Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 15, Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Trích đoạn tiểu thuyết Email bài này

Những Bài Tình Ca

Trịnh Y Thư & Lưu Diệu Vân chuyển ngữ

 
 
(Phần do Lưu Diệu Vân phụ trách)

 
Về khuya những hàng cây trong vườn tôi tỏa sáng óng ánh.
 
Tràn ngập trong ánh sáng những ngọn đèn đường, màu xanh trầm lặng của những chiếc lá lấp lánh và màu nâu sậm của nhánh cây trở nên sinh động đến sững sờ.
 
Tôi nhận thấy điều này lần đầu tiên cách đây không lâu, sau khi tôi bắt đầu uống nhiều rượu. Mỗi khi nhìn quang cảnh đó bằng đôi mắt say mèm tôi cảm thấy choáng ngợp bởi sự thanh khiết khó thể tượng tưởng của màu sắc, và tôi cảm giác rằng không có gì là quan trọng, như thể tôi sẽ chẳng bận tâm lo lắng gì cả nếu vào ngay thời khắc này tôi chợt mất đi hết những gì mình đang có.
 
Đây không phải là sự chối bỏ, hay niềm tuyệt vọng. Mà chỉ là một phương thức chấp nhận hết sức tự nhiên, cảm giác nảy sinh từ tầm lướt của sự xúc động trầm tĩnh, lãnh đạm và trong suốt rõ ràng.
 
Mỗi đêm tôi chìm vào giấc ngủ trong ý nghĩ về những điều này.
 
Dĩ nhiên tôi biết rằng tôi đang uống quá nhiều rượu và điều tốt hơn hết là tôi nên bắt đầu uống ít lại, và vào lúc ban ngày tôi luôn thề là tối đó sẽ uống một chút ít thôi. Nhưng rồi đêm đến và ly bia đầu tiên dẫn đến một ly nữa và rồi chẳng mấy chốc tôi cứ theo đà mà tiến. Tôi cứ nghĩ giấc ngủ sẽ yên lành biết bao nếu mình uống thêm một chút, rồi tôi bắt gặp mình đang pha thêm một ly rượu gintonic nữa.
 
Đêm càng sâu tôi tăng dần liều lượng của gin và những ly rượu trở nên nồng độ hơn. Và trong khi tôi ngồi nhai nhóp nhép bịch thức ăn vặt ngon nhất thế kỷ này đã sáng chế ra – Bắp Rang Xì Dầu và Bơ – tôi nghĩ, mẹ kiếp, mày lại như thế nữa rồi… lại uống rượu nữa. Tôi không bao giờ uống đủ để tự cảm thấy mình đang làm chuyện sai trái, nhưng đôi khi tôi giật mình đôi chút khi phát hiện ra một cái chai trống rỗng đang chễm chệ trên bàn trước mặt mình.
 
Rồi một lúc sau đó đầu óc tôi trở nên quay cuồng và thân thể bắt đầu lắc lư và tôi đổ nhào trên giường và nghe âm giọng êm dịu cất tiếng hát.
 
Thoạt đầu tôi tưởng nó phát ra từ chiếc gối. Bởi vì dường như chiếc gối lúc nào cũng dịu dàng nâng niu đôi má tôi – dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, dù chuyện có xấu xa đến đâu đi nữa – cũng có một âm thanh như tiếng tôi đã được nghe, rõ ràng như thế. Tôi chỉ nghe được tiếng nói đó khi hai mắt đã nhắm nghiền, nên tôi nghĩ chắc chỉ là một giấc mơ khoan khoái mà thôi. Những lúc như thế tôi không bao giờ còn đầy đủ tỉnh táo để nghĩ ngợi sâu sắc về bất cứ chuyện gì.
 
Tiếng vang dội của âm thanh đó len lỏi ngọt ngào, mềm mại, tác động như một sự xoa dịu nơi bộ phận bị siết chặt nhất bên trong trái tim tôi, giúp các nút thắt lỏng ra. Giống như một luồng sóng biển, và tiếng cười của những người tôi đã gặp ở khắp mọi nơi, những người tôi quen biết thân thiết và nay đã chia xa, và như loại từ ngữ những người đó đã nói với tôi, và tiếng kêu rên của con mèo tôi đã đánh mất, và như sự hỗn hợp của tất cả những âm thanh nền reo vang ở nơi chốn thân thương nhất của tôi, một nơi xa xôi, một nơi đã không còn tồn tại, và hệt như sự ồ ạt của những hàng cây vút qua đôi tai tôi khi tôi hít vào hương thơm tươi mát của cây cỏ trong chuyến du lịch ở một nơi nào… tiếng nói là hợp âm của tất cả những thứ đó.
 
Đêm đó tôi lại nghe được nó.
 
Một bài hát ngất ngây khoái cảm hơn cả tiếng hát của thiên thần, và trung thực hơn. Tôi cố nắm bắt giai điệu ấy, dồn hết chút ít ý thức còn lại vào trong đấy, cố lắng nghe. Cơn buồn ngủ nhỏ giọt chung quanh tôi, và âm điệu rộn rã tan vào trong những giấc mơ.
 
Trước đây lâu lắm rồi, tôi đã phải lòng yêu một gã đàn ông kỳ quặc và phải đóng một trong những vai trò kỳ quái trong một mối tình tay ba. Gã là bạn của người tôi đang cặp kè bây giờ, và gã toát ra hơi hám của mẫu người đàn ông phụ nữ thường yêu nhanh chóng bằng thứ năng lực dễ bùng nổ. Thực sự gã có hơi khác thường, nói cho đúng hơn gã là người mạnh bạo, một thứ du côn, giờ đây tôi mới có thể nhận thấy được điều ấy, nhưng lúc đó tôi còn trẻ và dĩ nhiên tôi đã ngã vào vòng tay gã. Nhưng tôi không còn nhớ bao nhiêu điều về gã nữa. Chúng tôi đã ngủ với nhau nhiều lần, lập đi lập lại, nhưng chúng tôi hầu như chưa bao giờ có những thời khắc hò hẹn chỉ để ngắm nhìn nhau, nên tôi không còn nhớ nổi khuôn mặt của gã nữa.
 
Vì một lý do nào đó, tôi chỉ ghi nhớ người đàn bà thô tục tên Haru.
 
Rõ ràng là Haru và tôi đã phải lòng người đàn ông cùng một lúc. Thời gian trôi, chúng tôi cứ gặp gỡ đụng độ nhau tại nhà gã, dần dần chúng tôi bắt đầu làm quen đối phương và vào gần đoạn cuối của mối quan hệ mọi việc trở nên tồi tệ đến mức chúng tôi ba người gần như đã sống chung với nhau. Haru hơn tôi ba tuổi và nó làm part-time. Tôi đang học đại học.
 
Tất nhiên chúng tôi thù ghét nhau, nguyền rủa nhau, và đôi khi chúng tôi còn dùng quả đấm đánh lộn với đối phương bằng tất cả sức lực của lòng tranh đấu. Chưa bao giờ trong đời tôi lại gần gũi một cách sát cận với một người đến thế, và chưa lần nào trong đời tôi ghét ai đến dường ấy. Haru là trở ngại duy nhất của tôi. Tôi chắc đã ước nó chết đến cả trăm lần, trong sự nghiêm túc. Lẽ dĩ nhiên Haru cũng ước gì tôi chết phứt đi.
 
Hai khối tình của chúng tôi kết thúc bất ngờ vào cái ngày gã đàn ông bỏ ra đi đến một nơi nào rất xa và không trở lại nữa vì quá kiệt sức bởi lối sống chung đụng với chúng tôi. Quan hệ giữa tôi và Haru cũng chấm dứt. Tôi tiếp tục sống trong cùng một thành phố, nhưng tôi nghe qua lời đồn là Haru đã bỏ sang Paris hay một nơi tương tự.
 
Đó là lần cuối cùng tôi nghe tin về nó.
 
Tôi không hiểu vì sao tự nhiên tôi bắt đầu nhớ về nó, nghĩ đến nó một cách gần như trìu mến. Nói chung tôi thật tình không muốn gặp lại nó nữa, và tôi cũng không mấy quan tâm nó hiện đang làm gì. Giai đoạn đó trong đời tôi ngập đầy quá nhiều cảm xúc mê đắm quay cuồng đến độ nó đã trở thành một chuỗi ký ức trống rỗng. Cuối cùng cuộc tình đã không để lại dấu ấn gì nơi tôi cả.
 
Biết rõ tánh nó, hình như nó đã trở thành một loại điếm hạng xoàng, ăn bám một anh chàng họa sĩ Paris hoặc nếu may mắn hơn chắc đã kiếm được một người chu cấp già khụ nào đó và đang sống bám theo ông ta. Nó là loại người như thế. Nó ốm tong teo như bộ xương, và cung cách đối xử nhạt nhẽo đến độ khó ưa; giọng nói trầm và lúc nào cũng mặc mỗi một màu đen. Nó có đôi môi mỏng, và những vết nhăn chạm khắc nơi khoảng giữa cặp chân mày, và lúc nào cũng luôn than phiền. Thế nhưng nó trông giống một đứa trẻ khi nó cười.
 
Tôi cảm thấy hơi bị tổn thương khi nghĩ đến nụ cười của nó.
 
Dĩ nhiên nếu bạn chìm vào giấc ngủ sau khi đã uống thật nhiều rượu như tôi, sẽ kinh khủng biết bao khi thức giấc. Cảm giác như chất men đã nện nhừ tôi sóng soài, toàn bộ thân thể – từ trong ra ngoài – đã bị nhúng vào bồn tắm rượu sake nóng. Miệng khô như sa mạc, và phải bẵng đi một lúc sau tôi mới trở mình được.
 
Tôi đã không thể khởi đầu cả việc ngồi dậy, đánh răng, hay tắm rửa. Tôi phát hiện ra một điều khó tin là trong quá khứ tôi đã từng làm những việc đó theo quán tính, như chúng không là gì cả.
 
Những tia nắng mũi tên đâm vào đầu tôi.
 
Tôi không thể chịu đựng nổi việc kiểm đếm những triệu chứng của mình, nhiều quá, và tất cả đều thật ghê tởm khiến tôi chỉ muốn bật khóc. Tôi không thể hình dung ra được sự cứu vãn của chính mình.
 
Dạo này mỗi buổi sáng đều diễn ra như vậy.
 
Cuối cùng tôi nhượng bộ và yếu ớt lê mình ra khỏi giường. Giả sử tôi để cái đầu nhức nhối của mình cho nó tự điều khiển thì nó sẽ lập tức lắc lư qua lại, nên tôi giữ nó bằng hai tay. Tôi tự pha một cốc trà và uống hết trong khi tay vẫn giữ vững lấy cái đầu.
 
Vì một lý do nào đó những đêm tối của tôi dường như được kéo dài ra đến một kích cỡ đáng kinh ngạc, như dây thun, và đêm nào cũng ngọt ngào bất tận. Và những buổi sáng đều sắc bén không tiếc thương. Ánh sáng cứ đâm nhói vào tôi bằng một vật nhọn. Nó cứng và trong suốt và ngoan cường. Thật khốn khổ.
 
Mọi suy nghĩ tôi có đều khiến tôi không vui lòng. Rồi thì điện thoại kêu rít lên, như một đội quân săn lùng kẻ địch đã bị tấn công liên hồi triệt để. Một tiếng kêu khủng khiếp. Âm thanh lanh lảnh khuấy nhiễu tôi đến cực độ và tôi đã cố tình trả lời bằng một giọng tràn đầy sức sống cường điệu.
 
“Hello!”
 
“Ôi chao, em nghe có vẻ khỏe khoắn quá,” Mizuo phấn khởi nói.
 
Mizuo là bạn trai của tôi. Anh biết cả Haru và gã đàn ông. Khi hai người rời khỏi, anh và tôi đã bị bỏ rơi.
 
“Không, em không khỏe. Em vẫn còn đang bị khó chịu do dư âm men rượu và đầu em đau nhói.”
 
“Nữa à?”
 
“Hôm nay anh được nghỉ phải không? Anh có qua không?”
 
“Ừ, Anh sẽ qua trong chốc lát.” Mizuo nói.
 
Anh gác máy.
 
Anh là chủ một cửa tiệm bán các loại hàng hóa nội trợ, ngày thường trong tuần là ngày nghỉ của anh. Trước đó tôi làm cho một cửa tiệm tương tự cho đến thời gian gần đây chỗ đó đã đóng cửa. Rồi quyết định sẽ đi làm cho một chi nhánh Mizuo sắp sửa mở ở thành phố kế bên, và tôi đang chờ đợi ngày khai trương vào khoảng sáu tháng sau.
 
Thỉnh thoảng Mizou nhìn tôi bằng cặp mắt anh dùng để nhìn các vật thể. Như thể anh đang nghĩ, giá như kiểu mẫu đường vân hoa không nằm ở đó …giá thành sẽ khá hơn nếu không có chỗ mẻ này …đường sọc này trông hơi loè loẹt nhưng có thể sẽ chiếm được ưu ái.
 
Những lúc như thế đôi mắt anh lạnh lùng xuyên thấu đến kinh ngạc, và khi tôi nhận biết điều đó tôi buông một tiếng hắt nhỏ. Nhưng anh có vẻ cũng đang dò xét sự thay đổi biến chuyển bên trong trái tim tôi, so sánh chúng như một loại mẫu mã khác.

 
 
 
(Phần do Trịnh Y Thư phụ trách)

 
Tôi về nhà, lấy rượu ra uống một mình, lòng dạ miên man nhớ tới Haru. Có cái gì đó khiến tôi nghĩ tôi có thể uống thật nhiều rượu đêm hôm đó mà không sao cả, vì vậy tôi nốc hết li này sang li khác mà vẫn tỉnh táo như thường. Trước đây, mỗi lần đầu óc tôi bắt đầu lơ mơ xoay quanh những ý tưởng về Haru, trước mặt tôi như bỗng nổi lên bập bềnh hình ảnh tháp Eiffel, như trên màn ảnh truyền hình, nhưng tối nay hình ảnh đó không thấy xuất hiện. Thay vào đó, tôi nhìn thấy thế giới bên trong Haru mở ra sau khi nó đánh mất cái vòi tháo dẫn khối năng lực vô cùng thừa thãi trong người, và thật mau chóng sau đó tôi cũng mất nó cho con ma rượu. Tôi hiểu rõ Haru đã phải trải qua những gì sau khi gã đàn ông bỏ nó, và tại sao nó không đủ sức mạnh tự vực mình đứng dậy để tiếp tục bước tới. Bởi cả hai đứa chúng tôi đều dồn tất cả năng lực mình, tất cả những gì mình có vào tình yêu cho gã đàn ông. Dĩ nhiên, nói cho ngay gã là người cực kì hấp dẫn, nhưng sự thật, cả Haru lẫn tôi sẽ không dốc lòng dốc dạ vào tình yêu đó nếu chúng tôi không suốt ngày ủng oẳng choảng nhau. Tôi chẳng biết gã có lấy đó làm thú vị không, cũng chẳng hay có phải vì vậy gã cảm thấy ngột ngạt, cần không gian để hít thở, hay gì gì nữa, nhưng bởi lí do nào đó, gã luôn luôn có thói quen bất thường là rủ một trong hai đứa chúng tôi lại nhà nhưng khoác tay đứa khác đi chơi. Thời gian về sau, gã còn hay bỏ mặc Haru và tôi ở nhà, một mình bỏ đi biệt suốt đêm.
 
Bẩm sinh tôi rất vụng về, phải cố sức ghê lắm tôi mới nấu xong bữa cơm hay vá cái áo cái quần rách, buộc dây cái hộp nhỏ hay đóng thùng các-tông. Chuyện nào với tôi cũng là chuyện khó khăn. Haru, ngược lại, mấy chuyện đó giỏi lắm, vì thế mỗi lần bắt gặp tôi lọ mọ cách khổ sở làm cái gì đó, nó đều kêu lên, “Trời ơi! Người chi mà hậu đậu đến thế!” hoặc, “Tôi thật tình muốn biết cha mẹ cô là người như thế nào!” và không thiếu những lời lẽ nhiếc móc không thương tiếc khác nhắm vào tôi. Tôi trả đũa bằng cách lạnh lùng bảo, “Còn cô là thứ đàn bà không có vú, phẩm vị áo quần thì ôi thôi cực kì tệ lậu, chưa từng thấy bao giờ.” Gã đàn ông là típ người biết ngợi khen cái tốt và thật lòng bảo cái xấu là xấu. Điều đó chỉ khiến hai đứa chúng tôi càng quyết liệt với nhau hơn, càng khiến chúng tôi quay cuồng điên tiết hơn.
 
“Cô đúng là người nấu ăn dở hết chỗ nói, có phải thế không? Không thể tin nổi. Đâu phải cứ vặn lò vi sóng lên mà gọi là nấu ăn được. Ừm, cái gì trông đến phát khiếp thế này?” Giọng Haru như xoáy vào tai tôi.
 
Tối hôm đó tôi đứng trong bếp làm món rau xào kiểu Tàu. Gã đàn ông đưa Haru đi chơi lúc ban chiều, họ giữ bí mật, không cho tôi biết, vì thế tôi chẳng còn tâm trí đâu đôi co với nó.
 
“Chẳng có lí do nào khiến tôi phải vểnh tai lên lắng nghe những lời nói xúc xiểm từ một người ăn mặc buồn cười như cô. Tôi nghĩ ngực cô cần phải to hơn chút nữa mới mặc được áo len đen như thế.”
 
Haru lấy khuỷu tay thúc vào lưng tôi một cái thật mạnh. Tôi đang xào rau và tay tôi suýt nữa va vào cái chảo nóng.
 
“Cô làm cái quỷ gì vậy?” Tôi hét lên.
 
Tiếng xì sèo của chảo rau và luồng khói nóng bốc lên át cả tiếng tôi, khiến giọng tôi nghe buồn bã đến đau lòng.
 
“Cô không có quyền nói như thế.” Haru bảo tôi.
 
“Có lẽ vậy.” Tôi trả lời, đưa tay tắt bếp.
 
Giờ đây gian phòng đột nhiên im ắng trở lại, sự im lặng bập bềnh trôi về phía trước. Vào thời điểm đó, cả hai đứa chúng tôi, không ai nhìn ra có gì sai quấy không sự việc chúng tôi cùng chia sẻ thân xác một người đàn ông—người đàn ông hơi lập dị, người như đang ngửa mặt cười vào thế gian, người sống nếp sống riêng tư của mình—và điều đó bình thường hay bất bình thường. Cũng tình trạng đó là sự việc mặc dù gã chẳng bao giờ yêu cầu chúng tôi ở lại, chúng tôi tiêu phí gần như toàn thời gian túm tụm trong nhà gã, và sự việc lúc nào cũng có mặt hai đứa chúng tôi cùng lúc. Tôi chỉ biết tiếng nói đùng đục của Haru và thân hình ốm tong teo của nó khiến tôi như muốn điên lên. Lúc nào nó cũng lượn lờ trước mắt tôi, lắm lúc tôi muốn vặn cổ nó như vặn cổ con gà.
 
“Tại sao chúng ta làm như vầy?” Haru nói, giọng nó bỗng xa vắng cách lạ lùng. “Có những người đàn bà khác thích hắn, cô biết không, nhưng chỉ có cô và tôi là hai người duy nhất làm chuyện này. Và hắn còn không thèm có mặt tại nơi đây.”
 
“Chuyện! Đời mà.”
 
“Tôi có cảm tưởng tôi đang lên cơn điên, cô làm tôi muốn nổi điên.”
 
“Câu nói đó lẽ ra là của tôi mới đúng. Nhưng dù sao bây giờ đã quá trễ để phiền trách này nọ.”
 
Với tôi, lối suy nghĩ thấp kém về sự vật của Haru và cái nhìn đen tối, chẳng vui tươi chút nào của nó làm tôi lợm giọng. Tôi thù ghét những điều đó vô tả.
 
“Còn cô thế nào? Cô có thật sự muốn hắn không?” Haru nói như thể nó đang mắng mỏ tôi điều gì.
 
“Có chứ! Tôi muốn hắn lắm chứ!” Tôi nói, “Đó là lí do vì sao tôi mắc kẹt nơi đây, phải thế không? Với một con nhỏ cà chớn như cô—“
 
Bốp.
 
Hiển nhiên tôi nói quá nhiều. Trước khi tôi dứt lời, Haru giáng bàn tay tát lên má tôi đánh bốp một cái nghe rõ to. Tôi điếng người trong chốc lát, người tôi lịm đi, tôi không ý thức được chuyện gì vừa mới xảy ra. Đoạn, mấy giây đồng hồ trôi qua, tôi cảm thấy má phải tôi nóng bừng lên.
 
“Tôi chịu hết nổi rồi! Tôi đi đây.” Tôi gào lên trong lúc đứng dậy. “Đêm nay hắn hoàn toàn thuộc về cô, nếu hắn về nhà.”
 
Trong lúc tôi đi nhặt nhạnh túi xách rồi quày quả bước ra khỏi cửa, Haru đi theo trố mắt nhìn tôi. Hai mắt nó mở lớn với ánh mắt long lanh thành khẩn đến nỗi tôi thật sự nghĩ nó đang van xin tôi đừng bỏ nó đi. Đó là tia sáng trong thoáng chốc phả ra từ đôi mắt Haru. Cái nhìn như bảo, Đừng đi, chứ không phải Tôi xin lỗi nhé. Tôi ngờ lí do nó im lặng chỉ vì nếu nó mở miệng nói ra những điều đó thì nghe kì cục hết sức.
 
Nửa khuôn mặt thon nhỏ, nước da trắng, phấn son nhoè nhoẹt của nó khuất sau mái tóc đen dài. Tôi để ý nếu nhìn từ đằng xa, trông nó yêu kiều và bé nhỏ xiết bao. Chẳng nói chẳng rằng tôi đóng cánh cửa sau lưng.
 
Chỉ cần nghĩ những người đàn bà khác ngủ với gã đàn ông đã đủ làm tim tôi cháy bỏng và người tôi như bốc khói, nhưng nếu đó là Haru thì tôi lại chẳng thấy chuyện gì. Thật vậy, có lúc cả ba người chúng tôi ngủ chung giường, lúc hắn và Haru bắt đầu âu yếm, tôi chẳng hề có ý nghĩ nào khác. Giả như đó là người đàn bà khác, có lẽ tôi đã nhảy lên giết chết mụ ta ngay lập tức.
 
Khi nào chúng tôi còn ở với nhau tôi còn mơ hồ hiểu ra tình cảm của hắn dành cho Haru như thế nào.
 
Tôi không đang nói về con người bên trong của Haru.
 
Bên trong có lẽ nó là người đàn bà kì lạ, căng cứng, buồn bã. Nhưng có cái gì thật sự đặc biệt nơi nhân dáng nó. Bóng dáng mềm mại khi nó mặc đồ lót, hai bờ vai mảnh mai đong đưa lúc ẩn lúc hiện dưới làn tóc đen dài, những thung lũng nho nhỏ ngồ ngộ nơi xương vai, những đường cong dưới vú trông xa vời vợi . . . có thể xem nó là kết thể của hình tượng trong suốt, của chính người Đàn Bà, người đàn bà run rẩy bước vào đời sống, nghiêng ngả vấp ngã. Chắc hẳn đó là điều bạn nghĩ về Haru.

bài đã đăng của Banana Yoshimoto


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)