Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
ra mắt sách
Trước đó, cũng một nhà thơ có tiếng, cũng là một chức sắc văn nghệ, cũng thao thao. Ông nói duyên dáng, cuốn hút, nhưng những gì ông nói chỉ sau hai phút đã rơi vào quên lãng.
một * đôi mắt nhớ trời
tôi vẫn tin thời gian sẽ làm con người thành chuyện phù du
vậy mà không ngờ
đến hôm nay
tự dưng tôi trào nước mắt
14-04-2009
giọt nước mắt này
đã 38 tuổi
thời hôm nay, khoái cảm và điên rồ hợp lý/ cuốn iii- do đó, nó lại đến/ phần 5
Thật ra, lần này tôi đã sử dụng loại nồi cơm điện đặc biệt, lưu hành qua nhiều đời, chuyên tái tạo những sản phẩm chết. Nhưng, trên đời này có chuyện gì mà không xảy ra, nếu như bạn biết rằng sự xuất hiện của tôi cũng tương tự như câu chuyện của những chú bò này. Chính tôi cũng bước ra từ cuộc thí nghiệm của kẻ điên rồ thích ăn thịt người chết.
Đời thêm tươi…
Vu Quy kể chuyện bán con đi làm dâu xứ Đài. Với văn phong hiện thực Nam bộ, Vu Quy tạo ra một huyền thoại thời đại về những con trai biển đơm ngọc. Biết phận văn chương không uốn lưng, tác giả không hy vọng khả năng in nó ở quê hương ngôn ngữ gốc là Việt Nam, và nay xin trân trọng ra mắt với cộng đồng hải ngoại.
k. – nor – h.
trong một đám tang
x muốn nằm vào quan tài của người chết
đã bắn chết một con chó lẻ bầy
và bảo tôi là con chó
hãy khiêng tôi đi và đừng để bất kì xác nào của tôi thừa mửa trở lại
Hoa tặng Algernon [2/2]
Mọi người coi tôi với Algernon là một. Theo kiểu cả hai chúng tôi đều là thứ đầu tiên trong loại chúng tôi. Họ đều giả vờ rằng những hành vi của Algernon là không cần thiết quan trọng với tôi. Nhưng khó mà che giấu sự thật rằng một vài con vật khác được sử dụng cho thí nghiệm này cũng đang biểu hiện hành vi lạ lùng.
Và mây và mưa
Sét của thiên lôi
Cơn giật của mênh mông
Và mây và mưa
Trên những cánh đồng
Trên mấy bờ ruộng
Nơi ở cũ
Khi những bộ máy tuyên truyền tạm ngưng
trong một đêm cúp điện,
thì từ một góc sân thượng:
Cây ngọc lan
Giấc bòng bong
Suốt ngày chú ngồi lặng trước bức tranh, hai mắt mở trừng, trân trối nhìn như thôi miên vào dấu hỏi ngự trị giữa trung tâm khuôn mặt cô gái. Cho tới nửa đêm hôm đó khi tôi hốt hoảng tỉnh giấc, rồi bất chợt lắng nghe thấy những tiếng kêu âm u khác lạ phát ra từ phía phòng tranh, lặng lẽ nhón gót nhòm qua khe cửa hẹp, vẫn thấy bóng Dương Tử ngồi bình thản trên chiếc xe lăn quen thuộc.
Hoa tặng Algernon [1/2]
Bác xĩ Strauss bảo tôi neng vít ra những gì tôi nghĩ và mụi thứ sải da với tôi từ bây giờ, tôi không biết tại sao nhưng ông bảo nó wan chọng vì họ sẽ xem có dùng tôi không. Tôi hy vọng họ dùng tôi. Cô Kinnian bảo họ có thể làm cho tôi thông minh. Tôi muốn thông minh. Tôi tên là Charlie Gordon. Tôi 37 tuổi. Giờ tôi khưng có gì để vít nữa nên hôm nay tôi dừng ở đây.
Làm phụ nữ (viết lách) thời nay thật khó biết mấy
Nhiều người quả quyết
Tôi lạm dụng thuốc phá thai
Có thời làm tiếp viên bia ôm
Uống rượu sành điệu như gái nhảy
Từng là nạn nhân của sách nhiễu tình dục trong công sở
Đặt tên là mất mát
Nhưng đặt tên chi cho một thức đó
Khi bên này bên kia chỗ này chỗ nọ
Đất cứ hẹp dần trời cứ hẹp thêm
Và biển cũng buồn chung một cơ cầu vậy đó
Và anh và em cứ niên giám nỗi buồn
Cún Con
Cún nằm sóng soài, hai mắt nhắm nghiền trên đống gio lò ướt đẫm sương đêm, bộ lông vàng mượt cũng bết sương đêm. Từ khoé mép đen đen, một dòng máu tím thâm đọng lại, nhểu vài giọt tím đen xuống lớp gio lò. Cún con chết ngay tức khắc bằng một vụt của bố trong đêm. Cún chết bởi Cún kêu nhiều. Còn vì sao Cún kêu nhiều chắc chỉ mình Bé biết.
không đề 1
những bức tường khổng lồ và những tấm quảng cáo khổng lồ
con mắt tôi vỡ tan tội lỗi
một màu xanh tịch mịch đang ru giấc mơ
Phủ mặt
Chả biết có phải luôn mang trong mình dòng máu kiên cường
bất khuất của cha ông (!) mà suốt thời gian thực hiện bức tranh mồm
miệng cứ nghêu ngao “tổ quốc vấn khăn tang/ mây che phủ đầu*…”
tất cả những con hổ mà tôi từng biết
tất cả những con hổ tui từng biết. tất cả những con hổ tui từng biết, thì không có con hổ nào là con hổ. con hổ trên ti-vi thì không phải con hổ thiệt, những con hổ thiệt tui biết chắc là hổ thiệt thì không thể nói là hổ thiệt. nói ra thì thiệt là xấu hổ thiệt…
Chuyện tình của Bruce [2/2]
Đàn bà trả thù tình ái bằng cách tự kết liễu đời mình, chuyện đó chẳng xảy ra mỗi ngày đó ư? Anh nhớ có lần trong lúc nằm ấp ủ trong lòng anh cô bảo cô muốn có đứa con với anh. Hình như đàn bà nào cũng nói với anh câu nói đó trong lúc thân thể trần truồng nằm trong vòng tay anh. Lần đó anh khéo léo pha trò…
Chùm thơ viết ở Sài Gòn (3)
Anh dựng một ngôi đền
Ngôi đền đổ cái rụp
Anh ủng hộ Triệu Tử Dương
Triệu Tử Dương mất chức
Ở chân đền Mỹ Sơn
có thể nghe được lời ca của chú ve sầu
nhưng làm sao thấy được
những dòng nước mắt
của ngàn lần lột xác
Chuyện tình của Bruce [1/2]
Anh bảo cô anh chịu thua, anh chẳng bao giờ giải mã được văn chương. Có nghĩa là anh sẽ không bao giờ giải mã được cô. Anh sẽ không bao giờ có khả năng đi vào đầu óc cô. Đầu óc cô là thành trì bất khả xâm phạm, anh sẽ mãi mãi là kẻ đứng bên ngoài. Nhưng thân xác cô thì không. Nó hơ hớ mời mọc anh vào.
Những kẻ cô đơn không số đếm
Tôi là kẻ cô đơn số 1
Em là kẻ cô đơn số 2
Chúng ta đóng gói nhau
vào
một đêm sương tháng giêng
Cỗ xe ngựa có cánh
anh chỉ còn lối thoát cuối
nơi có môi em mở những đóa hoa lửa
như những ngọn pháo bông
được bắn lên bầu trời Paris
từ tám ngàn vị thế trên tháp Eiffel
thời hôm nay, khoái cảm và điên rồ hợp lý/ cuốn iii- do đó, nó lại đến/ phần 4
Hôm nọ tôi gặp một thanh niên, mặt rỗ, cao lớn tiến đến chúng tôi và hỏi:
– Có phải các cô là người Việt?
Chúng tôi trả lời, phải, vì sao ông biết điều ấy?
– Tôi đọc được câu chuyện của các cô.
Chúng tôi hỏi, ông đã đọc được những gì?
– Sự lang thang, gầy gò.
Nước Phật
Nói theo sách vở thánh hiền, thì dưới mắt ông, Thâm là đứa vô nghì. Thấy Tầm lại có cảm tình với một người như thế, ông đã ra sức khuyên ngăn. Nhưng đến khi biết được khối tình trong lòng con gái ông đã nên hình nên dạng, ông đồ Nhã mới giật mình: “Vậy là trong cậu Hai cũng còn có chỗ nào đó là của con người ư?”
(……)
mở miệng nói đủ hết các kiểu [kể cả nói thử nghiệm kiểu hiện thực huyền ảo] vậy mà hở ra hai mươi mấy con chữ vẫn cứ bảo tôi chả có lý do gì để [mày mò] sống.
Nắng. Gió. Bão. Nàng và Im lặng
Đừng khước từ sự khó
Nấc thang lên chót vót ngọn Chay trường
Khảm kí ức thành ra nỗi nhớ lạ
Mùi thiên đàng
Các thầy cô không thích nó. Nó như cái bóng Sa-tăng, kích động, chờn vờn, thách đố. Nó hay thắc mắc, lý sự, hỏi những điều gai góc ranh ma bất ngờ họ khó thể trả lời ngay. Chẳng hiểu thế nào trời lại phú cho nó cái óc sắc sảo và cái lưỡi tinh khôn, mọi người tự hỏi.
Liên minh
Mỗi người là một quốc gia
giữ chủ quyền độc lập
bảo vệ lãnh thổ riêng
Lãnh thổ có hàng rào biển cả, núi non
đánh dấu biên giới

Bình Luận mới