(kính tặng thi sĩ Nguyễn Trọng Tạo)
Phùn phất ngang ngửa phố
Người đánh giày cặm cụi đánh bóng buổi sáng
Tôi đánh bóng khuôn mặt tôi bằng nỗi nhớ những người kề bên
Hôn nhau đi
Mai
Xa xôi mất
Hà Nội đen đá Hà Nội nâu sồng Hà Nội long tong
Nghe Thụy hát bài tình Hồ Tây run mười ngón tay mật vội
Taxi chở tôi vào máy chém Hàng Vôi
Uống nỗi cô độc nghèn nghẹn giá cắt cổ
Em trình bày em bằng môi son má đỏ
Tôi trình bày tôi khật khưỡng giấc vụng về
Không có con đường nào cho chúng ta nữa
Quay đầu
Ngửa nghiêng bờ
Chòng chành bia hơi hông nhà Văn miếu
Khói nướng vịt mù mịt đá rùa
12 giờ đêm hú hụ còi giải tán
Người nghệ sĩ bất thần giơ hai bàn tay khẳng khiu đứng dậy đầu hàng
– Thủ đô giờ giới nghiêm
Cho tôi xuống hầm
Bóng tối an toàn mấy chục năm phủ lấp
Em trình bày tôi nhồng nhộng dấu rồng vàng
Ngả ngớn cười bốn ngàn năm văn hiến:
– Rồng nào rồng cái rồng đực rồng không giới tính
Rồng nào rồng rơi nước mắt
Chửi thề và ăn vạ mòn vẹt vẩy căm hờn
Tôi úp mặt hôn vỉa hè
Hôn ẩm gạch ẩm đất
Hôn êm ả giấc phùn chưa kịp vướng vai
Người đánh giày hả hê
– Khuôn mặt anh lem bẩn dấu chân ngày!
Hà Nội, Giêng 2010
.