Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của lê thị diễm thúy

le_thi_diem_thuy
lê thị diễm thúy là nhà thơ, tiểu thuyết gia và diễn viên kịch. Cô sinh năm 1972 tại Phan Thiết, Bình Thuận, theo cha vượt biên năm 1978 bằng thuyền đánh cá, được tàu Mỹ vớt và định cư tại San Diego, California. Mẹ và chị của cô vượt biên 2 năm sau, sang trại ở Malaysia. Anh cả và một người chị của cô bị chết đuối hồi cô còn nhỏ; anh cả thì chết đuối ở biển Việt Nam hồi anh lên sáu tuổi, còn chị thì chết đuối ở trại tị nạn bên Malaysia. Cô có hai em sinh tại Mỹ.

Năm 1990 cô theo học đại học Hampshire College ở tiểu bang Massachusetts, môn Các Nghiên Cứu Văn Hóa và Văn Chương Hậu Thực Dân. Năm 1993 cô sang Pháp khảo cứu về những tấm ảnh mà người Pháp chụp người Việt trong thời thuộc địa từ thập niên 1900.

Thơ và truyện của cô từng xuất hiện trên Massachusetts Review, Harper's Magazine, Granta, và tuyển tập The Very Inside. Hai vở kịch độc diễn của cô là Red Fiery Summer (Mùa hè đỏ lửa) và The Bodies Between Us (Những xác người giữa chúng ta) đã được trình diễn nhiều nơi trong nước Mỹ và châu Âu. Cuốn tiểu thuyết đầu tay của cô The Gangster We Are All Looking For (Gã du côn tất cả chúng ta đang tìm) được Alfred A. Knopf xuất bản năm 2001. Cô từng nhận được nhiều giải thưởng, trong đó có những học bổng của các sáng hội Radcliffe và Guggenheim.

Trong một cuộc phỏng vấn với nhà thơ Lý Đợi năm 2004, cô nói: “Sự khác biệt giữa thơ và văn xuôi có liên quan đến bút pháp và tốc độ, mà trong đó cảm nhận về sự biến mất của từ là rất quan trọng. Trong tác phẩm văn xuôi, chúng ta nắm giữ ý nghĩa của từ ngữ lâu hơn nhiều (nhiều chữ), chúng trở thành một thứ giá đỡ bên dưới, làm ý nghĩa của một truyện ngắn hay tiểu thuyết trở nên sâu sắc hơn. Ngược lại, trong bài thơ (ít chữ), từ ngữ giống như những hòn đá biến mất ngay trong khoảnh khắc chúng ta đặt chân lên chúng, nhưng thay vì trượt ngã, chúng ta lại được chất thơ trong bài thơ nâng đỡ.”

[chẳng còn gì ngoài tấm âm bản] ♦ Gái lớn, gái nhỏ

4.12.2009

Chẳng còn gì ngoài tấm âm bản
chị tôi nằm vùi trong đống vải hồng
trong một cái quan tài dựng đứng lên
để chụp một bức ảnh
mà tôi chỉ còn giữ được tấm âm bản này

gởi chị lê thị diễm trinh

12.09.2009

má lên tàu lửa mỗi sáng
bình minh
từ phan thiết đi sài gòn
bà đến

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)