẻ khó ngủ. Phòng của tôi ở ngay bên dưới phòng nó, và qua trần nhà tôi nghe tiếng bước chân bồn chồn, rồi nghe thấy con nằm xuống, rồi lại ngồi dậy. Tôi tự hỏi không biết phòng con như thế nào; từ lúc nó về đây tôi chưa hề lên đó. Có lẽ căn phòng trông khủng khiếp lắm, như chỗ chuồng trại đầy lông và rác.

Đêm thứ ba sau cú phôn của Silvia, trên đường đi làm về tôi ghé vô coi mấy cái chuồng chim treo trong tiệm thú cưng. Chẳng có con nào trông giống như con se sẻ mà tôi đã thấy ở nhà Silvia. Chúng đều sặc sỡ và hơi lớn hơn. Tôi cứ đứng đó cho tới khi người bán hàng ra hỏi thăm xem tôi có muốn mua chim không. Tôi nói không, chắc chắn là không, tôi chỉ muốn xem. Ông ta cứ loanh quanh gần đó, sắp xếp lại mấy cái hộp, ngó mông lung ra đường, cho tới khi ông hiểu là tôi thực sự sẽ chẳng mua gì cả thì mới trở vô bên trong quầy.

Ở nhà Sara đang ngồi chờ trên sa-lông, ngồi thẳng trong tư thế tập yoga của nó.

“Chào con, Sara.”

“Chào bố.”

Đôi gò má hồng hào của nó không còn nữa. Tôi làm bữa tối cho mình, ngồi ăn ở sa-lông, và bật ti-vi lên. Lát sau Sara nói:

“Bố…”

Tôi nuốt miếng đồ ăn đang nhai và giảm bớt tiếng ti-vi, phân vân không biết có phải nó vừa nói gì hay không, nhưng nó ngồi đó, với đôi chân khép và đôi tay đặt trên gối, nhìn tôi đăm đăm.

“Gì hả con?” tôi hỏi.

“Bố có thương con không?”

Tôi làm một cử chỉ, kèm theo đó là một cái gật đầu. Tất cả gom lại có nghĩa là, có chứ, dĩ nhiên là bố thương con chứ. Nó là con gái của tôi mà, phải không nào? Dù sao, để phòng xa, tôi nghĩ đến cách hành xử mà ắt hẳn vợ trước của tôi sẽ tán thành, tôi nói:

“Bé cưng, dĩ nhiên là có chứ.”

Nghe vậy thì Sara lại mỉm cười, và ngồi ngó ra ngoài vườn cho tới khi hết chương trình ti-vi.

Đêm đó nó đi đi lại lại từ đầu này qua đầu kia căn phòng; còn tôi thì trăn trở mãi cho tới khi ngủ thiếp đi. Sáng hôm sau tôi gọi Silvia. Thứ bảy mà nàng không bốc máy. Sau đó tôi gọi lại, rồi tới trưa gọi thêm lần nữa. Tôi để tin nhắn lại. Sara ngồi cả buổi sáng trong ghế sa-lông, ngó ra vườn. Mái tóc hơi bù rối, và trông nó có vẻ mệt mỏi. Tôi hỏi con có ok không, và nó nói:

“Dạ có, bố.”

“Sao con không đi ra ngoài vườn một lát đi?”

“Dạ không, bố.”

Nhớ tới cuộc đối thoại tối hôm trước, tự nhiên tôi muốn hỏi con có thương bố không, nhưng xem ra cái ý đó có vẻ ngớ ngẩn quá. Tôi lại gọi Silvia, và để lại một tin nhắn nữa. Nói thật nhỏ, cốt ý để Sara đừng nghe, tôi nói vô máy:

“Chuyện khẩn cấp, cô làm ơn nhấc máy.”

Chúng tôi ngồi chờ trên ghế sa-lông, ti-vi vẫn để mở. Vài tiếng đồng hồ sau Sara nói:

“Xin lỗi bố.”

Rồi đi lên phòng, khóa trái. Tôi tắt ti-vi để nghe rõ hơn: Sara vẫn lặng ngắt không một tiếng động. Tôi quyết định gọi Silvia một lần nữa. Thế nhưng tôi nhấc phone lên, lắng nghe tiếng quay số, rồi lại gác máy. Tôi lái xe tới tiệm bán thú vật và nói với người bán là tôi cần mua loại chim nhỏ, thứ nhỏ nhất mà ông ta có. Người bán hàng mở một cuốn catalogue có hình và báo giá, cùng với thức ăn cho từng loài.

“Ông muốn những giống chim lạ, hay là thích mấy loài chim nội địa hơn?”

Tôi đập tay xuống mặt quầy. Có vài món đồ nảy lên, người bán hàng im lặng nhìn tôi. Tôi chỉ một con chim nhỏ, lông xậm màu, đang nhảy táo tác trong lồng từ bên này qua bên kia. Người ta tính tôi một trăm hai mươi peso và trao cho tôi con chim đựng trong hộp cac-tông có đục lỗ xung quanh, tặng không một gói hạt chim ăn mà tôi không lấy, cùng với một tờ rơi của người nuôi với hình con chim ngay mặt trước.

Lúc tôi về tới thì Sara vẫn còn ở lì trong phòng. Lần đầu tiên từ lúc con tới ở chung, tôi đi lên lầu và bước vào phòng. Nó đang ngồi trên giường trước khung cửa sổ mở. Nó nhìn tôi, nhưng không ai nói tiếng nào. Trông nó nhợt nhạt như đang ốm.

Căn phòng sạch sẽ và ngăn nắp, cánh cửa phòng tắm chỉ khép hờ. Có khoảng hai mươi cái hộp giấy trên bàn, nhưng thảy đều đã được đập dẹp để đừng choán nhiều chỗ- và xếp chồng cẩn thận lên nhau. Cái lồng chim trống không treo gần cửa sổ. Trên chiếc bàn ngủ kê đầu giường, gần cây đèn, là tấm hình có khung mà nó đã lấy từ nhà mẹ.

Con chim di chuyển, có thể nghe tiếng chân nó cào cào trên mặt giấy các-tông, nhưng Sara vẫn ngồi bất động. Tôi đặt cái hộp lên bàn và rời khỏi phòng, đóng cửa lại, không nói tiếng nào.

Tôi tựa người vào tường để nghỉ một lúc, và nhìn tờ chỉ dẫn cho người nuôi chim mà tôi vẫn còn giữ trong tay. Mặt sau nói về cách chăm sóc con chim và về những chu kỳ phối giống của nó. Họ nhấn mạnh về việc cần phải có cả đôi chim trong thời gian này và những điều có thể làm để chúng được vui sướng phần nào trong những năm tháng bị giam cầm. Tôi lắng nghe tiếng chim kêu chét lên một tiếng, rồi đến tiếng nước chảy trong phòng tắm. Khi nước bắt đầu chảy tôi cảm thấy dễ chịu hơn một chút, và tôi biết rằng, bằng cách nào đó, tôi sẽ đi xuống được cầu thang.

 

 

 

Birds In the Mouth

Translated by Joel Streicker

 

I TURNED OFF THE TV and looked out the window. Silvia’s car was parked in front of the house, with the emergency lights on. The bell rang again; she knew I was home. I went to the door and opened it.

“Hi,” she said. “We have to talk.”

She pointed to the sofa, and I obeyed because sometimes, when the past knocks on the door and treats me as it did four years ago, I continue to be an idiot.

“You’re not going to like it. It’s…it’s hard.” She looked at her watch. “It’s about Sara.”

“It’s always about Sara.”

“You’re going to say I’m exaggerating, I’m nuts, all that stuff. But there’s no time today. You’re coming home right now. This you have to see with your own eyes.”

“What’s going on?”

“Besides, I told Sara you were going to come, so she’s waiting for you.”

We remained silent for a moment. She frowned, got up, and went to the door. I grabbed my coat and went after her.

The house looked as it always did, with the lawn recently cut and Silvia’s azaleas hanging from the balconies on the second floor. We got out of our cars and went inside without speaking.

Sara was on the sofa. Although classes were over for the year, she was wearing her middle school uniform, which fit her like the ones on schoolgirls in porn magazines. She was sitting with her back straight, her knees together and her hands on them, concentrating on the window or the garden, as if she were doing one of her mother’s yoga exercises.

Although she had always been rather pale and skinny, she looked brimming with health. Her legs and arms seemed stronger, as if she had been exercising for months. Her hair shone and her cheeks were slightly pink, as if they were painted—only this was real. When she saw me enter, she smiled and said:

“Hi, Daddy.”

My girl was a real sweetheart, but those two words were enough for me to understand that something was wrong, something surely related to her mother. Once in a while, I think that maybe I should have taken her with me, but almost always I think not. A few yards from the TV, next to the window, there was a cage. A bird cage—two, two and a half feet tall—hanging from the ceiling, empty.

“What’s that?”

“A cage,” said Sara, and smiled.

Silvia gestured for me to follow her to the kitchen. We went to the picture window and she turned around to make sure that Sara wasn’t listening to us. She remained sitting up straight on the sofa, looking toward the street, as if we had never arrived. Silvia spoke to me in a low voice.

“Look, you’re going to have to take this calmly.”

“Quit jerking me around. What’s going on?”

“I haven’t given her any food since yesterday.”

“Are you kidding?”

“So you can see it with your own eyes.”

“Uh-huh… Are you nuts?”

She said that we should return to the living room and she pointed to a chair. I sat in front of Sara. Silvia left the house and I saw her cross in front of the picture window and enter the garage.

“What’s up with your mother?”

Sara shrugged. Her black, straight hair was tied in a ponytail, with bangs that fell almost to her eyes.

Silvia returned with a shoebox. She held it straight, with both hands, like something delicate. She went to the cage, opened it, took from the box a small sparrow, the size of a golf ball, and stuck it in the cage. She threw the box on the floor and kicked it aside, together with nine or ten similar boxes piled up under the desk.

Then Sara got up, her ponytail shining on one side of her neck and then the other. She skipped to the cage like a little girl. Her back to us, rising up on tiptoes, she opened the cage and took out the bird. I couldn’t see what she did. The bird screeched and she struggled a moment. Silvia covered her mouth with her hand.

When Sara turned toward us, the bird was no longer there. Her mouth, nose, chin, and hands were stained with blood. She smiled, ashamed, her giant mouth arched and opened, and her red teeth forced me to jump up. I ran to the bathroom, locked myself in, and vomited in the toilet. I thought that Silvia would follow me and start in with the blaming and the ordering around from the other side of the door, but she didn’t.

I rinsed my mouth and face, then stood listening in front of the mirror. They were taking something heavy down from the floor above. They opened and closed the front door a few times. Sara asked if she could take a photo from the mantelpiece with her. When Silvia answered that she could, her voice was already far away. I opened the door, trying not to make noise, and looked out into the hall. The main door was wide open and Silvia was loading the cage in the back seat of my car.

I took a step, with the intention of leaving the house and yelling a few choice words at her, but Sara left the kitchen and went toward the street. I stopped cold so that she wouldn’t see me. They hugged. Silvia kissed her and put her in the passenger seat. I waited until she returned and closed the door.

“What the fuck…?”

“You take her.” She went to the desk and began to crush and fold the empty boxes.

“My God, Silvia, your daughter eats birds!”

“I can’t stand it any more.”

“She eats birds! Is she out of her mind? What the fuck does she do with the bones?”

Silvia looked at me, disconcerted. “I suppose she swallows them. I don’t know if birds…”

“I can’t take her with me.”

“If she stays here, I’ll kill myself. I’ll kill myself, and first I’ll kill her.”

“She eats birds!”

Silvia went to the bathroom and locked herself in. I looked outside, through the picture window. Sara waved to me happily from the car. I tried to calm myself. I thought about things that would help me walk toward the door, praying that I would manage to turn back into a normal human being—a tidy and organized guy capable of standing for ten minutes in front of the canned-goods shelves at the supermarket, confirming that the beans he’s taking are the proper ones.

If we know that some people eat people, I thought, then eating live birds isn’t so bad. Also, from a health perspective it’s better than drugs, and from a social perspective it’s easier to hide than a pregnancy at age thirteen. But everything, even the car door handle, kept repeating, She eats birds, she eats birds, she eats birds.

I drove Sara home. She didn’t say anything on the way and when we arrived she took her things out by herself. Her cage, her suitcase—which they’d put in the trunk—and four shoeboxes like the one that Silvia had brought from the garage. Unable to help her, I opened the door and waited there for her to go and come with everything.

When we went inside, I indicated that she could use the upstairs room. After she settled in, I made her come down and sit in front of me, at the dining room table. I prepared two cups of coffee, but Sara said that she didn’t drink infusions.

“You eat birds, Sara,” I said.

“Yes, Daddy.”

She bit her lips, ashamed, and said:

“So do you.”

“You eat live birds, Sara.”

“Yes, Daddy.”

I remembered Sara at age five, sitting at the table across from us, her head no higher than her plate, fanatically devouring a squash, and I thought that, somehow, we would have to solve the problem. But when the Sara in front of me smiled again, and I asked myself what it would feel like to swallow something warm and moving, to have feathers and feet in your mouth, I covered my own mouth with my hand and left her alone before the two untouched cups of coffee.

Three days went by. Sara was in the living room almost all the time, sitting up straight on the sofa with her knees together and her hands on them. I went to work early and searched the internet for combinations of the words bird, raw, eat, cure,adoption, knowing that she kept sitting there, looking toward the garden for hours.

At around seven o’clock, I would enter the house and see her just as I’d imagined. The hair would stand up on the back of my neck and I would have an urge to rush out and leave her locked inside, hermetically sealed, like those insects one hunts as a kid and keeps in glass jars until the air gives out. Could I do it?

When I was a kid, I saw a bearded woman at the circus put mice in her mouth. She held them there awhile, with the tails moving between her closed lips, while she walked before the audience smiling and rolling her eyes back in her head, as if it gave her great pleasure. Now, unable to sleep, I thought about that woman almost every night and considered putting Sara in a mental hospital. Maybe I could visit her once or twice a week. Silvia and I could take turns.

I thought of those cases in which doctors suggest isolating the patient, distancing him from the family for a few months. Perhaps it was a good option for everyone, but I wasn’t sure that Sara could survive a place like that. Or maybe she could. In any case, her mother wouldn’t permit it. Or maybe she would. I couldn’t decide.

On the fourth day Silvia came to see us. She brought five shoeboxes, which she left just inside the front door. She asked about Sara, and I pointed to the upstairs room. When she came back down, I offered to make coffee. Silvia and I sat in the living room, in silence. She was pale and her hands trembled so much that the china rattled when she set the cup on the saucer.

Each of us knew what the other was thinking. I could have said, “This is your fault, this is what you accomplished,” and she could have said, “This is what happens because you never paid attention to her.” But we were already very tired.

“I’ll take care of this,” said Silvia, pointing at the shoeboxes. I didn’t say anything, but I was profoundly grateful.

In the supermarket people loaded their carts with cereal, candy, vegetables, meat, and dairy products. I limited myself to my canned goods and I waited in line in silence. I went two or three times a week. Sometimes, even though I didn’t need to buy anything, I would stop by before going home. I would take a cart and walk down the aisles thinking about what I might be forgetting.

At night we would watch TV together. Sara, erect, sitting on her corner of the sofa, me on the other end, spying on her every once in a while to see if she was following the program or if she had her eyes fixed on the garden again. I would prepare food for the two of us and carry it to the living room on two trays. I would leave Sara’s in front of her, and there it stayed. She would wait until I began to eat and then she would say:

“Excuse me, Daddy.”

She would get up, go to her room, and delicately close her door. The first time I lowered the volume on the TV and waited in silence. A sharp, short screech, and then the sound of water running. Sometimes she would come down a few minutes later, perfectly combed and peaceful. Sometimes she would take a shower and come down in her pajamas.

Sara didn’t want to go outside. Studying her behavior, I thought that perhaps she suffered from the beginnings of agoraphobia. Sometimes I would take a chair into the garden and try to convince her to go out awhile. But it was useless. She retained, nevertheless, a skin radiant with energy, and every day she looked more beautiful, as if she spent the day exercising in the sun.

Every so often, going about my business, I would find a feather. On the floor next to the dining room door, behind the coffee can, among the silverware, still damp in the bathroom sink. I would pick them up, careful so that she wouldn’t see me, and throw them in the toilet.

Sometimes I would stand there watching how they went down with the water. The toilet would fill up again, the water would settle, like a mirror again, and I would still be there watching, thinking about whether it would be necessary to go back to the supermarket, about whether filling the carts with so much junk was really justified, thinking about Sara, about what was in the garden.

One afternoon Silvia called to let me know that she was in bed with a ferocious flu. She said that she couldn’t visit us. She asked me if I could manage without her and then I understood thatnot being able to visit us meant that she couldn’t bring more boxes. I asked her if she had a fever, if she was eating well, if she had seen a doctor, and when I had her sufficiently occupied with these answers, I said that I had to hang up and I hung up. The phone rang again, but I didn’t answer it. We watched TV. When I brought food, Sara didn’t get up to go to her room. She looked at the garden until I was done eating, and only then did she return to the program that we were watching.

The next day, before returning home, I passed by the supermarket. I put a few things in my cart, the same as always. I walked down the aisles as if I were making a reconnaissance of the supermarket for the first time. I stopped in the pet section, where there was food for dogs, cats, rabbits, birds, and fish. I picked up a few packages of food to see what they were. I read what ingredients they were made of, the calories they supplied, and the amounts recommended for each breed, weight, and age.

Afterward I went to the gardening section, where there were only plants, with or without flowers, flowerpots, and dirt, so I returned again to the pet section and stood there thinking about what to do. People filled their carts and dodged around me. A sale on dairy products for Mother’s Day was announced on the loudspeakers and they played a melodious song about a guy who had a lot of women but missed his first love. Finally, I returned to the canned goods section.

That night Sara took a while to fall asleep. My room was below hers, and I heard her through the ceiling walk around nervously, lie down, get up again. I asked myself what condition her room must be in; I had not gone up there since she had arrived. Perhaps the place was a real disaster, a corral filled with filth and feathers.

The third night after Silvia’s call, before returning home, I stopped to see the cages of birds that hung from the awning of a pet shop. None looked like the sparrow I had seen at Silvia’s house. They were colorful, and a little bigger. I stood there until a salesman asked me if I was interested in a bird. I said no, absolutely not, I was just looking. He stayed close by, moving boxes, looking down the street, until he understood that I really wasn’t going to buy anything, and returned to the counter.

At home Sara waited on the sofa, sitting up straight in her yoga position.

“Hi, Sara.”

“Hi, Dad.”

She was losing her rosy cheeks. I made my dinner, sat on the sofa, and turned on the TV. After a while Sara said:

“Daddy…”

I swallowed what I was chewing and turned the volume down, doubting that she had really spoken, but there she was, with her knees together and her hands on them, watching me.

“What?” I said.

“Do you love me?”

I made a gesture with my hand, accompanied by a nod. Everything together meant, yes, of course I do. She was my daughter, wasn’t she? And even then, just in case, thinking in particular of what my ex-wife would have considered the right thing I said:

“Yes, sweetie. Of course.”

And then Sara smiled, once more, and looked at the garden during the rest of the show.

That night she paced from one end of the bedroom to the other; I tossed in my bed until I fell asleep. The next morning I called Silvia. It was Saturday, but she didn’t answer the phone. I called later, and around noon as well. I left a message. Sara spent the morning sitting on the sofa, looking at the garden. Her hair was a little messy and she seemed very tired. I asked her if she was doing okay, and she said:

“Yes, Dad.”

“Why don’t you go out to the garden for a little bit?”

“No, Dad.”

Thinking about the conversation the night before, it occurred to me that I could ask her if she loved me, but it seemed to me a stupid idea. I called Silvia again and left another message. In a low voice, taking care that Sara wouldn’t hear me, I said on the machine:

“It’s urgent, please.”

We waited on the sofa, with the TV on. A few hours later Sara said:

“Excuse me, Dad.”

She shut herself up in her room. I turned off the TV to hear better: Sara didn’t make a sound. I decided to call Silvia one more time. But I picked up the phone, listened to the dial tone, and hung up. I took the car to the pet shop and told the salesman I needed a small bird, the smallest he had. The salesman opened a catalogue of photos and said that the prices and food varied from species to species.

“Do you like exotic ones or do you prefer something more domestic?”

I smacked the countertop with the palm of my hand. A few things on the counter jumped and the salesman remained silent, looking at me. I pointed to a small, dark bird, which moved nervously from one side of its cage to the other. They charged me one hundred and twenty pesos and gave it to me in a square box made out of green cardboard, with little holes punched around, a free bag of birdseed that I didn’t accept, and a flyer from the breeder with a photo of the bird on the front.

When I returned, Sara remained shut in. For the first time since she arrived, I went upstairs and entered her room. She sat on the bed in front of the open window. She looked at me, but neither of us said anything. She was so pale that she seemed sick.

The room was clean and orderly, the door to the bathroom half-open. There were some twenty shoeboxes on the desk, but broken down—so that they wouldn’t take up so much space—and piled carefully one on top of the other. The cage hung empty near the window. On the little night table, next to the lamp, was the framed picture that she had taken from her mother’s house.

The bird moved and its feet could be heard against the cardboard, but Sara remained immobile. I put the box on top of the desk and, without saying anything, left the room and closed the door.

I leaned against the wall to rest for a moment and looked at the breeder’s flyer, which I still carried in my hand. On the back was information about caring for the bird and its procreation cycles. It emphasized the need for the species to be paired during mating periods and what could be done to make its years of captivity as pleasant as possible. I listened to a brief screech, and then the faucet of the bathroom sink. When the water began to run I felt a little better and knew that, somehow, I would figure out a way to get down the stairs.

End

bài đã đăng của Samanta Schweblin


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)