Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Những Mẩu Truyện Tiếu Lâm Mẹ Quên Kể Cho Tôi
The following joke was told to me by Vietnamese about Americans:
On a flight from Saigon to Los Angeles, an American sat beside a Vietnamese. American asked Vietnamese, “What kind of “ese” are you?
“Excuse me?”
“What kind of “ese” are you?”
mùa ăn ong / xương & màu lá / ngọc tháng tám
mùa ong lỡ người về theo con nắng
treo cành mơ ong nhớ điệu chào xưa
qua sông ướt trái chìm bờ mắt mỏi
cuối mùa reo tay với lá lưa thưa
2 Cô Gái Làm Thơ
Thầy tỳ-kheo thả hàng nước mắt
Một nửa trôi vào mùa thu
Một nửa trôi vào mùa hạ
Mùa xuân đang chơi trò cút bắt.
Hai cô gái làm thơ bên ly chè 4 màu
Màu son tím ngắt
Melbourne nắng chói chang
Gã làm thơ trên mái tóc
Sáu mươi.
Chả Cá Địa Trung Hải
Như mọi lần trước, đêm hôm đó nàng mang đến cho tôi món chả cá Hà Nội trong bộ cà-mèn nhôm có quai tráng sứ. Từ ngày nàng mang tôi đến ở trốn trong căn nhà này, đến đêm hôm đó là hơn ba tuần lễ, ngày nào tôi cũng được thưởng thức món chả cá do chính tay nàng sửa soạn, nhưng không hôm nào giống hôm nào, cho nên tôi thấy đêm nào cũng như được nếm món chả cá lần đầu tiên trong đời.
Đi Tới Cuối Đường, Rồi … (Kỳ 1)
Tất cả những điều tôi đã biết về Tiểu Phụng chỉ là một lý lịch mơ hồ. Mười bảy tuổi, mồ côi cha mẹ, sống với một người nhận là dì, nhưng thật ra chỉ là một bà chủ keo kiệt mà ra vẻ nhân đức. Đây là một trong những lý do tôi đã muốn mang cô ấy đi. Bởi vì tôi tin rằng tôi là một người nhân đức thật sự mà không cần phải chứng minh bất cứ điều gì. Ngay khi nhìn thấy Tiểu Phụng lần đầu và nghe cô ấy nói “Mời ông uống nước cho mát. Ông không cần phải mua thuốc đâu”, tôi đã cảm thấy nỗi gay cấn mông muội của lòng tử tế.
Quên
Khi em ra đi …
Em để lại thỏi son hồng nhạt trên bàn trang điểm,
chắc em đã ghét màu phai tàn tựa cuộc tình đôi ta.
Em quên mang theo chiếc áo choàng anh mua tặng năm ngoái
mỏng quá! Không đủ che đời em, phải thế không?
thời gian nhiễu loạn
wo o’clock
in the afternoon
the email alert, sounding in mock
for today only
time is on sale
the day is only half finished,
just a half filled tale
Thiên thần
Có cái gì đó ngân nga trong lòng người đàn ông. Vậy là người ta cũng quan tâm đến nhau ít nhiều dù nỗi bận tâm chỉ vương trên trán, như lọn tóc mầu nâu đen, chả làm bận lòng ai. Nhưng vẫn là mối quan tâm. Cô không muốn ông đi uống cà phê với ai. Vắng cô, ông hãy chỉ đi uống cà phê một mình.
viên thuốc 48 tiếng
chắn chắn không phải là sự tình cờ
hay ngẫu nhiên
mà buồng trứng
hốt hoảng chạy trốn sự
xâm nhập
flash stories by Tran Doan Nho
Bush
translated by Đặng Thơ Thơ from Bush (damau.org 16)
Before leaving Vietnam for Indonesia, Bush said to Nguyễn Tấn Dũng, admiringly:
“Your country is a wonderful place, where people don’t have to waste their energy speaking their mind, …
flash stories by Đặng Phú Phong
Fight
translated by Lưu Diệu Vân from Đánh Lộn (damau.org 12)
Yesterday’s evening, my physical body and I had some disagreements. It’s really nothing, because just like other times, they re-adjusted themselves accordingly, and everything would be …
THƠ NGUYỄN TRỌNG TẠO
vẽ tôi mực rượu giấy trời
nửa say nửa tỉnh nửa cười nửa đau
vẽ tôi thơ viết nửa câu
nửa câu ma quỷ đêm sâu gọi về
vẽ tôi thấy đẹp là mê
thấy ghen là sợ thấy quê là nhà
…
Như Chẳng Có Ai
Chiếc xe van rỗng ruột nằm đó thật cô đơn. Mọi người ai đi qua cũng hờ hững lướt nhìn rồi bỏ đi. Họ không đoái hoài tới nó vì chiếc xe thiếu mất một cánh cửa lớn ngang bụng. Đã rỗng ruột mà lại toang hoang thế kia, ai thèm rước của nợ này về?
Chỉ có mình tôi xem xét nó thật lâu. Chẳng qua tôi tò mò và c…
Virginia Hamilton Adair / Lâm Thị Mỹ Dạ
Mến gửi đến Da Màu ba bài thơ dịch đầu năm. Tháng Giêng, đến sau Noel, làm mọi người nghĩ đến Chúa Hài Đồng như một đứa bé trai nghịch ngợm, khó biết trước sẽ làm gì, hay thử thách người mẹ. Tháng Giêng cũng được coi như trung điểm giữa tàn lụi v&agr…
sợi dây
Chúng ta chật vật
đòi níu kéo đời nhau bằng sợi dây fiber optic
ngôn ngữ tất bật
chạy từ bên này sang bên đấy
chỉ trong vòng một giây
…
Đẻ sách
Từ lâu, Chun Hey Gyo đã là một cô gái không xấu, dáng mỏng như lá bài, kiểu đi hơi có vẻ nghiêng dẫu đôi chân rất thẳng. Rõ ràng là, theo thuyết tương đối, mặt đất dưới chân Hey Gyo phải bị nghiêng như thế nào đó mỗi lúc cô rảo bước. Khi trái tim của Hey Gyo được ăn, cô 25 tuổi….
thơ Lê An Thế
Đi dự buổi tưởng niệm Thanh Tâm Tuyền tôi mới biết nhiều thêm về ông
Nhưng tôi thấy mình may mắn hơn nhiều người có mặt
Tôi có quyền im lặng
Đọc thơ ông như đọc ở tuổi hai mươi
Nửa thế kỷ qua mà vẫn ở lại đến bây giờ
Như đêm nay
Bức tường này
Quyển sách này
Căn phòng này
…
Đâu đó có phải là con?
nhớ rõ ngày bồng con ra đầu ngõ
một chú bướm vàng hút tia nhìn của con
lá bàng vàng chưa rụng
mà đã rụng một trái bàng non
và mẹ bảo con như giấc mơ thoảng
qua đời mẹ một giấc mơ buồn
…
Lời quá khứ độ lượng
Tôi và Nguyện chia tay nhau không nhiều nước mắt. Sau bảy năm sống chung, chúng tôi mới nhận ra những khác biệt. Nguyện thích bộc bạch, tâm sự, tôi hiếm khi. Nguyện có nhu cầu đời sống cao, gần như phí phạm, tôi nghĩ rằng mình đơn giản, cần kiệm mà dưới mắt Nguyện, tôi là một người keo kiết.
Thật ra lý do chúng tôi quyết định…
Nigeria năm 1999
hôm nay ngày sáu tháng sáu
trong năm chúa chúng ta
một ngàn chín trăm chín mươi chín
một em bé ra đời lúc sáu giờ chiều
cân nặng – ba cục đá
chiều cao – ba bộ
màu da – đen hơi trắng
Lấp lánh hồn thơ Việt trên sân ga Tokyo chiều cuối năm
Đã rất nhiều lần, khi xế nắng cuối một ngày thu, hay một sáng mùa đông trời mù bụi tuyết lất phất bay, cũng có thể là một trưa nắng đổ lửa giữa tháng bảy, trên quãng đường ra một nhà ga tàu điện, có khi ở Tokyo (thủ phủ miền Đông), có khi ở Osaka (thủ phủ miền Trung) hay Hakata (thủ phủ miền Tây), vừa bâng khuâng bước men theo vạc…
BACK TO NORMAL
đứng bên gốc cây
tùng đã hơn hai
trăm năm sống trong
japan tea gar-
den giở bài thơ
đại khái nói về
tử& sinh của ông
nhất hạnh tôi nhủ-
Uống Rượu ở Quán Bar Sân Bay
Chúng ta chọn rượu đỏ, y như để
Làm sống lại ký ức của những nụ hôn hôm qua
Vết cắn tình nhân, máu loang trên đôi môi
Chuyện cổ kể lại
Đời Lý (hay Trần) gì đấy, một triều đại thái bình (hiếm thấy trong sử Việt), có vua đi về làng thăm lại làng xưa. Vua xa giá đến đâu dân các làng đổ ùn đến đó để đón vua. Về tới làng vua chỉ còn sức xin một bát rượu làng để uống rồi đi ngơi. Chưa kịp cởi áo ngoài, quan hành khiển vào tâu có &o…
Buổi đọc ♦ trích: Sango
Tôi lại đang làm chuyện đó —
đọc cho cha tôi nghe những bài thơ mới
trong một giọng thiếu niên
đắm mộng.
Thơ Thân Trọng Cẩm Vân
Cây xanh hoa tím tượng đen trắng
Cô gái dép trắng áo xanh chàm
Rượu đỏ, nước cam, màu ân ái
Hạnh phúc, buồn tủi hay ngỡ ngàng?
Cái đẹp, sức sống, hay suy tưởng
Đam mê, trăn trở sáng ban đầu
Một Bi Khúc Phi Châu
Chúng ta là những phép thần diệu Thượng Đế đã sáng tạo
Để nếm thử trái đắng của Thời Gian.
Chúng ta thật quý giá.
Và một ngày nào đó những sự chịu đựng của ta
Sẽ hiện thành những kỳ quan của địa cầu.

Bình Luận mới