Trang chính » Dịch Thuật, Sang Việt ngữ, Truyện chớp Email bài này

Những bộ phận đẹp


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 18.08.2009

Hannah Pittard là nhà văn trẻ người Mỹ. Cô tốt nghiệp khóa Creative Writing của Đại học Virginia và mới chỉ trình làng một số truyện ngắn đăng trên các tạp chí như Mississippi Review, McSweeney’s Quarterly, BOMB, Story Quarterly…. Năm 2006, cô được nhận giải thưởng Amanda Davis Highwire Fiction Award…

adam_and_eve_1

 Ađam và Evà (tranh Gustave Klimt)

Họ đứng cạnh nhau trước một tấm gương, hai người, không hề chạm vào nhau. Cô nói: “Tôi muốn biết anh nghĩ gì về cơ thể của tôi” và trút bỏ tất cả áo quần. Anh cũng làm việc tương tự một cách lặng lẽ, kính cẩn, anh ý thức rõ đây là một món quà nhưng chưa thấy e sợ chuyện này sẽ dẫn đến đâu hay nó có thể ngụ ý gì. Cô trông cao hơn, nhưng chỉ một chút xíu. Họ không nói với nhau về điều đó. Người cô trông to hơn nhưng chỉ ở phần hông, cả hai người đều gầy phô xương sườn và lớp da kéo căng qua xương đòn của họ theo một đường trông đẹp mắt. Nách anh có lông. Điều này lần nào cũng làm cô thấy ngạc nhiên. Anh ba mươi tuổi nhưng trông nhỏ người, một cậu bé mang đặc điểm của một người đàn ông. Người thư ký ngồi ở bàn đã bật cười khi anh trình giấy tờ của mình.

Anh nói, “Bạn gái tôi nghĩ chân tôi ngắn vì phần thân mình tôi dài.”

Cô nói, “Tôi có cặp chân dài. Người ta nói những người có phần thân mình ngắn mặc bikini trông rất xấu. Nhưng chân tôi dài.”

Anh nói, “Chân tôi không ngắn.”

Cô nói, “Nhưng tôi không mặc bikini.”

Và cô nói lại một lần nữa, “Tôi muốn anh nói về cơ thể của tôi.”

Cô nhắm mắt và chờ đợi.

Anh nói, “Chúng ta không thể làm tình được.”

Cô nói, “Đừng tiếp tục nói như thế. Nó khiến tôi cảm thấy mình rẻ tiền. Tôi không muốn làm tình với anh. Giờ, hãy nói cho tôi biết về cơ thể của tôi.” Cô xoa xoa bụng. Ở cô toát lên một nỗi thèm khát. Bao giờ trông cô cũng có vẻ thèm khát.

“Cô không muốn làm tình với tôi?”

Trước đó, họ nói với nhau qua hình ảnh phản chiếu trong gương. Giờ, cô quay mặt lại về phía anh, cơ thể cô vẫn đứng vuông góc với tấm gương, cô nói, “Phải, tôi muốn làm tình với anh.”

“Thế thì đừng có nói cái kiểu đó. Nói là ‘không thể’ hoặc sẽ ‘không’, chứ không phải là ‘không muốn’. Cô hiểu chứ?”

Cô cắn ngón tay. “ Vâng, tôi hiểu.” Rồi họ quay lại nhìn gương, cả hai người cùng ngắm nghía tấm thân của cô.

Anh nói, “Cô có lông mọc vào trong.”

“Những phần cơ thể đẹp. Hãy nói với tôi về những cái đó. Đừng làm tôi thấy ngượng.”

Tấm gương có kích cỡ bằng một bức tường nhỏ. Nó không có khung và được dựng trên một cái giá thấp, vì thế có thể phản chiếu được trọn vẹn cơ thể của cô – cũng như cơ thể của anh nữa, mặc dù họ không nhìn vào đó – và cả căn phòng phía sau họ cùng với chiếc giường chưa ai đụng vào.

“Cô có ngón tay dài.”

“Phải.”

“Cô có phần eo lưng cao.”

“Anh nghĩ gì về những người có phần eo lưng cao?”

“Cô có những ngón chân xếp thành hình một mảnh trăng.”

Cô nhìn xuống, cằm cô ép vào xương đòn. Dường như cô đang ngắm nhìn những ngón chân mình một cách chăm chú, hy vọng có thể thấy được mặt trăng nơi bàn chân. Anh muốn chạm vào cô. Anh muốn chỉ cho cô thấy những ngón chân của cô nằm khít với nhau đến nỗi đường cong mà chúng xếp thành trông giống đường diềm của một mảnh trăng. Anh muốn nói, “Cô thấy không? Một hình bán nguyệt. Thật lạ thường.” Anh muốn cô biết rằng việc ở trong một căn phòng cùng với cô cũng trở nên khổ sở như khi không ở cùng cô. Anh như bị cô làm cho đầy ứ và điều đó khiến anh cảm thấy ngột ngạt, buồn nôn và tắc nghẹt bên trong. Anh muốn đánh cô. Anh muốn nhổ vào cô, đá cô, nặn cô thành quả bóng, làm cô bẹp dí thành một vật gì đó nhỏ xíu. Anh yêu cô và anh căm ghét cái sự thật rằng anh yêu cô.

Cô nói, “Hãy nói với tôi về những gì anh không thể nói khi tôi mặc quần áo. Hãy nói với tôi về những điều đó.”

“Cô đang đòi hỏi cao đấy.”

“Phải.”

“Cô nhỏ và không nhỏ. Cô có lông mu sẫm màu. Cô có nhiều lông mu.”

“Điều đó có làm anh bận tâm không? Nó không thu hút anh sao?”

“Núm vú bên phải của cô lớn hơn bên trái. Khuôn mặt của cô thì cực kỳ phẳng.”

“Không, không phải thế.”

“Mặt cô rất phẳng nhưng đồng thời cũng lại gãy. Cô có những nốt ruồi, nốt ruồi trên cơ thể cô nhiều hơn bất cứ một tấm thân nào mà tôi từng được thấy. Cô để tóc ngắn, cằm của cô rất nổi bật. Khi căng thẳng, cô cắn chặt những ngón tay mình đến nỗi tôi nghĩ có thể tay cô sẽ bật máu. Trông cô giống người Ấn.”

“Tôi là người Ấn.”

“Không, không phải. Cô trông như người Ba Lan.”

“Tôi là người Ba Lan.”

“Không, không phải.”

“Hãy nói cho tôi biết tên của cô ta.”

“Không.”

“Tại sao?”

“Vì trước đó cô đã nói cô không muốn biết.”

“Và trước khi tôi không muốn biết về nó. Hãy nói cho tôi biết tên cô ta.”

“Paige.”

“Nói dối.”

“Đúng.”

Cô nhìn vào mắt anh qua gương. Cô nắm tay mình lại thành một nắm đấm và cố gắng để không run.

Cô nghĩ có thể mình sẽ ngã nhào. Chân cô đã tê mỏi vì đứng yên. Cô muốn xoay mình về một bên nhưng rồi vẫn đứng yên tại chỗ mà cô đã đứng. “Nói cho tôi đi,” cô nói.

Anh thôi không nhìn cô nữa mà tập trung nhìn vào chính hình ảnh phản chiếu của mình. Anh muốn thụi vào tấm gương. Anh muốn nhặt lấy quần áo của mình và bước ra khỏi phòng. Anh nói, “Heather. Tên cô ấy là Heather.” Anh không nhìn cô.

“Đúng,” cô nói. “Chính thế.”

Cả hai đều im lặng. Dường như cô muốn anh nói. Cô muốn anh nói và không bao giờ ngừng nói. Cô muốn khẩn cầu nhưng sự khẩn cầu sẽ hủy hoại sự im lặng đó. Cô muốn cắn lòng bàn tay mình, cánh tay mình, ngón tay mình. Cô đợi cho đến khi không thể đợi thêm nữa, cô nói, “Tôi biết là nó, là cái tên ấy vì nó làm anh đau đớn khi nói ra. Hãy nói lại đi và sau đó đừng bao giờ nhắc lại nữa. Nhưng hãy nói lại một lần nữa đi và tôi sẽ chỉ cho anh thấy chỗ đau ở đâu.”

Cô lắc mình. Căn phòng trở nên chao đảo. Anh nhắc lại cái tên một lần nữa, và cô đưa bàn tay, bàn tay mở xòe ra, áp lên ngực mình. “Đây này. Nó đau ở đây.” Điều này sẽ làm thay đổi mọi thứ. Đó là một cái gì đó mà cô không thể nào phục hồi trở lại được.

“Tôi không rõ khi tôi 80 tuổi, cô có vụt hiện ra trước tôi hay không. Cái cuộc đời mà chúng ta đã có thể sống bên nhau.”

“Đừng tỏ ra như thế,” cô nói.

“Gì cơ?”

“Đừng ủy mị như vậy.”

Cô đã chực khóc. “Sẽ qua thôi,” cô nói.

“Sẽ qua,” anh nói. “Nhìn tôi đi!”

Cô nhìn anh và lại nhìn qua gương.

“Không phải thế,” anh nói. “Nhìn vào tôi kia!”

Cô xoay mình, mọi thứ xoay theo, cô quay về phía anh và lần đầu tiên cô cảm nhận được sự trần truồng của mình.

“Nghe này,” anh nói. “Tôi muốn đánh cô. Cô có căm ghét tôi không? Nghe này. Tôi muốn xé xác cô. Cô có nghĩ tôi đang bịa đấy không? Cô có nghĩ tôi là kẻ nay nói thế này, mai nói thế khác không? Cô đang giết tôi. Nói với tôi rằng cô không ghét tôi đi.”

Lớp da vùng ngực của cô nhớp nháp và nóng ran. Mắt của cô hoe đỏ, một thứ chất lỏng lăn chảy xuống má. Cô rùng mình và nắm đấm của cô run run nhưng cô vẫn cảm thấy bình tĩnh. “Tôi tôn thờ anh,” cô nói.

Anh nói, “Điều đó sẽ bị hủy hoại nếu chúng ta làm tình.”

“Đúng.”

“Nó sẽ làm biến mất tất cả những thứ này.”

“Đúng.”

“Tôi sẽ ghét cô.”

“Đúng.”

“Chúng ta chỉ là một người.”

“Đúng.”

“Hãy chỉ lại cho tôi thấy nó đau ở đâu.”

Cô chỉ cho anh thấy, cô đưa bàn tay run rẩy sợ hãi lên ngực một lần nữa và cảm thấy có một cú đấm từ bên trong đang thụi lại mình.

“Nói với tôi về những đứa con của cô đi,” anh nói.

“Tôi không có con.”

“Dù sao thì cũng cứ nói với tôi.”

Cô nói, “Tôi không biết phải làm thế nào. Tôi không hiểu.”

Anh nói, “Mặc quần áo của cô vào.”

“Gì cơ?”

Anh nói, “Mặc quần áo của cô vào. Tôi không thể chạm vào cô khi cô không mặc gì trên người.”

“Đấy đâu phải là điều mà anh phải nói. Tôi không hiểu.”

Anh thấy chẳng có cách nào để làm việc đó một cách lịch thiệp. Anh thấy tốt nhất cho cô nếu anh quay đi hay rời khỏi căn phòng hay nhắm nghiền mắt lại, nhưng anh vẫn đứng yên với hình ảnh phản chiếu của cô trong gương, và anh biết cô nhận thức rõ điều đó. Cô với lấy đồ lót của mình và gần như mất thăng bằng. Cô hơi kiễng lên để lấy lại nó và cô bật cười nhạo chính mình nhưng tiếng cười của cô thật thanh và mỏng. “Cô là một thứ đồ giả,” anh nói.

“Không,” cô nói. “Chưa đến được như thế đâu. Tôi còn chưa sẵn sàng. Anh sẽ không công bằng nếu dừng lại khi tôi vẫn còn chưa sẵn sàng.”

“Cô là một thứ đồ giả,” anh nói.

“Không công bằng.”

Cô lại khóc, nhưng lúc này cô đã cử động. Cô kéo quần lót lên, rồi xỏ nhanh chân và kéo quần chẽn lên.

Anh nhổ nước bọt vào cô.

Rồi cô nhìn anh. Tay cô vẫn đặt bên mình, ngực cô vẫn để trần. Đột nhiên anh thấy buồn nôn khi nghĩ rằng có thể cô đã mệt mỏi vì cái chuyện này trước cả anh nữa, cô đã bỏ anh lại trong một nhà tù bất công nào đó của sự ám ảnh và nỗi căm hờn. Cô đã nhìn anh rất lâu và cô càng nhìn anh lâu, anh lại càng cảm thấy run rẩy sợ hãi. Miệng cô mở rộng. Cô lắc đầu một cái nhưng đó dường như là một động thái bên trong hơn là bên ngoài, như thể cô đã trò chuyện mà không có sự hiện diện của anh từ nãy đến giờ. Cô nhặt chiếc nịt ngực của mình lên, chân của cô giờ đã trụ vững.

“Cô chẳng khác gì một pho tượng,” anh nói.

“Phải,” cô nói. “Chính thế”.

Nguồn: Hannah Pittard, “Pretty Parts”, Story Quarterly, 8.2007

bài đã đăng của Hannah Pittard


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)