Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
hư ngôn
(cứ xem như điều ước đầu tiên:) ời ơi, vì sao có đẹp và (chắc) có nết, hãy mở nắp lò cho ta ngắm khúc bánh-nửa đêm trở thật khéo nướng thật giòn bằng tiếng hát cô sơn ca (mảnh dẻ như tiểu thư-bồ câu) lót ổ trong lùm mận trắng khế sát đầu giường ngoài
Bài thơ thứ nhất (bảy)
An ủi lớn nhất của anh là, xâu chuỗi những điều đọc ra và chứng minh được rằng, nó là điều gì đó anh mới biết. Về sự tăm tối của anh.
Cứu Chuộc
Ra ngoài, tôi quấn mình trong chiếc lễ y và hít thở bà tôi vào trong tôi. Tôi rời lề đường và bước ra giữa ngã tư. Khách bộ hành dừng lại. Xe cộ dừng lại. Cả thành phố cũng dừng lại. Tất cả đều dừng lại nhìn ngắm tôi khiêu vũ với bà tôi.
Tượng đài ♦ Памятник
Dựng một tượng đài
như bóng ma trong những đêm dài,
trắng trắng đen đen
trong ánh đèn nhân tạo.
Ba bài thơ cũ trong ngăn kéo
tiếng kêu chìm tắm đẫm hơi thở
ngày trắng hếu gạ đổ mồ hôi
lũ nến ngậm câm dựng mặt mộ
một đụn mây sền sệt lưng nồi
Biến mất 10 : Biến mất trong nỗi đau
Bảo tàng đau, nơi nỗi đau trần trụi trong hình hài thật của nó, nơi nó đối diện với nó trên những bức tường giống như những tấm gương, nó nhìn thấy gương mặt đau vạn hoa, bản thể đau vạn hoa. Nó nở tới vô cùng và co lại trong chiều kích của một hạt bụi.
Ngày mở sáng / When the Light Appears
Bạn sẽ chào đời. Tồng ngồng để lớn phổng
Chắp tay vái mười phương. Trí huệ vỡ
You’ll bare your bones you’ll grow you’ll pray you’ll only know
When the light appears, boy, when the light appears
Mùa gọi hồn cỏ mục
anh phóng sinh những sợi tóc em
vừa cắt trước gương
vào hương lá úa tình cờ ngoài phòng tắm
mùa hè … từng đoạn ngắn
Khi tôi nhìn lên cây, những trái táo đã trở màu đỏ lịm.
Sau này người ta gọi đó là mùa hè viêm nhiệt não. Khi đã chìm vào cơn mê choáng nắng người ta không còn thấy nóng nữa. Họ cứ khăng khăng đòi đến sát mặt trời.
Tao ngộ / Encounter
Em yêu ơi, họ ở đâu, họ đi về đâu
Một thoáng bàn tay, động thái vụt qua, tiếng lạo xạo sỏi đường.
Anh hỏi không vì buồn mà vì thấy bâng khuâng.
Nháp ♦ Khi người đàn bà yêu
những cuộc tình trên trang đời
tẩy – xoá/
vàng ròng trong thể xác u minh
rồi rách toang trong cuộc hành trình
yêu
Bước thấp bước cao
Một người hào hoa phong nhã biến thành một người lụm cụm nói năng ậm à, một giáo sư Anh Văn có hạng trước kia mà nay cứ ưa phát âm kỳ cục, nào mình H.O. trọc không có “bông-xo”, nào “rốp” nào cũng được miễn lâu lâu một chút chớ đừng “tăm-bô-ri”, nào đã bắt đầu dán “la-bồ” quen tay, nào hãng được dời về đường “Ha Bo” gần nhà hơn, cũng đỡ khổ ….
Trai Nam Kỳ
Sáng mở laptop, hứng
n[c]ứng giở báo san francisco examiner đọc horoscopes của ngày hôm đó “loved ones will make an effort to please you…”
Lời ai điếu trước những thành trì
Kiệt sức anh xuyên qua lớp lớp những bức tường
Do chính tay anh xây lên hay do cuộc đời
Đổ bê tông xung quanh anh vững chắc
thời hôm nay, khoái cảm và điên rồ hợp lý/ cuốn iii- do đó, nó lại đến, phần 13
119
Gaylord’s, chúa tể của những tên trộm lưỡng tính cấu chặt khối thịt hình chiếc phễu, chấp nhận cú tẩu thoát của vú lớn và những dị hình …
Mùa màng cuối cùng
Ngày cuối cùng, tôi muốn nắm tay Maria mà chạy. Chúng tôi sẽ ra nơi đón đầu ngọn gió. Chúng tôi sẽ vượt qua đại dương. Và quên sạch những bài ca ủ dột, mê mải, âu sầu một mùa nắng đã qua
Những hoạt động từ thiện
Tất nhiên, trong mấy ngày liền, khẩu phần ăn, (cả sáng, trưa, chiều, tối…) của thanh thiếu niên trong trại được cải thiện đáng kể, vốn đã rất tốt từ trước rồi lại tốt hơn rất nhiều. Cũng tất nhiên là mỗi “em” đều có một phần quà
trưa lệch phai
hôm trước ta không đi lối này
anh nhận ra giữa chúng mình niềm vui hẹp lại
giữa hai viên gạch có một rãnh buồn
Lỏng bỏng một mình
đầu con mắt ngước vọng đài tượng thiêng liêng
đuôi con kia rúc thả vào dưới váy
không có gì trơ trẽn bằng tình yêu chân thật
chữ nghĩa của đán: 5 bài thơ
muốn đi mà không đi được
cứ dùng dằng như thúy kiều thuở trước
muốn xé áo để dứt tình
mà kim trọng nắm quần kéo lại
Sĩ khí
Thấy cứ phải nằm mà trong trí thì rối rắm, tim đập một cách khác thường, tay chân thì mỏi rã, còn lưng đẫm mồ hôi, Đạo không chịu nổi nữa nên vụt ngồi lên, đưa hai tay vuốt tóc rồi lần ra bóp hai thái dương, lắc đầu luôn mấy cái cho tỉnh.
Về phía đông vùng Vịnh
lộn xuống đường hầm
… đứng đợi xe đi san francisco
cảm giác “thế là chẳng còn lo tương lai rồi sao
cái còng
Tôi mang ra món đồ “gia bảo” này chắc chắn anh mua được. Hắn khom người xuống mở cái cửa tủ nhỏ xíu lục lọi….
Tôi giở hai lần giấy gói lấy ra món đồ [hắn đưa]. Tôi thất kinh kêu lên: Trời, cái gì thế này, sao lại cái còng? ừ cái còng đó, cái còng gia bảo của tôi, mua đi rẻ thôi mà.
thuở mơ làm văn sĩ: cách sống của nguyễn đức sơn (chương 11)
Tôi vào quán cắm một chiếc tăm lên miệng và đi xuống bếp …. Nhất quyết phải no bụng, nếu để bụng đói mà chết là là làm nhục miền Nam no ấm tự do. Dưới sự lãnh đạo anh minh của chí sĩ Ngô Đình Diệm, người ta từng nói thế nhiều rồi, tôi bực bội. Chính nghĩa và tà thuyết là vàng thau lẫn lộn, ở cả miền Nam lẫn miền Bắc.

Bình Luận mới