Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 17, Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Trích đoạn tiểu thuyết Email bài này

Đang Uống Cà Phê Ở Nơi Khác

0 bình luận ♦ 16.12.2006
Đỗ Lê Anhdao chuyển ngữ

Heidi bắt đầu ngủ lại ở phòng tôi. Có khi cô ngủ trên sàn nhà; có khi chúng tôi nằm ngủ chung như cá mòi, hai bàn chân tôi ngang với đầu cô, đến khi cô than phiền là bàn chân tôi đang “chế giễu” cô. Cuối cùng, đến khi chúng tôi ngủ ngang mặt nhau, cô nói, “Như vầy tốt hơn nhiều”. Cô nằm gần tôi đến nỗi tôi có thể ngửi được mùi kem đánh răng của cô. “Tao thích tóc mày,” cô bảo tôi, rờ rẫm nó trong bóng tối. “Mày nên để tóc duỗi xuống thường xuyên hơn.”
“Tụi Mỹ trắng lúc nào cũng nói thế về tóc tụi Mỹ đen. Tóc nhìn càng xấu, thì tụi nó càng bảo là thích hơn.”
Tôi đợi cô lên tiếng bất đồng, nhưng cô cứ mơn trớn làn tóc tôi, hai bàn tay cô luồn xuyên qua tóc đến lúc da đầu tôi ngứa ran náo nức. Khi cô bắt đầu sờ vào những sợi tóc vòng quanh mặt tôi, tôi cảm thấy người mình run rẩy. Những ngón tay cô ngừng lại trong giây lát, coi bộ như kiểm tra mạch tim tôi, và rồi lại tiếp tục.
“Tao thích cảm giác của chỗ này. Coi nè, tóc tao nó bắt đầu bằng một lối cấu tạo như nhau cho đến hết đầu.” Cô tìm thấy được bàn tay tôi dưới lớp chăn và cầm nó để áp vào đỉnh tóc cô. “Thấy không,” cô bảo.
Lúc đó đã tối. Khi tôi rờ làn tóc cô, tôi có cảm tưởng như mình cũng có thể ngửi được mùi của nó. Không như mùi dầu gội đầu. Một mùi hương sâu đậm hơn, u ám hơn. Cái gì đã hơi chết, nhưng ngọt ngào, như loại gỗ đang chết của một chiếc tàu. Cô dẫn đường cho tay tôi.
“Thấy rồi,” tôi bảo. Cái dĩa nhạc cô đã tặng tôi bây giờ đang chơi lại trong đầu tôi, và tôi cố gắng làm cho nó ngừng lại. Tôi cũng nghe được giọng mẹ tôi nói là những chuyện lạ rồi sẽ xảy ra khi chơi chung với tụi Mỹ trắng. Lạ đến nỗi tôi có thể nghe được kim máy hát khắc vào làn nhựa vinyl bằng phẳng của dĩa nhạc. “Nghe này,” sau một hồi tôi lên tiếng, khi tiếng kèn bát và xacxô bắt đầu nổi lên. Tôi nghe Heidi thở mạnh, nhưng cô không nói gì.
Chúng tôi ở hết mùa hè và một phần mùa xuân trong phòng tôi – không bao giờ ở phòng cô – tránh né những bài kiểm tra, nghe nhạc, nhìn ra ngoài cửa phòng tôi để bình luận về những người sẽ không bao giờ để ý tới chúng tôi. Chúng tôi đọc những quyển sách không liên quan gì đến những lớp học của mình. Tiểu Sử Tự Truyện Của Malcolm X Độc Giả Chomsky làm tôi tức bực; Heidi đọc to cho tôi nghe những đoạn trích từ Những Nỗi Băn Khoăn Của Thế Lực. Chúng tôi đọc một cách tội lỗi những truyện trinh thám và Thị Tộc Của Con Gấu Trong Hang, và rồi lập tức vứt đi. Có một lần chúng tôi cùng nhìn lên từ sách mình đang đọc cùng một lúc, như là đang trong thế bí ở bàn ăn tối mà không biết nói gì. Một cạm bẫy dịu dàng của im lặng.
Đến một cuối tuần tôi trở về Baltimore và ở nhà bố tôi. Ông hỏi tôi về bài vở trường lớp, nhưng ngoài chuyện đó chúng tôi không trò chuyện nhiều. Ông biết thái độ của tôi với ông. Tôi ghé thăm Thư Viện Enoch Pratt, nơi có bà công tác thư viện yêu thích của tôi, Bà Ardelia. Bà dồn tôi vào thế bí và nhờ tôi phát biểu cho những đứa trẻ đến thư viện sau giờ học, bảo chúng không bỏ học. Chúng nó nhìn tôi như một người khùng; chúng chỉ mới chín mười tuổi, và chưa bao giờ tự nghĩ là mình sẽ bỏ trường lớp.
Khi tôi trở lại Đại Học Yale – trở lại một mùa xuân uể oải và thoang thoảng mùi cây lá – một nhóm sinh viên đang tổ chức một ngày gọi ra “Ngày Đang Ra*” cho những sinh viên sinh viên. Tôi theo dõi từ phòng mình.
Người giới thiệu chương trình là anh chàng xêpia nâu đen đã từng đưa thiệp mời cho chúng tôi vài tháng trước. Bài diễn văn của anh the thé nhưng vẫn trôi chảy và thỉnh thoảng có nhiều trò cười. Rồi có một bài diễn văn về bệnh SIDA, với nhiều con số thống kê: không có gì làm cho đáng ra – thú thật mình là đồng tính. Sau đó những sinh viên nữ bắt đầu lên tiếng. Một cô gái tuyên bố mình đã ra – đồng tính ngẫu nhiên như cô tuyên bố thời giờ. Một cô khác thì không nói gì hết: cô bước đến trước microphone với một người phụ nữ khác đang bắt đầu cắt làn tóc nhuộm vàng dài ngang lưng của cô. Người đàn bà đang cắt quăng những sợi đã đứt ra mọi phía chung quanh. Mọi người cùng vỗ tay hoan hô và vồ chộp những sợi tóc của cô.
Và tới phiên Heidi. Cô hãnh diện là cô yêu thích đàn bà, cô nói như vậy khi cô với cái microphone. Cô yêu thích, và muốn ngủ với đàn bà. Cô là ô môi, cô lập đi lập lại nhiều lần, đâm chỉ ngón tay vào ngực mình để lỡ có người nào đó không rõ là cô đang nói về ai. Lúc đó cô không thể thấy được tôi. Tôi ở bên kia đường, cao ba tầng lầu. Tuy vậy nhưng khi mọi người vỗ tay hoan nghênh cô, cô có vẻ như đang nhìn thẳng vào tôi.

* “ra” hoặc “come out” là tiếng nói lóng cho việc thú thật mình là đồng tính.

bài đã đăng của ZZ Parker

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)