Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
‘Không!’ anh nói
Tước mất mọi điểm mốc, dính vào mũi đất tàn tạ,
Sóng lớn tìm cách nghiền nát sọ anh,
Ðể rửa trôi ý chí đen của nòi giống anh
Trong sóng triều, trở về những thế kỷ buôn thịt
Nhầy nhụa mật ngoài tầm lang thang bãi biển, ngoài tầm
Những chuyến cứu nạn nhưng – không, anh nói
Bộ râu
Này cậu, cậu là phóng viên chụp ảnh, nghĩa là người chuyên tìm cách thể hiện khuôn mặt người khác? À, tất nhiên là cậu còn chụp những cái không phải là mặt người. Nhưng gì thì gì, cậu cũng phải tìm mọi cách để diễn tả những cái ấy sao cho phù hợp với ý cậu và quan trọng hơn,…
thơ Lê Đình Nhất Lang
Hai cánh cổng rồi cũng mở ra
dù tôi không nhớ đã đánh gì vào máy.
Những ngón tay dường như đã quen
tự tìm nút nhấn.
Một Người Đàn Bà Bolsa Ở New York / A Bolsa Woman in New York
tôi đi về miền đông bắc
ngược hướng những đàn ngỗng mặt đen
nơi nắng ấm đang đi trốn
niềm cô độc của những xa lộ Cali
và lời phán quyết của tài tử Hollywood.
Con bé năm tuổi
Buổi sáng tôi đi làm. Tôi bước xuống cầu thang apartment. Cuối chân cầu thang một con bé đang ngồi vuốt ve một con mèo. Thấy tôi bước xuống, nó ngửng lên nhìn vào mắt …
Radio Day
Phố gợi ý. Lầu đài để đánh dấu và đường đá để vừa đi vừa nói một mình.
Abi Thức Dư. Ông có một cái đầu đáng kể, ở kích thước, đôi mắt bò đen của …
Cụ Qu
Ở đời, phàm những người có đức độ thì thường được kính trọng. Nhưng có đức độ mà không có tài năng thì dù có được kính trọng đến đâu đi chăng nữa cũng vẫn …
Điều xảy ra sau khi Chúa chết
Sự tha thứ chỉ là một khái niệm tôn giáo, thật vậy. Người ta có thể giết nhau suốt năm, rồi đêm Giáng Sinh họ đi xưng tội và được tha tội.
TRẢ THÙ
Ai cũng nói hắn hiền khô, thật thà, ít nói. Vợ hắn đẹp, tính thích trăng hoa. Ban đầu thì lén lút ngoài đường, sau thấy coi bộ dễ ăn nên chỉ cần hắn đi làm là cô ta mang tình nhân vào nhà. Hắn biết, rình, bắt quả tang hai ngưòi đang hùng hục trên giường.
Homoerotic Poem
Chàng không còn ở đây chàng đã quá xa
Đời sống lại bắt đầu bẳng tiếng động
Ngày vỡ ra vô cùng tẻ nhạt
Tái mét con đường trần trụi trong mưa.
Gửi Cô Con Gái Ra Đi
Người mẹ khóc một mình
vào trong hộp kim chỉ nạm ngọc của bà
vòng chỉ đỏ
quanh ống cuộn,
cuộn chỉ mà ngày xưa bà dùng để khâu
cho cô con gái cái áo lụa đầu tiên
Phòng thí nghiệm từ vựng
Từ này nghĩa là mong muốn,
tình yêu, tình bạn, hiếp dâm, hoặc cơn thèm đột xuất
lôi kéo người nào vào một cuộc đối thoại
triết
không một ngọn nến nào cho ngày sinh nhật
Nhưng cũng như chiếc bông hồng của cậu hoàng tử trong tác phẩm của Antoine de Saint-Exupéry, một bông hồng giữa muôn ngàn bông hồng khác, giống hệt nhau, dễ lẫn vào nhau, vậy mà cậu hoàng tử đã nhìn ra được chiếc bông hồng của chính mình, một bông hồng không giống với bất cứ bông hồng nào, tôi muốn nói bài nhạc mà em vừa nghe xong sẽ không giống với bất cứ một bài nhạc nào mà chúng ta đã từng nghe mặc dù âm điệu của nó hao hao như bất cứ một khúc hát nào mà chúng ta đôi khi bị buộc phải nghe.
Nhà ăn lúc chiều tối và một hồ bơi trong mưa
Juju và tôi chuyển đến đây vào một buổi sáng đầu đông mù sương. Không có nhiều thứ phải chuyển tới – chỉ một cái tủ cũ, một cái bàn viết và một vài cái thùng. Khá đơn giản. Ngồi trên hiên nhà, tôi nhìn chiếc xe tải nhỏ rùng rình chạy khuất dần sau màn sương. Juju chạy quanh ngôi nhà khịt khịt mũi, nó muốn xem xét bức tường màu xám tro và tấm ván kính trên cửa ra vào như để chắc chắn rằng đây là ngôi nhà mới của nó. Nó vừa nhìn ngắm vừa sủa cấm cẳn, cái đầu cứ ngoẹo sang một bên
trở về thành phố cũ
dù có người lay dậy
đoán chừng không ai còn nhận ra ta
người quen tuyệt tích
ta giống như con chó động tình
chạy rong thấm mệt
xuội lơ
bên con đĩ già
ngồi trật quần gãi háng
BÀI THƠ TUYỆT VỌNG (TƯỢNG ĐÀI HÒA BÌNH )
Hỡi nhân loại!
Hãy đào!
Hãy đào!
Hãy đào!
Vào lòng địa cầu
Một lỗ sâu
Sâu
Sâu
Làm âm hộ Eva
DỊCH THƠ THÀNH TÌNH YÊU
Yêu một người có ba chữ T
xếp thế nào thì cũng thành thơ
mỗi chữ T là một bất ngờ
nên dấu hỏi trong tên em long lanh như nước
Làng Miền Nam
Hân có biệt tài nhận biết mùi hương của cây cối thảo mộc, côn trùng, nước và đất đá. Ngay cả cùng loại sồi, cô nhận ra mùi của sồi đen hay sồi đỏ. Một lần lang thang ra bến tàu, Hân reo lên tên từng mùi mạnh mẽ của biển. Mùi phân khô của bọn chim hải âu hăng hăng, mùi ẩm từ bộ lông ướt chim bồ nông biển, mùi của thanh sắt cầu tàu đang nóng lên vì nắng, hoặc ngai ngái tanh tanh mùi rong biển trong gió… Lần ấy Brian chỉ cười
thơ Giáng Sinh
những cánh rừng lá phong khô đỏ
rơi dầy mặt đất dập dềnh, lúc chiều
chúng ta chạy ngập chân trong lá
dưới những cành trơ khô héo, vã mồ hôi
Tụng ca trà xanh
bây giờ thân nhiệt ta 00
ta tạm lìa thế giới nửa giờ
nắng phương nam làm ta ngột ta thực muốn trốn ra ngồi dưới một tàn cây
thay vì bị ướp vào chiếc hộp làm lạnh này
à nhớ rồi một đêm mùa đông bảy năm trước ở xứ bắc ta ngồi bên một đống lửa
Những Bài Tình Ca
Tiếng vang dội của âm thanh đó len lỏi ngọt ngào, mềm mại, tác động như một sự xoa dịu nơi bộ phận bị siết chặt nhất bên trong trái tim tôi, giúp các nút thắt lỏng ra. Giống như một luồng sóng biển, và tiếng cười của những người tôi đã gặp ở khắp mọi nơi, những người tôi quen biết thân thiết và nay đã chia xa, và như loại từ ngữ những người đó đã nói với tôi, và tiếng kêu rên của con mèo tôi đã đánh mất, và như sự hỗn hợp của tất cả những âm thanh nền reo vang ở nơi chốn thân thương nhất của tôi, một nơi xa xôi, một nơi đã không còn tồn tại, và hệt như sự ồ ạt của những hàng cây vút qua đô…
Nhật Ký Mùa Phượng Vĩ
Cho tới khi biến cố xảy ra. Con bé ấy học chung lớp với cô, an-nam-mít rặt, vóc dáng nhỏ thó, yếu đuối, lúc nào cũng sụt sịt hen suyễn vì chứng dị ứng kinh niên. Sáng đó, cả lớp vừa đọc xong bài kinh kính mừng thì sơ giám thị bước vào, vẻ mặt nghiêm nghị. Sơ gọi con bé an-nam-mít lên, gằn giọng buộc tội nó là đứa đã lén tô lên vách cầu tiêu hàng chữ ‘‘thực dân Pháp, kẻ sát nhân’’.
Hai bài thơ / Two poems
A city is a citadel, a citadel is a soul [ancient], a soul
a theatre [rock].
Dreams invade and do what dreams do: the unexpected.
You once made school kids wait for Waiting for Godot
and now I wait for you
Tháng Mười Hai
Tháng mười hai em sẽ thêm một tuổi
những bụi hoa thêm một giấc đông miên
dưới phiến đá con giun ôm mặt khóc
tuyết đi qua để giọt lệ bên thềm
Ngày 13 khuyết
Hắn bế xốc ôm bổng tôi bằng cả hai cánh tay
nhét vào chiếc bmw bóng loáng
cởi dây an toàn đã được tự động thắt chặt
cắn mạnh bả vai trái
cười mãn nguyện đáp trả cái gật đầu phục tùng ngoan ngoãn
Nhìn thấy qua kính xe & Xe Dream
Bát xà-lát Mỹ đúng ra là
bát xúp sương mù. Tôi theo xa lộ,
như cán muỗng canh thòng vào
thành phố ngâm trong sương khói,
đổ xuống đó đã bao lần.

Bình Luận mới