Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Thực tế ♦ Sống với điều đã mất ♦ Khoảnh khắc tịnh
Này sóng nhé
Bạo tàn không có cửa
Qua thế thời chẳng thể còn đâu
Này lúa nhé
Cứ xanh và kiêu hãnh
Cỏ biết hiên ngang vượt mọi thăng trầm
Dậy sớm ♦ Ở trước biển
khoác áo trùm đầu đi dưới sương
[một ý vụt hiện nặng cả đầu]
… vậy mà trong lúc cắm cúi đi cứ tin mình sẽ bắt được vàng
và như thế đi
Vê thǎm bạn
-Ngồi yên coi. Để cho tôi nhìn ông kỹ một chút xem có đổi khác gì không (nheo nheo mǎ́t ngǎ́m, vẻ cười cợt thân mật) cũng không thay đổi gì nhiều.. có hơi gầy …
Không đề
Tôi chui vào khung cũi như thú hoang,
nhốt cuộc đời trong sơn vàng và đinh vít,
làm trò vui với những ống tròn quay tít.
ăn cao lương với những con người lịch thiệp.
Cái đêm dật dờ
Một hôm phố xá sa đà
Thì trong tôi biết thật thà trong em
Phố – em, và chả và nem
Cạn ly không đáy… cái đêm dật dờ.
Chùm thơ tháng chín
Bình minh nôn những chân mây trắng, trắng lập lờ hứa hẹn dân sinh, trắng tuyên ngôn nhân quyền, trắng mùa tràn nước lũ. Nhà cứ nhỏ và phố bệnh toàn phần với cống đen ổ chuột, những lô cốt nhập nhằng tự do… Bình minh, Kẻ lừa dối vĩ đại.
Một mình như cánh lá
Tình ngã người ra thành ghế, thả từng cuộn khói thuốc, từng đợt khói mong manh như sợi dây vô hình căng giữa khoảng cách hai người. Phía bên này sợi dây là cả một ước mơ tìm kiếm, phía bên kia là một buông thả hiến dâng.
Texas nóng hơn một trăm độ F ♦ Trước khi đi California hai mươi phút
khi texas nóng một trăm độ
tôi đi bộ chậm lại
qua những đoạn đường ngắn
có vài bóng râm
đường ra khỏi basra
Người ta ví, chiến tranh Việt Nam là nơi tiêu thụ vũ khí thừa từ thế chiến thứ II, cứu các xưởng vũ khí Mỹ bị thua lỗ. Chiến tranh Iraq là nơi thử nghiệm những thứ vũ khí mới. Và những người lính miền Nam chết trong tay đồng minh nhiều hơn trong tay địch.
Chùm Hỏi Lê An Thế
tôi hỏi Bồ Đề Đạt Ma
làm sao ông có thể ngồi quay mặt vào vách núi suốt 9 năm?
ồ
vì tôi tiếc
mình đã làm mất một chiếc dép
Resurrection / Phục sinh
humankind never can forgive homicide
headsmen collapse on their knees
at the time of resurrection
utterances are prayers
in centuries of longing
Tự sự loạn trí
Bài ca đã thả cho nỗi âm thầm là bài ca trường thiên bất tận của những xót xa đã ngủ vùi trong đêm mê man vùng vẫy, quẫy quần, mân mải không trốn thoát khỏi chính mình. Thì có chạy đi đâu, cũng là vô nghĩa.
Không chín tháng chín năm không chín
Người giữ trẻ đẩy xe đi trước, lững thững. Sau lưng, bé gái đạp xe té lăn trên đường, khóc. Có phải con bà không? Quay lại, là chị thằng bé…
trên đồi k.
tôi đi lại rất nhiều giữa những thành phố không liền lạc với nhau
giữa đôi chân,
giữa cánh tay
Âm vọng quốc âm
Cũng thường hơn sáu trăm năm
Sử kinh chép máu đằm đằm
Trúc đăm đăm màu lục biếc
Vì gió Côn Sơn rét căm
Khi đọc luận sư Rajneesh Chandra
Chiều ở Hòn Ngọc Viễn Đông
chỉ có nóng bức và mưa
những hạt mưa lóe sáng thành tia mắt của Rajneesh Chandra
Hai bài thơ dịch của Gary Snyder
Đạo như quả bơ
có chỗ chín mềm không thể ngờ,
nhưng thật tuyệt.
Có chỗ cứng và xanh, ít mùi vị
Bên Trong Giá Bìa
Một ông lão tóc trắng rối bù ngồi xuống chiếc ghế đá, đối diện nó. Mồ hôi thi nhau chơi cầu tuột trên trán ông. Ông thở gấp và lục lọi tìm trong chiếc túi cũ. Ông ngước lên khi đoàn người băng ngang đèn xanh.
Biển nguyệt lực em biển cấn thai nguyên đán
mùa màng em cánh én mang tin mùa xuân hoa trái nở rộ
phiến đá thời gian nở rộ nụ cười khan
ta nở rộ trang nhà Lá Hát Nguyên Ngôn
kẻ du tử nở rộ thong dong dạo chơi trên bình nguyên em sơ khai lá cỏ.
Hai vai
Người rất nhiều người bước ra từ mồm há của ánh sáng đêm nhòe con mắt
Rắn, kỳ đà, kỳ nhông
Cá sấu, đà điểu, tay gấu
Chặt đầu rừng
Keb’ Mo’, mèo lưỡi ướt và khu Harlem quái gở
Rồi sẽ có lúc tôi nói với em về Keb’ Mo’, về khoảng thời gian 9 giờ đêm của tôi với cái lưỡi mềm nhũn, nói về những lúc nhớ em thì trông tôi sẽ như thế nào nữa, tôi nói tất. Dù cho là những điều tôi sẽ nói ở đây có thể sẽ khá lung tung, manh mún.
Ở triển lãm tranh trên Park Ave.
điểm hoa/ cành
thật
(sống động) ướt át
tôi cho đó bức tĩnh vật đẹp nhất mà em mang đến
viridescent sol.
còn lại dấu chân xanh lục của
những con nhân mã đánh son
đi quanh đêm hè mất thăng bằng và chỉ biết nôn mửa
lá
nằm xuống im lìm
hắn và bọn chúng thèm
khát một lỗ mũi – lỗ khóa
lạnh đục nhốt những
âm bước chân quỷ nhàu nát của thời khắc

Bình Luận mới