LTS: Năm bài thơ này được trích từ tuyển tập thơ chữ nghĩa của đán (vietbook USA: 2009). Bạn đọc có thể bấm vào link ipaper dưới đây để đọc toàn bộ tuyển tập, với lời tựa của nhà thơ Trần Dạ Từ:
http://www.scribd.com/full/19129244?access_key=key-1tdrxnra139louhq2lgo
Bức tranh minh họa “Gala trong vai Leda mẹ của Helen” (“Gala as Leda mother of Helen”) của Salvador Dalí dưới đây thuật lại huyền thoại thần Jupiter của Hy Lạp biến thành con thiên nga để đến tình tự với Leda, một phụ nữ của thế giới trần tục. Theo ý trong bài thơ “Leda và con Thiên Nga” (“Leda and the Swan”) của nhà thơ William Butler Yeats, sự phối hợp giữa Leda và thần Jupiter, như sự thụ thai của Mary qua phép lạ của Thiên Chúa, tượng trưng cho một chương sử mới trong lịch sử loài người, vì Leda là mẹ sinh ra Helen, người đàn bà đã gây ra chiến tranh thành Troy. Áp dụng vào thơ của mục sư Trần Nguyên Đán, huyền thoại Leda và con thiên nga tượng trưng cho sự phối hợp giữa đời sống và những ước vọng của tâm linh.
Salvador Dalí, Gala trong vai Leda mẹ của Helen
vẽ tranh
tận tụy vẽ tranh lúc một giờ sáng
khi mọi người đã ngủ
vẽ bóng tối trong một chút ánh sáng
vẽ hoa nở trong ly nước lạnh
vẽ đời sống yên tĩnh dưới thung lũng
khi mùa đông về
vẽ hàng cây khô trong bầu trời
đâu đó vài tiếng khóc lẻ tẻ
vẽ mưa mà không thấy những giọt rơi
vẽ những khoảng cách xa gần lại
vẽ một nửa người đứng
nhìn nửa kia bỏ chạy
con thú hoang mọc cánh
vẽ thêm ban mai ấn núp dưới bóng của hoàng hôn
vẽ cuộc chiến tranh đã tàn phai một thuở
những giọt mầu chảy vào ký ức
thêm đôi môi mím chặt
còn bức tranh này vẽ chân dung người cũ
đã chết trong giấc mơ lúc nửa đêm về sáng
một con mắt nhắm lại vĩnh viễn
và khoảng trống sau lưng bị bôi xóa
muốn vẽ sự thơ dại mà không vẽ nổi
đành vẽ những trơ tráo lộ liễu
quàng vai kẻ thù đi về phía cuối đường
vẽ vội một góc chiều bi thảm
không còn ai
không ai thấy những bông hoa mọc sau vườn
chỉ những đứa trẻ băng ngang
trong giờ đi học về
không ai thấy nụ cười nở sau vườn
chỉ những con chim vu vơ hót
giàn khổ qua đong đưa
không ai thấy mầu đêm lan dần
trên khoảng sân sau vườn
chiều tà đang hấp hối
không ai nghe tiếng khóc lẻ loi
rơi và rơi
giữa thế giới tĩnh mịch hỗn loạn
không ai quay lại
dù chỉ một lần
giữa cuộc biệt ly
chỉ có tiếng chim hót bên trời
không ai nói gì
dù chỉ một lời
không cả một cái nhìn bâng quơ
ngày thản nhiên trôi
lời ở chân mây
hôm qua đây
salinger thả cái bong bóng đỏ lên trời
trời gió ôi chao gió
gió thổi chao chác bong bóng đỏ như lời ru cuối
và em phương trời nào có biết
và hôm kia tagore gửi tặng một quyển sách
giữa bầu trời đêm và xa lộ mịt mù sương trắng
rải rác, đôi khi, thỉnh thoảng, tình cờ, vô ý
mầu trăng nhợt nhạt như cái nhìn của một nhân vật
trong phim ảnh nào đó
rồi hôm nay frank sinatra mang đến một lời hát
với chữ nghĩa việt nam bay bổng của nam lộc
dòng đời dòng đời dòng đời
my way my way my way …, my way
ở nước mỹ có ngày không xe chạy ngoài đường
chỉ có tiếng chim hót trong vườn
những front yard back yard
được landscape đẹp đẽ
hoa hồng không tình yêu
đợi tôi đến
mang những món quà của tôi đến, nước mỹ
hy vọng vẫn còn kịp
để cất tiếng chào buổi sáng
good morning america
tôi sẽ mang đến
những thơ, truyện ngắn và lời hát
như lời ở chân mây
bão tới
khi bão tới thành phố đã di tản
những con vật không thể di tản
ở lại một cách hối tiếc
ướt sũng nước, lôi thôi gió cuốn
khi bão tới có người không kịp di tản
đang nằm trên giường bệnh một mình
con cái cháu chắt đi hết rồi
vợ trên vách mỉm cười
khi bão tới có người ở rất xa điện thoại
hỏi thăm còn sống hay chết
không nghe tiếng người nói
nghe tiếng muôn trùng xanh xao hấp hối
khi bão tới có người trong phòng tắm
cuống cuồng không kịp mặc quần áo
đành để gió cuốn bay
bay bay đến tận cùng thế giới
khúc khuỷu
muốn đi mà không đi được
cứ dùng dằng như thúy kiều thuở trước
muốn xé áo để dứt tình
mà kim trọng nắm quần kéo lại
có đôi khi thấy mình khó thở lắm
như một lần đứng trong funeral home lặng lẽ
phải cởi bớt khuy áo cổ
phải tháo bớt một nấc của sợi dây nịt
thèm một chút không gian của nắng
thứ nắng chói chang làm mình chói mắt
thèm bay đi trên những xa lộ mênh mông
trần trụi ánh chiều tà sắp tắt
có đôi khi thấy mình ngồi đây
mà ngủ gục giữa dòng đời xuôi ngược
dăm ba con én bay
dăm ba con sóng vỗ vào bờ thổn thức
thèm ngừng lại bên đường
khi đêm cùng tận đã rơi
khi chẳng còn gì nữa
những bờ xanh đã đóng lại bên trời
Tôi là người ái mộ Kinh Dương Vương ngày xưa.
Cho nên rất vui và hân hạnh được ông cho biết rất thú vị khi đọc thơ Trần Nguyên Đán.
Không biết nhà văn, nhà thơ có “đánh” “lộn” số 5 thành số 3 hay không. Có đến …5 bài cơ mà. 🙂
Tôi sẽ rất hân hạnh thêm nữa nếu ông vào đọc hết tập thơ đã post trên Da Màu.
Được đọc thơ là niềm vui của tôi. Làm thơ ra mà không có ai đọc hết thì …buồn lắm
Ba bai tho cua Tran Nguyen Dan rat hay
Doc thu vi qua.
Cam on.