hàng ngày em băng lối mòn chạy đến chị
băng trên tuyết tan/những cột điện thoại
tách rời chúng ta như quá nhiều tín hiệu thời gian trôi qua
và những bảng chỉ đường trong một ngôn ngữ khác
đường đi của em cuốn và trải, lao về hướng chị
đến khi nó mở ra trước chị
những câu chuyện của em trên chân chị
tựa vào nhau như những viên bi
lăn xuống dốc đất
lắng nghe
má lên tàu lửa mỗi sáng
bình minh
từ phan thiết đi sài gòn
bà đến
đem thực phẩm bán ở các chợ
sau hoàng hôn
mỗi khuya tối bà đem những rổ không
về nhà
trên chuyến tàu chạy ngược lại
rời thủ đô
hướng về mặt nước lặng của biển đông
có lần ba đem đến một cái bè phao
màu vàng đen
ông đẩy nó ra trên khu nước cấm
ở miền nam cali
quá nửa đêm
đi đánh bắt cá trong bóng tối
nó đâm sầm vào đá
ông kéo nó về trên chiếc xe tải
nhỏ và ướt
ông chở chúng ta về nhà
chúng em quay lưng lại trong hổ thẹn
từ thái bình dương
cuộc đời ta đã đánh dấu bằng thủy triều
mỗi ngày nó dấy lên
vỗ mạnh vào đá
vuốt ve bờ cát
rút uốn vào chính nó
một nắm tay
hãy biết điều này về ta
ta đã sống
bên lề những đại dương
trong sự chờ mong
căng buồm vào bình minh
em kể chị những điều này
để xé vỡ những lặng câm
của những đêm ngày ta ở đây
em kể chị những điều này
để đáp đầy những trống rỗng
của lịch sử ta ở đây
chúng ta là những mạnh vụn bom đạn
thổi đến đây bởi một cuộc chiến không ai muốn nhớ
ở mảnh đất lạ
với vết thương nhức nhối quen thuộc
sự sống còn của ta nhờ vào
không hề quên rằng việt nam không là
một ngôn từ
một thế giới
một tình yêu
một gia đình
một nỗi khiếp sợ
để quên đi
cho tất cả biết
VIỆT NAM KHÔNG LÀ CHIẾN TRANH
cho tất cả biết
VIỆT NAM KHÔNG LÀ CHIẾN TRANH
cho tất cả biết
VIỆT NAM KHÔNG LÀ CHIẾN TRANH
nhưng là một mảnh
của
chúng ta,
chị em
và
ta là
quá nhiều
hơn thế
everyday i beat a path to run to you
beaten into the melting snow/the telephone polls
which separate us like so many signals of slipping time
and signposts marked in another language
my path winds and unwinds, hurls itself toward you
until it unfurls before you
all my stories at your feet
rocking against each other like marbles
down a dirt incline
listen
ma took the train every morning
sunrise
from phan thiet to saigon
she arrived
carrying food to sell at the markets
past sunset
late every evening she carried her empty baskets
home
on the train which runs in the opposite direction
away from the capital
toward the still waters of the south china sea
once ba bought an inflatable raft
yellow and black
he pushed it out onto a restricted part of water
in southern california
after midnight
to catch fish in the dark
it crashed against the rocks
he dragged it back to the van
small and wet
he drove us home
our backs turned in shame
from the pacific ocean
our lives have been marked by the tide
everyday it surges forward
hits the rocks
strokes the sand
turns back into itself again
a fisted hand
know this about us
we have lived our lives
on the edge of oceans
in anticipation of
sailing into the sunrise
i tell you all this
to tear apart the silence
of our days and nights here
i tell you all this
to fill the void of absence
in our history here
we are fragmented shards
blown here by a war no one wants to remember
in a foreign land
with an achingly familiar wound
our survival is dependent upon
never forgetting that vietnam is not
a word
a world
a love
a family
a fear
to bury
let people know
VIETNAM IS NOT A WAR
let people know
VIETNAM IS NOT A WAR
let people know
VIETNAM IS NOT A WAR
but a piece
of
us,
sister
and
we are
so much
more
.
Bài thơ về văn bản đã hay mà bản dịch lại có hồn. Không dám bình luận thêm. Chỉ một ý tôi cho là mới khi khẳng định ‘Việt nam không phải là chiến tranh’. Tôi nhớ khi người Mỹ dùng danh xưng Việt nam làm tên gọi cho ‘cuộc chiến của ngưòi Mỹ tại hải ngoại'(Vietnam War) mà họ có dính líu thì mặc nhiên Việt nam đồng nghĩa với chiến tranh. Ta cần minh xác ngộ nhận này khi thế hệ thứ hai của chúng ta có dịp đọc bản anh ngữ.Tôi trân trọng người dịch khi giữ nguyên hai từ ‘ba’,’ma’. Riêng ‘biển Đông’ bình thường trong thơ văn đều dịch South China sea (nam hải), đề nghị có từ nào bằng anh ngữ hàm ý chủ quyền của ta? Không dám múa rìu qua mắt thợ, chỉ vài hàng góp ý cho vui. Đa tạ tác giả & dịch giả. đxt
đọc bài thơ này, tôi mới biết, Nguyễn Du hay Vũ Bằng, không phải là thầy tôi. Chính cuộc đời tăm tối này dạy cho tôi biết, quê hương của tôi ở dâu tương lai của tôi ở đâu. Rất cám ơn tác giả. Cả 2 bản đều rất tuyệt.