Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 15, Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Radio Day

Phố gợi ý. Lầu đài để đánh dấu và đường đá để vừa đi vừa nói một mình.
Abi Thức Dư. Ông có một cái đầu đáng kể, ở kích thước, đôi mắt bò đen của ông đánh tráo tức khắc ấn tượng thoạt khởi thuỷ ở kẻ đối diện. Và ông nói chậm & nhỏ như vừa đủ ông nghe. “Tôi, Dư”, ông tự giới thiệu, và gọi tôi “Anh”. Lối thậm xưng cúa một Hà Nội thái cổ. Ngày radio đầu tiên ở Radio Australia là lạ. Từ cái không khí năm giờ rưỡi sáng có màu nâu mới tan & tin tức đánh lanh canh từ ban Tin cạnh bên — cái phòng tin là thế giới lộn xộn nhất đám, hãnh diện lộn xộn, bàn máy châu mũi vào nhau tử thủ ở giữa, những máy telex viễn tín thì nằm ngoài — Gượm, chúng gởi gì thì gởi, để đấy Đây là Aus, không phải BBC Đế Quốc, cầu thang gỗ rung rinh muốn sập mỗi lần paper boy chạy lên xuống. Phòng tin dù sao dập dìu đông khách — có anh như mang từ London qua nguyên mẫu, có kẻ trai lịch xứng đáng đóng vai The Years Living Dangerously, có anh lụ khụ, có cụ trung niên phơn phớt đi lại giang hồ, chính là mỗi ban ngoại ngữ mới là một xứ sở cô tịch. Nhất là Việt. Mấy chiếc bàn gỗ rời, không ai trò chuyện với ai, mỗi bàn một bích chương, du lịch Ban Mê Thuột có hình cô gái ngồi đầu voi mang gùi & sau lưng thác chảy, hay Sài Gòn có cửa Chợ Bến Thành cô áo dài cổ cao Ngọc Viễn Đông & mấy cuốn tự điển Nguyễn văn Khôn ấn bản đầu long gáy. Một Đào đăng Vỹ lỡ tụi Tây bên cạnh qua bon-jour hỏi cách phát âm Tôn Đức Thắng — Tôn hay Tông? Ngày đầu radio, Khomeini đang trên đường lưu vong Paris về lại Iran — Thượng toạ hay Giáo chủ? Hỏi chơi thôi. Nhưng Abi Thức Dư chí tình cố tìm một giải thích. Kiểu như là Nguyễn Đức Quỳnh. Nguyễn chứ không phải là Trương Tửu hay Đặng Thai Mai. Nguyễn vì hình thể cái đầu to khổ. Nguyễn vì đôi mắt hơi lồi và dài loài ngựa sa mạc Á Rập. Cả màu da cũng Á Rập. Duy cách phát âm là Hà Nội thái cổ. Ngày đầu radio dịch phụ lam nham rồi làm công việc chính là chạy đĩa (thời ấy đâu đã có từ disc jockey hay DJ), xong đóng cửa, không cần biết bữa phát buổi sáng có mấy người nghe. Nhà nước thời đại Tôn Đức Thắng và Lê Duẩn này nghe đài ngoại lén là có thể tù. Khomeini là Shi-ai. Anh nhớ đừng đọc nhầm Shi-it. Cả buổi chúng tôi trao đổi có chừng ấy. Kỷ niệm với Abi Thức Dư cũng chừng ấy, không có gì nhiều. Đôi khi thoáng qua anh là độc thân, gay, non-camp, như Patrick Oai-tơ như David Mà-lúp-phơ. Xứ này thời ấy hãnh diện thì có Errol Flynn. Nhưng chẳng ai biết thứ dữ thực ra là Zoe Caldwell ở sân khấu cổ điển New York & Wilfred Burchett chạy tin và là messenger (don’t kill messengers) ở tuyến Matxcơva-Bình Nhưỡng-Peking-Hanoi. Tôi thấy anh đi vào chiếc Volks thể thao cả thành phố chỉ có một & phóng đi. Không phải gián điệp đơn hay nhị trùng, chỉ là một người phát âm giọng Hà Nội cổ, & không bao giờ phẩm bình bất cứ một thứ gì, đừng nói lịch sử hay thời sự. Tôi đang đi qua căn phố có tên Bank Place, đứng lại Mitre Tavern nhìn lên một phố như chung cư thời vào 70 ở Sài Gòn & nhớ chừng ấy về anh, Abi, một phác hoạ chưa ra gì, trừ mỗi một sự quá khổ. Chớp một cái sự quá khổ ấy đã thành một ngày hè. Thành cú bước ra đi làm ngày đầu, có băng ngang những đại bản doanh những nhà băng đường Collins xây lên nhờ vàng Ballarat, chui vào một buyn-đinh gạch nguyên là một xưởng làm bánh, và khi bước ra khỏi nó dường như có viết được một bài thơ vần, để ném đi. Cũng nhanh.
 

Melbourne 21/12/2006

bài đã đăng của Nguyễn Hoàng


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)