Trang chính » Sáng Tác, Thơ xuôi Email bài này

hư ngôn

 

hư ngôn 1

 

Như cáo trắng rời hang vẫy tay hẹn chờ đêm đến hỡi hương tràm nhiệt đới! Mặt trời (lúc nào cũng) tươm tất hồng hào đứng gác. (Dễ gì chẳng) động lòng vì sự nghênh đón ân cần lễ tiết?: tôi tự nguyện tạm đóng không gian mình riêng biệt: bắt tay với đời luôn là viên thuốc an thần được tinh chế từ thơm-trinh-nữ.

ngày phơi bó đũa tuyệt đẹp so sấp trong cây. Tôi ngửa tay cầu một thanh hướng đạo. Áo khát rớt xuống chân lanh lách những sợi mưa kỳ diệu em túm gấu quần đứng rửa gót vợi từ máng ống thủy tinh.

tôi than thầm, ôi, thân ta nặng mộng khó làm thân lá đợi gió về hốt hôn nây nẩy! Choáng chênh giữa ô trán: trĩnh tròn hố tóc lõm hẳn vài khoang. Đừng xui ta nản, mi, gió phương phi bới nấm lông phơ phởn gõ guốc là vui!

Như thỏ xanh ngồi hóng nắng tôi nghía được em rước bình minh vào ghi số đo mảnh mai đôi vú hột gà. Chim trời ngẫm nghĩ thầm thương thả thêm dấu ngân chiêu dụ người thưởng thức bởi son phấn tắm táp rồi cũng sẽ lây bẩy già nua.

Như nhện xám chui vào góc ưng ý thừa cơ tối giăng thổi tơ ngược lên võng những thắt thút tỏ tình mà chỉ khi gót em hoảng mơ cựa cào mới dội tiếng. Khổ nỗi em tôi hôm đó vớt vát cho đêm qua bận ngẫm nghiền triết-học-tình-yêu bằng đi thẳng băng một đường ngủ vô tư ngoạn mục.

Như một hồi tưởng tượng đen bước chân vô hình động buốt đỉnh thần kinh em dụi mí nhìn tôi mỉm (khiến) tôi ngượng chín người; em phóng lời nguyện cho ngày của tôi cắt ngắn đến ranh sợi tóc hiền lành nhất và cụm chân mày ranh mãnh nhất để nếu có quanh quất (tôi) cũng còn biết được điểm cần về.

Như thơ tím thay áo không chậm hơn dãy bạch hương cuối xuân đồng thời lột vỏ em sức nức bông suốt mấy lớp lụa hồng lon lót sáng chiều; tôi ngửi biết nơi này cây vương sương đã thức vọng lên đồi cửa sổ nhà em hít hà mùi màn trướng mới giặt.

Như ngày-vàng-chưa-cũ trận gáy gà tre đơn độc kéo lôi về cả khu sơn cước: không lạ gì trong những luống hoa cạ mầm mới tôi nghe được mấy đợt nan phần phật của chổi lông ngũ sắc cuống gối nhầu nhao nhắc quạt đuổi trưa hạ trung du.

Như một phiên nâu giả ảnh bức thư tem hình chim mỏ quặp chưa kịp dán lên phong bì đã bị hồn ma nào đánh cắp; tên người nhận là chính tên tôi; những địa-chỉ-điện-thoại bảy hay mười lượt số thể nào tôi cũng đánh sai một; thế mà hí hửng thực tình khi biết đời vẫn dung dưỡng một sinh linh kỳ quặc.

Không cần khởi đoạn bằng giả tự ‘ví như’ thì rồi tôi cũng sống nhâm nhấp đọt cây rồi đếm đoán tuổi người ngắm ngưỡng cột gỗ rồi thờ phướng thịt da điêu đứng lưng khom rồi thinh thích giường nằm lùi lũi lê la rồi cũng được thung dung giải tội.

 
07/05

 

 

 

hư ngôn 2

 

Khó thể ngó mà không khóc lên mặt trời trong chu kỳ hoan lạc nhất. Ngày phì nhiêu đang phân phát từng rổ tinh lực

Đứng cửa ấp úng mượn tạm em vài vạt lụa cánh lẻ để se dây quẫy gậy dò dẫm; ta biết, nếu không leo trọn chặng đèo cuối bãi bạch hương kia thì dẫu mang thân nguyên vẹn trở về e rằng miệng cũng sẽ khó bề ấp a đối đáp (với em)

Ờ ơi, nắng! ta thông cảm bàn tay mi già nua vụng vãi và hoan hô mi về tính hợm hĩnh thanh niên; hãy là bạn nhau, và chớ đòi chia chát niềm ưu ái (ta) dành cho những sợi mưa bún mỏng mảnh rồi sẽ dát đều lên dĩa cơm trưa của đất những lát hành ngò xanh hăng bắt mắt.

Tạm biệt mái nhà xưa: kết cục của một tích lũy không thuận hảo, với kẻ hiếu hòa, luôn là một não nề. Đừng phiền hà nếu (các ngươi thấy) ngoại diện ta ngơ ngáo, lũ sống áo đuôi khăn thuồm thuộm lăng quăng kẻ bít hết nếp là quý phái. Đừng đắm đuối mắt vào thân thể ta trên những lằn roi ân ái khổ dục đẫm đìa. Ta biết chứ, chúng là thứ ám thị nghèo nàn theo hầu chủ nhân bất đắc chí chỉ với nhiệm vụ khiêm nhường: đánh hơi xem ốc đảo hào hoa cuối cùng tồn kho nơi góc nào trên bản đồ nhân thế. Giờ phút này ta cần biết bao một cựa mình của không khí: gió, hoặc giông – càng tốt – (chúng) đều là những cứu tinh có khả năng đánh vỡ tung tóe chiếc ly-cười tiễn đưa mai mỉa của kẻ đắc thắng.

Tự tình khúc hát theo tai thở: miệng hãy vui và mắt không hề được ướt! Mất mát gì đâu, khi ta vờ vĩnh thì thầm: hồ vuông xanh rì nhiều rêu hơn nước thấp thoáng dưới rèm mi nhớt nhạt là địa đàng bỏ túi, nơi mà – ta sẽ khấp khởi tâu trình cùng em -: cặp nhân ngãi đầu tiên chưa thể (muốn) nghĩ cách làm đau đớn (tâm+xác) nhau. Hai phiên thăm viếng sáng chiều, dầu mang nội dung biểu tượng, vẫn là hai viên sỏi bọc mật pha chanh để dễ dàng ta (và em, nếu chịu dung hòa, cùng) mút mít đỡ dạ.

(cứ xem như điều ước đầu tiên:) ời ơi, vì sao có đẹp và (chắc) có nết, hãy mở nắp lò cho ta ngắm khúc bánh-nửa đêm trở thật khéo nướng thật giòn bằng tiếng hát cô sơn ca (mảnh dẻ như tiểu thư-bồ câu) lót ổ trong lùm mận trắng khế sát đầu giường ngoài; ta tạ lỗi bởi chưa kịp gửi lời cảm ơn cô về nhã ý, cứ đầu tháng 6, sau khi chăm chỉ quét tước sạch boong rác lá khô và ngắt, cặm vài cánh lan cánh đào muộn lên bốn góc sân sau dùng làm sân khấu là lặng lẽ đơn phương cử hành lễ anniversary mừng ngày ta lỉnh kỉnh rương túi dọn đến đây nhận làm ông láng giềng quý báu; (xưa kia) cạnh ta, người yêu khó- ngủ-ngàn-năm hồn nhiên nhịn đói theo chàng (ta) núp kín dưới lớp dạ satin lặn nhiều lắm chỉ hai hớp là tới được vương địa thiêng liêng của trái tim nhân hậu. (nàng khoe với ta: là nơi, những kẻ yêu nhau sẽ không bao giờ hổ thẹn vì lỡ biết lừa dối hay cãi cọ nhau.) [ôi, lúc vui, nàng vẫn khôn chừa thói kê kích đồng loại!]

Mà hà tất đêm phải bày vẽ thứ lớp thật nhiêu khê: một-hai-ba-bốn? [ắt ta lại phải chiết chừa một ít thời giờ khốn khó để ôn tập phép tính sơ học mất!] Làm sao ta hiểu được, ngoài cách đoán già đoán trẻ: trống gõ tuần tra được nối với các mạch máu của nắm-tay-thịt-trẻ-con mệt mỏi. Cực lòng quá, thôi, em, chờ ta nuốt nốt miếng dùi gà mái này rồi hãy năm ngón màu nguệch lên gối mấy viền rối chỉ luồn kim tuốt tua suôn suốt.

Cần lắm chứ lời (tự) động viên (nhau): một con ngái ngủ đổi ngang giá lấy việc tung hô một triệu thằng trằn trọc. Dẫu kết quả không được như ý, ta an tâm rồi chờ đón bình minh trong bài diễn văn đệm chì chiết từ hai hàm răng thơm và chiếc lưỡi hình trái thơm (hôm nào ta đã dại dột làm thơ ngợi ca:) mới nhìn thôi đà muốn cắn.

 
07/2008

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn-hòa-Trước


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)