lục bát gieo vần không cần chữ
ca dao không văn tự bút nghiên
lục bát trong hơi mẹ ru mẹ thở
ca dao trong câu nói của em
thơ giữa đất trời
dù bóng đen hay ánh sáng
quê hương mình nhịp võng
hóa câu thơ
khi lặng thinh không nói
nặng nhẹ hơi thở mình
và bóng đen làm nên ánh sáng
câu sáu rồi câu tám dắt vần nhau
mẹ mãi mãi là Âu Cơ Trưng Triệu
em hiền thục Nguyệt Nga
hương sắc Thúy Kiều…
trong tim tôi thơ ca bất tuyệt
như nước sông Hồng sông Cửu bốn mùa
đất nước với nhân dân mình tha thiết
yêu đời yêu người nên trăm trứng mới nở ra
giọt đá
dưới mái tóc hoa râm
một rừng tư tưởng trẻ thơ
nở hoa dại không mùa
tảng đá trán những đêm dài lạnh lẽo
hay cánh đồng trí tuệ
vỡ đường cày thao thức với trăng sao?
ném mình vào bãi vắng đồi hoang
sáng sáng hồng sương
chiều chiều tím nắng
trái tim nặng hơn đá
ngôn ngữ làm chảy máu tấm lòng
đêm đêm đá hằng nứt nẻ
âm âm vang dội đời nhau
và rùng mình khe khẽ ngàn sao
trước tiếng thở dài trầm thống
từ vực tối phương đông
là vọng âm giọt nước mắt rơi
đọng lại nặng mãi
vô cùng trong ngực người
kiêu hãnh thách đố núi non
và nguyền rủa mặt trời !
giữa trang sách cũ
giữa trang sách nhiều năm cũ
cánh hoa khô ép đã quên
từ năm tháng quên ở nơi
cũng quên một thuở lãng quên
xác hoa trắng màu thiên sứ
trinh tuyền huyền bí mong manh
vẫn một mùi hương xao xuyến
của một tên gọi không đành
thời gian như một ánh chớp
một tiếng sét rồi lặng im
vẫn một bài ca dịu êm
hoa ngọc lan đêm lừng hương
và sau bao nhiêu tang thương
điêu tàn những số kiếp khao
khát được sống lãng quên như
những trang sách ngủ rất im
cánh hoa trắng khô vẫn thức
ấp ủ hương qua thăng trầm
và thoáng lụa là dáng ngọc
bên cây già động lá thơm…
8/7/03