Chim gõ tinh mơ
Anh thức dậy với giấc mơ trơn tuột ẩm ướt rắn
Ngơ ngác em nắm chặt niềm cô đơn bằng năm ngón tay khẳng khiu mùa hạ
Cháy hàng rào chúng ta lũ bông bụt kiêu hãnh đón sáng
Còn gì không
Nhàu nhĩ tiếng nấc đêm qua còn gì không
Mỗi bình minh trở mình
Anh thèm dáng em cần mẫn là đi là lại những nếp nhăn đã cũ
Quá khứ xa xỉ
Quá khứ đỏng đảnh
Gặm mòn tình yêu quá khứ không mòn
Em không thể tự cắt rốn cho mình
Bụng cũ phình cơn quằn quại mới
Cho anh trở về hát ca cùng tiếng nấc em xé toạc đêm
Tình đổ mồ hôi máu phừng phừng drap thơm
Chúng ta buồn bã
Chúng ta siết chặt nỗi buồn nhau rơi tõm đáy vực
Những buổi chiều quá dài cuốn anh qua phố qua cây qua người
Cuốn anh qua bàn tay em vẫy
Thênh thang cơn mê chiều khởi nguồn gió mưa đêm tận hiến
Nấc nữa đi em
Cho anh trở về hát ca
Chúng ta buồn bã
Tự do là gì tự do là chi cứ đuổi cứ tìm bằng sinh sôi nhọc nhằn ngày qua ngày thêm nhiều đứa con lang thang
Nấc dài đi em
Cho anh trở về hát ca
Sông Dinh có chảy trườn mái vú nhọn tình đâu mà chúng ta mãi hoài buồn bã
Núi Dinh có đâm trời rúng động tình đâu mà người ta cắt cứa dấu chân mình tơi tả
Một giọt nước mắt em đủ nhấn anh ướt sũng
Những hố đất sâu có biết chọn xác người đẹp xấu
Những câu kinh có gạn khơi đục trong môi sám hối?
Mặc kệ, ừ
Nấc nồng lên em
Cho anh trở về hát ca
Lắc lư
Chìm
Rồi,
Mất
Thứ Sáu đinh đóng chân người
Nấc ngược lên em
Cho anh trở về hát ca buồn bã
Chẳng bao giờ
Chẳng bao giờ thứ Bảy
Phục sinh là chết thêm lần nữa
Không thấy máu
Nấc dại lên em
Cho anh trở về hát ca buồn bã
Mùa phục sinh, 2010
.