Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 28, Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Chiếc mũ

Một sự biến như thế là có thể quên được. Không tức thì. Nhưng sẽ có lúc. Quả thực tình thì toàn bộ là do lỗi nơi hắn. Hắn nghĩ. Hắn đã chểnh mảng. Có thể nói là quá chểnh mảng. Hắn đã để quên chiếc mũ ở nhà nàng. Chiếc mũ. Trong ấy – còn nói gì nữa ? – Tóc. – DNA – Tin tức. Toàn bộ. Cuộc giảo nghiệm đã trưng ra như hình treo tường của một nghệ nhân theo đuổi nghệ thuật vô-hình-thể, nếu không muốn nói như là hình tang vật ở toà án hình sự. Toàn bộ gien báo trước. Hắn sẽ ung thư chỗ nào. Khoảng tuổi nào. Bản án gien của hắn. Đã rõ mồn một. Gia giảm ra sao tang vật thì có thể tùy chút ít vào một danh bộ chung chung cách-thức-sống. Hãy nói về cách-thức-sống. Dù không quan trọng hoá bất cứ thứ gì trên trần đời thì xưa nay hắn vẫn dành cho cách thức sống một chỗ quan trọng nhất định; nghĩa là, để có lúc phải dợm lại không làm cái này, có lúc dợm lại nghĩ, nghĩ, nên làm cái kia, cái nọ, có thể làm một nửa thôi, có thể xong và lấn hơn một tị. Vân vân. Nhưng còn cái sóng-dọc-thang-xoắn DNA kia mà quan trọng thì hắn cho phép hắn một sự toàn quyền chậm hiểu. Nàng đã nói Không. Lịch sự. Quả quyết. Có thể nàng hơi đanh mặt lại nữa, nhưng qua điện thoại, cuộc chuyện lại ngắn, hắn không nghĩ nên cho phép tưởng tượng như vậy. Một sự biến mà thôi. Như thế, có khi là do tiềm thức hắn xúi bẩy đấy. Hắn tự an ủi. Một quyết định của vô-thức. Khi đứng dậy rời nhà nàng lần cuối cùng (và quên chiếc mũ) hắn nhớ là hắn đã không cảm xúc gì mấy, như mọi lần trước. Đúng không nào? Hắn nghĩ thêm (dấn sâu hơn vào ý nghĩ – lẽ ra nên nói như vậy), thêm nữa, coi nào, chiếc mũ mới đội lần đầu, đi thăm đào, xác suất quên là cao, cao hơn là nhớ chứ. Vừa dấn sâu vào cái vùng chạy dọc ngang bên trong đầu hắn vừa nghe mình huýt sáo – vô tư, hơi trẻ con chút gì – một điệu phim cao bồi. Coi nào… Đúng là sự vội bước đi ra khỏi nhà nàng (buổi chiều định mệnh ấy) của hắn có một cái gì như báo trước sẽ vô ích, sẽ … Coi nào. Lúc vào tiệm đồ cũ của Salvation Army mua chiếc mũ bê rê mơ rin xanh xỉn (rồi sẽ để chết luôn ở nhà nàng khỏi recover đi), hắn cũng nghe mình huýt sáo, cũng một điệu wild-wild-west này. Lúc ra cửa, hí hửng, trượt thang cấp còn suýt té bổ nhào nữa. May chỉ bong mắt cá, đi có hơi cưng cứng và kém hùng dũng. Hay là ? Coi nào. Coi nào. Hay là vì mình đi hơi trật trật cà-khiểng mà bị khước từ, chứ không phải vì DNA gì cả? Có lẽ vậy. Có lẽ chỉ là vậy thôi. Hú -óa ! Hú -óa ! Hắn reo lên, vui chút gì. Hắn sẽ hỏi lại nàng, một ngày nào. Khi thời gian cho phép.

bài đã đăng của Nguyễn Hoàng


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)