Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 14, Sáng Tác, Thơ xuôi Email bài này

Mãi mãi hồ như

 

mãi mãi vẫn là những hồ như trong cuộc sống bất trắc hứa hẹn giờ tàn phai mỗi lần trăng mọc. đời như một đêm trăng soi rợn giấc mơ cố thổ. vạn hữu mơ hồ xao xác cuộc tồn sinh dằng dặc nghi nan. gió thở trong cây thông thốc nỗi không nhà. văng vẳng trong lòng đất ẩm lời rầm rì phù chú. những hồn ma lung linh như những vì sao. những vì sao chứng thực một vô thường.

anh đã khóc bên hiên nhà buổi ấy. tình yêu và nỗi chết ám ảnh thời xuân chúng ta trong đêm đen sử mệnh một dân tộc mơ hồ tổ tiên quê hương nguồn cội. chúng ta có quê nhà mỗi tấc đất một nắm xương mỗi cọng cỏ một giọt máu. chúng ta có đồng bào hai ngả bắc nam. chúng ta có anh em năm phe bảy phái. những ngàn năm chúng ta đói nghèo trên vàng rừng bạc biển mênh mông. anh đã khóc bên hiên nhà đêm trăng buổi ấy nhìn em xa dần. chúng ta không ngày xanh không mộng vàng em ạ.

hiên nhà ấy đã vùi chôn. những bất trắc không thôi tàn nhẫn. những nỗi niềm thêm nặng thêm đau. em còn sống như anh chưa chết để lại nhìn nhau. ngày mơ hồ như dưới ánh trăng ủ dột. chúng ta nhìn nhau qua hàng giây kẽm gai . anh lại nhìn em xa dần nhưng lần này em khóc. tại sao.

và anh tóc bạc nhìn em bạc tóc. chúng ta yêu nhau mà vẫn không có gì để nói với nhau. hay là không thể nói gì cho nhau. lịch sử như một đêm trăng u minh lung linh hồn ma như những vì sao. mỗi vì sao một hình quạnh quẽ. mỗi vì sao một hồn cô liêu. ở đâu hòa giải. bao giờ thương nhau. nước đổ hắt đi rồi em ạ. làm sao.

chẳng phải vì em. chẳng phải vì anh. trên ngực em lấp lánh huân chương và trong ngực anh chỉ có một trái tim buồn. giữa chúng ta là tường lửa khuất lấp cả mặt trời chấp chới ngoi lên. chúng ta vẫn mãi ly thân như dân ta còn sống những nửa mình đau thương quyết liệt. đau thương quyết liệt chẳng lẽ không vô thường.

mãi mãi vẫn là những hồ như. vạn hữu mơ hồ xao xác cuộc tồn sinh bất tuyệt dằng dặc nghi nan. những hồn ma có thể trả lời vì sao nhưng người chết không biết nói.

không dưng chúng ta nhìn vào rốn mình. chúng ta nhìn không hết rốn sâu mình. chúng ta chưa dám nhìn tận mặt nhau huống chi đáy rốn. bao giờ chúng ta tìm lại gặp nhau ở chỗ đã chôn nhau.

25/9/04

bài đã đăng của Nguyễn Phan Thịnh


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)