Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Nghe bác Thành dọn nhà
Bác Thành cán bộ cấp cao,
quần xanh, áo trắng, khác nào thường dân,
nhưng theo sau, mấy quân nhân,
A-ka lủng lẳng trên thân, không đùa…
thơ như hơi thở
ục bát gieo vần không cần chữ
ca dao không văn tự bút nghiên
lục bát trong hơi mẹ ru mẹ thở
ca dao trong câu nói của em
thơ giữa đất trời
dù bóng đen hay ánh sáng
Cõi già trên đất lạ
Làm sao ta tưởng tượng được đến việc gọi điện thoại cho người bạn thân khi họ nằm chờ chết trong bệnh viện, để nói lời xin lỗi là không thể tận mình đến viếng thăm được lần cuối. Ấy vậy, tôi làm điều này mỗi tháng, buồn lắm…
ngày 13 khuyết
Sau bữa ăn đặc cách
tôi giật lấy chiếc chìa khóa phòng khách sạn
dấu mặt thấm đẫm phía sau tia nhìn đắc thắng
từ phản đối hoảng loạn đến tán thành hân hoan
luân hồi đen
tặng Đinh Từ Bích Thúy
Khi một bé gái da đen phải chọn lựa giữa búp bê đen và búp bê trắng, thường chúng chọn búp bê gì?
Sắp đến tháng Hai – tháng Lịch Sử …
Rạp chiếu bóng
Kinh Đô là tên của một rạp chiếu bóng trong thành phố tôi lớn lên. Tôi sinh vào năm 1965. Tôi suýt chào đời trong rạp Kinh Đô. Mẹ tôi lúc ấy đang xem một …
Cụ Qu
Ở đời, phàm những người có đức độ thì thường được kính trọng. Nhưng có đức độ mà không có tài năng thì dù có được kính trọng đến đâu đi chăng nữa cũng vẫn …
Đồ chơi cho người lớn
Tiffany và đứa con trai nhỏ tới khu Times Square ỏ New York thì thấy đám đông xôn xao nhìn lên trời nơi cạnh tấm bảng quảng cáo thời trang lớn nhất của Gap xuất …
tấm cạc giáng sinh
Sáng nay nhà tôi đi làm. Trước khi ra cửa nhà tôi nói với tôi: “Chết chửa! Christmas đến nơi rồi mà em chưa có thì giờ viết card cho mấy con bạn. Thôi, năm …
Còn năm phút nữa
Hôm qua các khoa học gia loan tin sẽ đẩy Đồng Hồ Ngày Tận Thế lên thêm 2 phút. Bây giờ là 11:55 PM. Thời khắc hai chiếc kim lớn nhỏ gặp nhau là kỳ …
Ngó Sen
Đã giữa đông, nói đi
em, sao cứ dõi ánh
mắt đăm đăm mọi ngày,
như thế sẽ khiến lời
lẽ tôi thảm đạm, mùa
này, trời đất! hơi bị
hứng tình (ai hay ai
biết.) giá tụi mình kiểu
thơ Chu Vương Miện
cây cầu kè có lần em qua đó
giòng kinh làng vẫn chẩy quẩn nhà anh
thuyền tam bản thường cột gần đầu ngõ
mười mấy năm tuổi thơ đó để dành
Nối vòng tay lớn
Trời đất dang tay nối lại biển xa/ ta đi vòng tay lớn mãi…
Một tinh thần mới của Tứ hải giai huynh đệ…
Một sự cụ thể hoá của vô sản toàn thế giới, liên hiệp lại.
Đẹp xiết bao, quê hương cho ta một tinh thần rất hiện đại, có tinh thần thế giới, tính toàn cầu nhưng vẫn đậm đà bản sắc dân tộc.
sân khấu được đánh số 1.15.007
Địa ngục treo ở New York… Anh nghĩ tới cái địa ngục treo từ Z Gallerie nơi em chọn được một cụm hoa mầu tiết dê. Cô bán hàng có đôi mắt đợi cùng thẳm mầu lân tinh cũng không biết tên hoa nhưng hoa đẹp. Đẹp như lá bài cơ trong xấp bài của bà thầy bói có tên hoa lan xem chỉ tay và bói bài cho em để đoán những điều gì sẽ xẩy ra trong hành trình còn lại của kiếp người. Cuộc hành trình tới sở của anh hôm nay bắt đầu từ cột xăng Arco. Xe anh thì luôn luôn cạn xăng như xác lính trẻ bị vét cạn máu trong những trận địa tàn sát.
quán rượu nửa đêm
Quán rượu vắng hoe vào khoảng 12 giờ đêm cũng là giờ đóng cửa. Người bartender lay gọi thằng Đình,
— Ê, dậy. Tới giờ quán đóng cửa.
Thằng Đình dụi hai mắt, ngơ ngác nhìn chung quanh, cái giầy bên chân trái đã rớt xuống sàn nhà từ hồi nào. Nó cúi xuống, nhặt lên chiếc giầy, xỏ lại vào chân,
— Ủa, tới giờ đóng cửa rồi sao?
— Mày là thằng khách cuối cùng đó con ạ. Nửa đêm rồi
Stewart Crenshaw
Hơn một thế kỷ sau khi qua đời, Stewart Crenshaw còn gây tranh cãi không ngớt. Bằng một quyết định siêu phàm hay đạo đức giả, Creshaw đã mãi ghi dấu cá nhân vào lịch sử Hoa Kỳ. Tương tự như Billy the Kid, Tokyo Rose, Muhammad Ali, hay Jeffrey Dahmer, Crenshaw là biểu tượng Mỹ, nhưng trong khi những nhân vật trên đi vào lòng người bằng cách phạm pháp, Crenshaw chưa bao giờ là tội đồ. Mặc dù tự biến mình thành nô lệ, ông chưa bao giờ ngồi tù. Crenshaw chỉ đi ngược lại niềm tin sâu thẳm nhất của thời đại ông, và có thể của cả thời đại chúng ta.
Travel
my name is yellow snow can be jay-blue whitist
you once lived the most agile courtesan
in Nguyen Du’s Kieu
oracles and burned fake money
on your grave
books and city gates
Những mảnh đời trong Thế Giới Đã Biết
“Tối hôm đó Caldonia chịu cho Moses ngủ với cô lần đầu tiên từ khi ba người nô lệ mất tích. Anh vẫn thèm khát qua đêm trên giường với cô và anh nói hẳn với cô điều này, nhưng cô vẫn chỉ để anh ôm dưới sàn và không nói gì sau đó. Rồi anh hỏi: “Chừng nào em mới thả tự do tôi?”
Mưa Chọn Mây, Nắng Lựa Trời Xanh Biếc: Tuy Nhiên!
Ta về đây đứng bên bờ sông lạnh*
Soi mắt trong giữa vùng nước đục ngàu
Rác rưới trôi lều bều mang vết dấu
Của dứt đi, những ân nghĩa bỏ…….. quên,
Những lỡ hẹn chẳng bao giờ lại đến
Tôi Vẫn Vươn Lên
Anh có thể ghi chuyện tôi trong lịch sử
Với những lừa dối cay đắng xuyên tạc
Anh có thể giẫm đạp tôi vào lòng đất
Nhưng vậy rồi, như bụi đất, tôi vươn.
Có phải tôi xấc ngược làm anh bực?
Tại sao anh bị ảm đạm vây quanh?
Vì tôi cất bước như mình có kho dầu
Đang bơm lên ngay tại phòng khách tôi.
Lão già
Ai mà chẳng có lúc về già.
Lão cũng thế. Và vì lão đã
già lắm nên những người xung quanh
gọi lão là lão già. Đấy là
một lão già mà thoạt nhìn chẳng
có gì khác với những lão già
khác. Nghĩa là mặt mũi cũng nhăn
nheo, da dẻ cũng cóc cáy, chân
thơ Lucille Clifton
khi tôi nhìn cô
được bọc lại như rác
ngồi đó, vây quanh bởi mùi hôi
của vỏ khoai tây quá cũ
hoặc
khi tôi nhìn cô
trong đôi giày của ông già cô
với ngón út cắt đi
ngồi đó, chờ trí óc cô
như chờ hàng chợ tuần sau
Nghiệp Dĩ
Cánh cửa khép hờ
khoá chặt thinh không tĩnh lặng
gấp gáp tiếng côn trùng gọi nắng
Tỉ mẩn tỉa gọt bức tượng
người đàn bà từng mặn nồng
hát câm bài hát cũ
với một người nín câm
Đang Uống Cà Phê Ở Nơi Khác
Heidi bắt đầu ngủ lại ở phòng tôi. Có khi cô ngủ trên sàn nhà; có khi chúng tôi nằm ngủ chung như cá mòi, hai bàn chân tôi ngang với đầu cô, đến khi cô than phiền là bàn chân tôi đang “chế giễu” cô. Cuối cùng, đến khi chúng tôi ngủ ngang mặt nhau, cô nói, “Như vầy tốt hơn nhiều”. Cô nằm gần tôi đến nỗi tôi có thể ngửi được mùi kem đánh răng của cô. “Tao thích tóc mày,” cô bảo tôi, rờ rẫm nó trong bóng tối. “Mày nên để tóc duỗi xuống thường xuyên hơn.”
bún riêu nhà, cà hàng xóm
Có những nhân viên ở trạm xăng rất thân thiện và tỏ vẻ quan tâm đến những người không có khiếu định hướng như tôi. Cũng có khi họ bận rộn, chỉ đáp gọn lỏn, “Không biết!” Thế là xong. Có lần, tôi gặp như vậy, đang lúng túng không biết tính sao, thì một người đàn ông Mễ đang đổ xăng liền quay sang…
After Night Told, 2006 is Dead
Nước biển tràn vào loài người từ lâu
Đứa bé lúc chào đời đã biết khóc
Tôi chạy 150 miles vào sa mạc
Để chặn những giờ cuối cùng của 2006
Uống một ly rượu cocktail quen thuộc ở một bar lúc nào cũng xa lạ
Tôi lái xe theo những vì sao
90 miles một giờ
Trái Đất Không Là Nơi Nương Náu Của Chúng Ta
Trái đất không là nơi nương náu của chúng ta
tôi nhìn thấy được điều này trong vừng thái dương trốn chạy
và thấy trong con diệc, mặt trời với ánh nhìn hồ nghi tương tự
khập khiễng từ vùng thung lũng lau sậy
và một khi những tia nắng cuối cùng tắt lịm
niềm lạnh lẽo tràn sang từ cánh đồng cỏ lún mềm
Hoa hồng của thời gian
khi người gác cổng lịm vào giấc ngủ sâu
em quay trở lại cùng với gió mưa cuồng bạo
già héo đi trong vòng tay ôm là
hoa hồng [của] thời gian
khi đường chim [bay] giới định khung trời
em ngoái lại trông chiều nhá nhem
hiện nổi lên trong tiêu vong là
hoa hồng của thời gian

Bình Luận mới