Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 17, Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Trích đoạn tiểu thuyết Email bài này

Những mảnh đời trong Thế Giới Đã Biết

0 bình luận ♦ 16.12.2006

Đăng Thư chuyển ngữ

LTS: Edward P. Jones được giải thưởng PEN/Hemingway và vào chung kết giải National
Book với tuyển tập truyện ngắn Lost in the City (Lạc trong Thành Phố). The Known
World (Thế Giới Đã Biết) là tiểu thuyết đầu tay.

 

CALDONIA và MOSES
“Tối hôm đó Caldonia chịu cho Moses ngủ với cô lần đầu tiên từ khi ba người nô lệ mất tích. Anh vẫn thèm khát qua đêm trên giường với cô và anh nói hẳn với cô điều này, nhưng cô vẫn chỉ để anh ôm dưới sàn và không nói gì sau đó. Rồi anh hỏi: “Chừng nào em mới thả tự do tôi?”
“Cái gì?”
“Tôi nói chừng nào em mới cho tôi được tự do?” Cô vùng dậy. “Tôi nghĩ em sẽ trả tự do cho tôi.” Anh không thể làm chồng cô nếu không được tự do trước, anh cũng chẳng đáng làm chồng nếu không có chút quyền lực nào. Cũng có những phụ nữ da màu tự do lấy nô lệ, nhưng họ không được sở hữu nô lệ và đất đai.
“Thôi mà, Moses…” Người đàn bà da trắng ở Bristol ngủ với nô lệ đã bị đánh đập, nhưng đánh đập bao nhiêu lần thì báo chí và tin đồn không nói đến. Có phải bà ta bị tên nô lệ nài ép, cưỡng bức hoài hủy ngoài ý muốn? Điều này liệu có giảm nhẹ sự trừng phạt? Nó đè tôi xuống và làm điều nó muốn với tôi, thưa quan tòa, liệu điều này có bớt được năm roi phạt? Và rồi, thưa quan tòa, tôi vẫn là người da trắng cơ chứ? “Thôi đi, Moses, em không muốn nói chuyện này.” Cô đã nghĩ tới chuyện thả tự do cho anh, nhưng ngày giờ lúc nào thì chưa hề nghĩ tới.
“Tôi cần giấy tờ tự do,” và anh thêm vào, “Thưa Bà.” Anh đứng dậy và gom góp quần áo. Cô đã mặc đồ xong. Anh nghĩ cần phải hỏi thêm nhiều điều nữa, nhưng Loretta đã gõ cửa và bước vào phòng khi Caldonia nói “Vào đi.” Moses lặng lẽ đi ra trong cơn thịnh nộ.

FERN ELSTON
Fern Elston có chọn lựa khác với các anh em và bà con của cô, không tham gia vào đời sống như một người da trắng. Cô ở lại Quận Manchester nơi mọi người biết cô là ai – một người da đen tự do, dù màu da cô trắng như bất cứ người da trắng nào. Cô ở lại một phần vì Ramsey Elston, anh là người da đen tự do đến từ miền bắc của Charlottesville. Nếu cô đi nơi khác mọi người sẽ cho là cô da trắng, và màu da của chồng sẽ khiến cô bị ngờ vực. Tuy màu da của anh khá sáng, nhưng anh không được trắng như cô và hầu như là dân da màu rõ rệt. Như vậy cô sẽ là người đàn bà da trắng hầu như duy nhất trên đời đi lấy chồng Negro, điều này sẽ giới hạn thế giới của cô, y hệt như giới hạn của một cặp vợ chồng da màu. Và một người vợ da trắng như vậy rất có khả năng khiến chồng mình bị giết chết.
Cô cũng chẳng hề nghĩ tới việc được chấp nhận là người da trắng. Không quan tâm lắm tới người da trắng, cô thấy chẳng có lý do gì để trở nên một người trong bọn họ. Khắp Manchester cô đã nổi tiếng là người đàn bà đáng gờm, và học vấn chỉ làm tăng thêm bản chất dữ dội bẩm sinh…”

MINERVA
(Một cô bé da đen chín tuổi, là món quà cưới của bà chủ Belle dành cho cặp vợ chồng da trắng Skiffington và Winifred – ghi chú của người dịch)
Minerva tới cửa sổ gần nhất và nhìn về phía mặt trời mọc. Em có một người chị còn ở North Carolina, mỗi buổi sáng thời còn ở nhà em vẫn nhìn về phía mặt trời mọc nơi trang trại chị đang làm nô lệ. Lúc đó cứ ba tuần lễ thì hai chị em lại được gặp nhau. Bây giờ, Minerva, dù đã trải nhiều ngày đêm để đi từ North Carolina đến Virginia, vẫn nhìn về hướng mặt trời và tin tưởng, niềm tin tưởng của trái tim có thể vươn rất xa, rằng em có thể nhìn thấy trang trại nơi chị đang sống. Rồi em thất vọng vì không nhìn thấy…
Minerva và chị sẽ không nhìn thấy nhau trong hơn hai mươi năm. Rồi họ sẽ gặp lại ở Philadelphia, chín khúc đường cách trường nữ Philadelphia. “Em lớn quá rồi,” người chị nói, hai tay nựng má Minerva. “ Em muốn giữ cho đừng lớn lên,” Minerva sẽ nói vậy. “Em muốn chờ gặp chị để chị thấy em lớn lên nhưng điều này em không làm sao lựa chọn được.”

WINIFRED và SKIFFINGTON
Sáng sớm sau đêm tân hôn Winifred quay lại ôm chồng trên giường và nói nô lệ không phải điều cô muốn. Anh cũng đâu có muốn vậy, anh nói; cha anh và anh đã thề bỏ chế độ nô lệ trước khi họ rời North Carolina mà, anh nhắc vợ vậy. Đó là cách cha anh giải nghĩa giấc mơ cuối, cũng như một chuỗi những giấc mơ trong nhiều tuần lễ. Rửa sạch tay khỏi chuyện nô lệ, Chúa đã nói trong giấc mơ. Cái chết của mẹ John Skiffington chỉ là cách Chúa nhấn mạnh ý muốn của ngài. Chớ có bỏ vợ lại North Carolina.
Skiffington ngồi bên mé giường cưới. Anh và Winifred nói thì thào, dầu Minerva – món quà cưới, và cha anh ở tuốt cuối hành lang. Counsel và Belle sẽ đi trong ngày, nhưng dù họ đi rồi thì Skiffington cũng không biết giải quyết chuyện đứa bé gái này ra sao. Bán nó thì chắc chắn không được, vì họ không biết điều gì sẽ xảy đến cho nó. Ngay cả bán nó cho một chủ nhân tốt bụng, một chủ nhân biết kính sợ Chúa, cũng chẳng bảo đảm là người chủ này sẽ không bán nó cho một người chủ khác không kính sợ Chúa. Còn cho nó đi thì cũng chẳng hơn gì bán nó.

AUGUSTUS, MILDRED và HENRY TOWNSEND
Augustus đứng bật dậy làm chiếc ghế bật ngửa, ông quay mình chụp vội nó, mắt vẫn không rời Henry. “Con mới nói với ba là con mua một con người và bây giờ nó là của con? Con mua người và con không thả tự do cho họ? Con sở hữu một con người, Henry?”
“Dạ, thưa Ba, dạ.” Henry nhìn cha rồi quay sang nhìn mẹ.
Mildred cũng đứng hẳn dậy. “Tại sao vậy, Henry?” bà nói. “Sao con làm vậy?” Bà lục lọi lại trong trí nhớ, những lần bà và chồng khuyên bảo nó những điều nên làm và điều không nên làm. Đừng đi vào rừng họ mà không cho ba má biết. Đừng bước chân ra khỏi nhà mà không có giấy tờ chứng minh con tự do, ngay cả đi ra giếng hay nhà cầu. Mỗi tối con phải cầu nguyện.
“Làm cái gì má? Cái gì vậy?”
Lượm quả dâu xanh gần đất nhất, con trai. Chúng ngọt nhất, mẹ biết mà. Nếu một người da trắng bảo cây cối biết nói, biết khiêu vũ, thì con cũng nói đúng đúng theo họ, rằng con đã nhìn thấy điều đó nhiều lần rồi. Đừng nhìn vào mắt bọn họ. Nếu thấy một người đàn bà da trắng cưỡi ngựa lại gần thì con phải tránh khỏi con đường, nấp sau gốc cây. Bà ta càng xấu con càng phải tránh xa, chọn cái cây lớn hơn mà nấp. Nhưng đã bao giờ, trong tất cả những gì bà đã dạy dỗ nó, lại nhắc nhở đừng sở hữu người nào, như mình đã từng bị sở hữu. Đừng quay lại Ai Cập sau khi Chúa đã cứu thoát mình chứ.
“Bộ con không biết như vậy là sai sao, Henry?” Augustus hỏi.
“Chưa bao giờ có ai nói với con điều này sai cả.”
“Bộ cần phải có người dạy mày mới biết điều này sai à?” Augustus nói. “Bộ mày không có mắt nhìn à?”
“Henry,” Mildred nói, “tại sao biết điều xấu mà cứ làm?”
“Đâu có, má, con đâu có làm gì.”
Augustus nói lặng lẽ, “Ba đã thề rằng không một thằng chủ nô lệ nào được đặt chân lên mảnh đất của ba. Không bao giờ.” Ông để tay lên miệng và nắm rứt bộ râu. “Nhưng tao không ngờ, đời có biết bao người vậy mà thằng chủ nô lệ đầu tiên tao đuổi ra khỏi mảnh đất này lại chính là mày, là con tao. Tao đâu có ngờ lại là mày. Vậy thì tao và má mày mất tiền cho thằng Robbins chuộc mày về để làm gì? Nhọc công chuộc tự do cho mày để làm gì, Henry? Chẳng thà mày chặt tay chặt chân tao đi, tao còn không đau lòng như vầy.” Augustus bước ra ngoài, ra dấu bảo Henry theo. Mildred ngồi xuống nhưng rồi lại đứng lên.
“Ba, con không làm điều gì nếu con không được phép. Con sẽ không làm điều gì nếu người da trắng không làm. Ba, đợi đã.”
Mildred tới gần con trai đặt tay lên gáy nó và chà xát. “Augustus…?” Henry bước theo cha và Mildred đi sau lưng con trai. “Ba, ba, chờ mà xem.” Ngay phòng chính, Augustus quay lại nói với Henry. “Mày đi đi. Mày nên đi ngay bây giờ đi.” Ông mở cửa.
“Con không làm bất cứ điều gì người da trắng không làm. Con không phạm luật. Ba nghe nè.” Ngoài cửa, Augustus đứng cạnh một đống gậy chồng chất, cỡ chừng chục chiếc. “Ba, chỉ vì ba không làm điều gì, không có nghĩa là…” Augustus lượm một cây gậy, trên gậy có một đoàn sóc nối đuôi nhau chạy, đỉnh gậy có hình một quả đậu còn nguyên cành lá. Augustus quật mạnh cây gậy vào vai Henry và anh gục xuống sàn. “Augustus, thôi đi!” Mildred thét lớn rồi quỳ xuống bên Henry. “Cảm giác của một người nô lệ đó!” Augustus cúi xuống Henry và gào lớn. “Một người nô lệ cảm thấy như vậy mỗi ngày đó.”

bài đã đăng của Edward P Jones

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)