cho ta rụng xuống cùng em
một mùa này nữa sẽ tìm thấy nhau
mặt trời đỏ ối trên đầu
Có khi mệt mỏi trốn vào đắp chăn
đêm lẩn quẩn
ngày loanh quanh
Tàn phai mà cũng vội vàng đuổi xô
Vàng em hiu hắt chiều thu
gió rồi gió
mưa rồi mưa
ấy
Đời
ngửa tay hứng giọt sao rơi
mấy mùa đã với vơi vời vợi đau
con đường lạt lẽo sắc màu
Nguyễn Du từ độ gieo sầu Thúy Vân
Hiểu sao cho hết một lần
rằng em thuở ấy đã mầm trong ta
Gần kịp gần
Xa kịp xa
nhẩm đi nhẩm lại
U mê cả rồi
cho ta rụng xuống làm người
Lá mùa thu khói bời bời lửa thu
cho ta rụng xuống mịt mù
Còn hai má để sưng vù viển vông
có thì có
không thì không
Nhởn nhơ diệp lục chảy lòng vòng chơi
(Bà Rịa, ngày 21 tháng 08 năm 2009)
.