Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
một và hai
Bỗng một hôm, đứa con gái ngủ quên, ta lần mò trở dậy
khát thèm một chút đắng cay
Chén rượu trên tay, ta không nhớ nổi gương mặt mình trong bóng tối
Ở phố tàu
(chiêm bao lần nào cũng thấy tôi đứng sơn đi,
sơn lại nguyên căn chung cư đang ở, ai nhìn cũng đáp- trong thể xác có linh hồn!).
Người gieo trồng muôn dặm sao
Hãy ngồi lặng trong im vắng, hơi rượu không bốc lên mắt nhưng tiếng nói của tôi một giây nào đã làm hồi sinh một nụ Hân Hoan nở giữa tháng ngày tưởng như tất cả chúng ta đang là những công – dân – tuyệt – vọng.
Images from a Journey / Những hình ảnh từ một hành trình
để lắng nghe thầm thì
của những linh hồn từ chiến tranh vừa qua
và suy về
những hình ảnh của chính ta
Huế mà ta sẽ trở lại*
Xin chào các em nhỏ ở Huế, những đứa con được nuôi dưỡng trong một bầu khí đe dọa, bú mớm bằng thứ sữa thử thách, đầy cay đắng và kinh hoàng, các em sẽ lớn hơn mọi trẻ em trên thế giới vì các em có đủ căm thù để tranh đấu và đủ yêu thương để tha thứ và sống với kẻ khác.
Bí Ẩn Ấn Độ
Ngày xưa ai đáp tàu rời khỏi quê hương khi trở về phải theo nghi thức tẩy rửa mọi chất nhơ bẩn bằng cách tiêu thụ bốn chất lỏng từ con bò: nước tiểu, phân loãng, sữa và máu. Thời Gandhi khi đi học ở Anh Quốc đã bị xóa tên trong đẳng cấp. Bây giờ nhiều người rời quê hương, không ai bị khai trừ khỏi xã hội như xưa nhưng dù sao vẫn còn bị kỳ thị, coi như đã hoen ố.
Đinh Linh (nhà thơ Mỹ gốc Việt: 1963 – )
Trong tiếng bản ngữ của tôi, từ “màu” không hiện hữu …
Chúng tôi đã từng là một chủng tộc rất cao lớn, thân xác chúng tôi vượt quá cỡ những chiếc quan tài của chúng tôi …
Cây thông
Một ngày …xa xôi nào
Rễ tôi không hút được nước
Lá tôi không thở được ánh trời
Tôi yên tâm chết trong kiêu hãnh
trói
Bé làm cho các đồng tiền run rẩy và quay tít, đá hất trả lại những tờ tiền giấy cho đám người say sưa la hét. Có cái khoảnh khắc ấy là có tất cả. Bây giờ khi nhắm đôi mắt lại, bà biết ai là người đã được cột chặt vào bà trên cái giường nhỏ hẹp này.
Nước
Xa xa dưới sông có một đàn ngỗng. Họ ngắm đàn ngỗng trong lúc cầm tay nhau. Chẳng mấy chốc hắn sẽ đưa nàng về căn hộ của hắn. Chẳng mấy chốc họ sẽ nằm đó, hút thuốc.
thức canh nhau bốn mùa
mau đến Mùa Đông đi! chúng ta lại cưới nhau một lần nữa trong tưởng tượng. riết cười đến tận Mùa Xuân sau. anh hát trên đường, hoang mang mù mịt… hóa ra là chúng tôi đang nhớ nhau quá chừng, đến ngột thở và bất động cả màu xanh trên trời.
ĐÀN BÀ ĐẺ RA TÔI
Thời gian cũng cần một con dao tiễn đưa cuống rốn
như mắt lá răm em cắt cuống đời anh một đêm máu đỏ khăn trải giường
Nàng rơi giọt máu đỏ trên khăn trải giường và chỉ vào đó gọi bằng chứng sự đồng trinh
Thư từ Tuy Hoà
Anh đam mê buổi sáng. Tôi đam mê buổi chiều …. Anh ôm giữ tôi chờ mặt trời lặn. Nhưng rồi mặt trời đã lặn và anh cũng không được gì. Tôi biết, tôi hiểu và tôi thương anh. Nhưng tôi cũng thương tôi chớ. Đó là cái quyền có ở mỗi con người.
Nói chuyện về Việt-Nam
Tôi không định về Việt-Nam rải truyền đơn, không định qua Căm bốt mua súng ống lập chiến khu; nhưng hãy cho tôi có quyền truy niệm một quá khứ ngậm ngùi. Và nói với thế hệ mai sau (như tôi đã viết trong cuốn truyện của tôi) rằng chính nghĩa không nhất thiết phải thuộc về kẻ chiến thắng.
Biển, Nghe Không
biển có nói gì đâu
nhưng biển thấy hết, nghe hết, hiểu hết, biết hết … nghe không?
Biển, nghe không?
Rỗng
Ta tặng em lời thề
Giá trị bằng cả xô nước thải thời hiện đại
Tất nhiên đó là lãi của nghìn lẻ đêm làm tình hoang dại …
Trống không
Ta trống không hoàng hôn rớt sau lưng
Những đốm vàng nông nỗi cháy
Quờ tay chạm phải nỗi buồn
Những bộ phận đẹp
Anh muốn chạm vào cô. Anh muốn chỉ cho cô thấy những ngón chân của cô nằm khít với nhau đến nỗi đường cong mà chúng xếp thành trông giống đường diềm của một mảnh trăng. Anh muốn nói, “Cô thấy không? Một hình bán nguyệt. Thật lạ thường.”
Những hòn đá
Và dẫu rằng mối liên hệ gia tộc giữa các hòn đá thật chặt chẽ, có nhiều hòn đá gan dạ đã thành công và chúng còn mang trên mình những vết sẹo để chứng minh với con cháu rằng chúng đã từng làm một chuyến phiêu lưu tán loạn trong nước sâu ….
Ba năm, tình vẫn vậy
… bắt gặp email phùng nguyễn, lập tức hình ảnh cuộc rượu tại nhà nguyễn thế hùng (tưởng nằm yên đâu đó nơi vô thức.) hiện lên, rõ ràng như vừa mới tàn, trời ạ! đêm ấy, nguyễn nôn thốc tháo, tôi say đến độ ra nằm ở giữa đồng!
Chinh phục
Tôi mở mắt thấy một ngọn đèn lóa trắng hoặc một mặt trời. Quay đi tránh cái chói chang, tôi thấy một không gian bồng bềnh mây trời ga đệm, những phút giây cho mỗi việc làm, những phần trăm cổ tức, những số đo cơ thể, xác suất thụ thai lao nhanh vùn vụt. Tôi chới với lao theo, chỉ nghe một tiếng thở dài không rõ từ đâu rồi tất cả chìm vào im lặng.
Đêm đầy ma trên đồi Nob
đột nhiên tóc tôi xổ xuống [trắng hết.] mở mồm độc lảm nhảm: “quê nhà..,
cố quận..,
đâu là???”
– một cách quá sức ấn tượng, trong khi quỳnh thi gào to không ngớt “thực phi lí…
phi lí.”
Mùa Gọi Hồn Cỏ Mục
bầu trời là một phiến đá xám
mà khuôn mặt em
nỗi ám ảnh cuối cùng
là một con bướm trắng dễ vỡ
đậu trên đó
thời hôm nay, khoái cảm và điên rồ hợp lý/ cuốn iii- do đó, nó lại đến – phần 12
Berkeley.CN.9.19.04
sự kiện trong thành phố
Sáng, khoảng trăm chiếc xe đủ màu, đủ kiểu diễu hành ngang thành phố, không khí nhộn nhịp, kèn trống, tiếng người hò la, máy chụp hình, nhà báo phỏng vấn dân chúng, chống chiến tranh và đòi trục xuất Bush khỏi ghế tổng thống.
cha con
Ngay với tác phẩm đầu tay, cuốn Goodbye, Columbus (Giã từ, Columbus) xuất bản năm 1959, Roth đã thành công rực rỡ, và tập truyện này (gồm một truyện vừa và năm truyện ngắn) được trao tặng giải National Book, giải thưởng văn học cao quý nhất của nước Mĩ.
nhưng tôi sẽ phải đi ư?
Trong suốt những tháng cuối năm 2008 tôi đã giật mình và nhìn nhận lại những gì mà mình đang nghĩ suy theo một cách tỉnh táo nhất, tôi đã có hai con người, một vào buổi ngày và một vào đêm, một khi bắt gặp ánh nhìn của ai đó và một khi tôi nhìn nhận vào chính bản thân tôi. Nhưng trớ trêu thay vào những lúc ấy là lúc tôi thường quên mất sự hiện hữu của bản thân mình.
thơ Phạm Mạnh Hiên
hết thảy khuôn mặt tôi chơi khăm
từng chút từng chút
bụi thả xuống
cái đầu lộn ngược của phật lạnh buốt
Những sắp đặt của P một sáng thứ tư
S quẳng lên một trong số những
chiếc bàn trong xưởng vẽ những khẩu
súng và những chiếc máy khoan cũ
nhưng vẫn còn dùng được cạnh những
chiếc ấm sa – mo – no – va đang

Bình Luận mới