Buổi sáng tôi đi làm. Tôi bước xuống cầu thang apartment. Cuối chân cầu thang một con bé đang ngồi vuốt ve một con mèo. Thấy tôi bước xuống, nó ngửng lên nhìn vào mắt tôi, nói:
–You are ugly.
Ngạc nhiên tôi hỏi lại:
–Excuse me…
–You ARE ugly.
–Well…
Tôi nhìn vào đôi mắt xanh ngây thơ của nó và khi biết chắc mình nghe không lầm tôi nhún vai bỏ đi.
Buổi tối tôi đánh răng. Đánh xong tôi nhe răng nhìn mình trong gương.
–Mày xấu xí quá!
Tôi thấy mình đâu đến nỗi nào. Nhưng con nít không biết nói dối. Vậy thì tôi phải là người xấu xí.
Sáng sau lại gặp con bé chơi ở chân cầu thang. Vừa thấy tôi nó nói ngay. Lần này khẳng định:
–You ARE ugly!
Tôi yên lặng nhún vai tính đi thẳng.
Bỗng tôi nhìn con bé. Nó xinh quá! Tóc nó vàng. Mắt nó xanh. Y như một con búp bê. Tôi mới đến nước Mỹ. Ở Việt Nam tôi chỉ nhìn thấy toàn là những đứa bé đen đủi. Tôi khuỵu chân cúi xuống. Khi mắt tôi ngang tầm mắt con bé tôi nói:
–You are so pretty. I haven’t seen a child so beautiful as you are in my life!
Tôi đứng lên bỏ đi.
Sáng sau ở chân cầu thang con bé chơi với con mèo. Nó né qua một bên cho tôi đi qua, không nói một câu.
Hôm sau nữa nó cũng làm thinh. Tôi hỏi nó:
–Why you not talk to me?
Nó vẫn ngậm miệng.
–I know why… because I am ugly.
Nó nói câu gì rất nhỏ trong cổ họng, tôi không nghe rõ. Tôi nói:
–Yes, you are right… I know I am ugly!
Nó giận dữ nhìn thẳng vào mắt tôi, nói to lên:
–No, I said you are NOT!