Này Tự do, con ngựa cái
Thong thả ta dắt qua đồng cỏ (chưa bao giờ dám cỡi
Sợ đau mấy vạt lông mềm)
Theo nhau cuối ngày tận đêm
Mộng mơ sáng xanh
Lưỡi liềm trăng bén ngót
Ta nghiến răng băng bó ngón áp út
Bằng lưỡi nhợt, đôi lúc
Mặt trời thò mắt đẩy ngày tan vào tách café sớm
Nhấm nháp ban mai có những người tựa gốc cây gặm thành phố
Nhởn nhơ mùa nghịch nắng rớt ven đường
Của hồi môn của em, là bóng tối
Có biết không Tự do, chổi phù thủy quên bay vào đêm ngàn lẻ một
Nhọn hoắt mưu toan
Ngoa ngoắt mắt người
Quét thời gian mòn dáng cụt thân
Hề ai ai hề dẹp loạn
Ta dốc cạn chiều theo em vào chợ mua độc lập
Mấy cây cột ngày xưa giờ đã mập hơn
Cửa hẹp hơn
Kẽm gai trơ sườn kết vương miện cho buồn
Có biết không Tự do, người ấy đi chưa về
(cái gã thon thót rót dân tộc bằng phễu
Thời chúng ta phình bụng lọ chai
Chịu đựng)
Của hồi môn của em là tột cùng cung giao hưởng nứng
Rổn rảng khua tim
Trộn mềm mại Trưng vương vào căng cứng râu xồm
Có biết không Tự do, đâu ai muốn sinh ra từ dòng giống đớn hèn
Mầm chiến bại chẻ đôi ngọn sống
Thời chúng ta ỏn ẻn cúi đầu
Mặc cả tình yêu vực sâu biển rộng
Bao nhiêu người hớn hở đón em
Bấy nhiêu linh hồn bồi lở Việt nam
Này Tự do, con ngựa cái
Vú đã dài
Hơn
Chân
Sài gòn, 04/2011
.