Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
NỬA VIÊN HAY MỘT VIÊN ĐẠN CHO CÁI TÔI
Một tay sát thủ được một người thuê bắn chết cái Tôi của một nhà văn chứ không được giết chết ông ta. Với y đã thực hiện nhiều phi vụ dơ bẩn và phức tạp nhưng chưa có vụ nào khó khăn khó hiểu như vụ này. Cái Tôi là cái gì?
Trời ơi những hàng cây sắp chết
với jesus người dẫn đầu vừa lặng lẽ đi qua rừng thông
tìm một giấc mộng bạt ngàn sau lưng gió biển
những người đàn bà cong lưng lại vì nắng
sa mạc ơi những hàng cây sắp chết cả rồi
Điệu nhảy trên mặt đất
Đôi khi tôi nghĩ mình cướp luồng sinh khí dân tộc
bởi chúng nhảy lên linh hồn bé con của họ
để thắp lên sự lừa dối nơi phố xá cao tầng.
Echos – phần 3
242. Mọi lối thoát thường bị bít kín chỉ bởi một cành hoa.
243. Tôi lắng nghe bi kịch của một con người: anh ta lỡ chân bước vào một tấm gương; khi cánh cửa khép vào thì nó cũng biến mất.
244. Khi anh bị đuổi khỏi Giấc Mơ, anh sẽ bị đuổi khỏi Tất Cả.
lòng hải lý 8+9 (trích trường ca)
Chiếc xe trắng một vòng thành phố
trở lại hiếp chân tường
thỏa mãn nhà xe
ở từng hơi phả
Echos – phần 2
138. Ngay cả sáng tạo cũng chỉ là sự ghi chép lại.
139. Sống để cảm nhận sự tồn tại cũng chỉ là một cách để tồn tại.
140. Con bươm bướm không thấy được khung cửa sổ, nhưng mấy ai hình dung được mức độ khủng khiếp của vấn đề?
Con đường ngắn ♦ Những hoa văn của thơ
bạn có biết cách nào
nhổ những cái đinh
tôi vô tình
đóng vào ngôn ngữ
lảm nhảm trên cao
đừng hoả táng ánh mắt của câu thơ xanh gió
biên giới nằm ở trong lòng ý thức mặt trời
tháp cư sĩ ngàn năm hay tháp thức giả một thuở
trần gian ẩn dụ trôi và rơi
Một con chim
Một con chim, sự nhô lên
Của ý nghĩ trong đôi mắt ướt, mã não,
Trên những ngọn cây thành phố, nửa đêm, bụi bặm
với những tĩnh mạch dây đen hạc cầm.
echos – phần 1
8. Tôi đứng nhìn người bạn họa sĩ đang vẽ một cái bùng binh, và vây quanh tôi là một thứ động cơ giả tạo tôi không thể nào cắt nghĩa.
9. Mặc cảm tự ti và khoảng cách giữa hai con đường kéo dài thêm một thực tế xa xôi.
10. Tôi không hiểu những kẻ nói rằng “tồn tại” là một vấn đề trừu tượng. Anh nhìn xem, còn có gì sống động hơn thế?
Dư âm ♦ Bóng khuya
Những ánh đèn công viên đỏ lòm trên bàn tay lá
Những tia sáng se thắt tầm nhìn
Cong lại như cơn sốt dã man
Xoáy vào nhịp thở nhựa cây
Điên
Là thơ
Ừ thì điên
Những vốc chữ đẻ ra từ một cơn vượt cạn diệu kỳ
Hân hoan ôm ấp nâng niu
Rồi cương quyết ném ra ngoài cuộc đời
THỌC CÁI CHÂN RA NGOÀI
Hôm qua, chiều, leo lên chiếc xe ôm của một gã ốm nhách chừng hơn ba mươi tuổi một chút. Vừa leo lên ngồi đã thấy hối hận. Cái thằng gầy nhom mỏng như tấm ván ép. Cái mông cũng lép kẹp, gã ngồi chừa cho ta một khoảng quá dư dả khiến cho mỗi lần gã thắng xe…
Haiku với hình từ Mile Square Park
Xanh tươi bỏ sau lưng
Chỉ còn cành khô héo ở lại
Trước mặt còn chưa thấy?
Từ em đến anh
Nhà em cách nhà anh
cái lăng bác Hồ.
Bãi cỏ xanh làm nền
cho tuyên ngôn độc lập
nhắc em quay về cầm bó rau.
Giải quyết những vấn đề của thế giới
Bố thành một giấc mơ đầy
lửa và một tràng cười ghê rợn. Tôi
cháy thành một đám mây bằng khói.
Chụp và Chép: Cô leo lên mặt… Đỗ Kh.
Cách thức thể hiện rất (khá là) đơn giản. Cần một người không nặng ký mấy (cái này tương đối), một người nín thở được trong vòng 5 đến 15 giây, một máy ảnh và một nơi ngả người. Người không nặng mấy có thể cụt cả hai đùi nhưng người biết nín thở thì phải ít nhất là còn một tay để tự bấm máy lấy.
Mật ngôn
bàn tay gầy trơ xương ruỗng mục cào cào trên da thịt cũ
những móng con ngựa trời vết chém đao phủ
nhai cuộc tình bằng cái chết sướng rũ
rũ trên miền em
giọt tình rơi lả tả
Newseum: Triển lãm một mảnh tường Bá Linh, vọng gác ‘Tử thần’; Vai trò của báo chí và truyền thông dẫn tới biến cố ‘địa chấn’ này
Sau đây là ký sự bằng hình riêng khu triển lãm bức tường Bá Linh do tôi ghi nhận nhân chuyến viếng thăm Newseum vào tháng 7, 2009 vừa qua. Đây là chuyến viếng thăm Newseum thứ hai của tôi.
Nụ Hồng
Không thể lầm được đâu. “Em à, cái nụ cười của em, trăm năm sau có gặp, anh vẫn nhận ra”.Tệ quá, mình đã có lỗi với bà ấy, suốt trong cuộc sống vợ chồng êm ấm, nhiều lúc mình đã lẫn lộn nụ cười của vợ là của Nụ Hồng.
Cuộc đời đâu đó
Một cuộc đời đâu đó
Đẹp hơn rực rỡ hơn cuộc sống ở đây
Nhưng có ở nơi đâu chói lóa hơn phiên bản này
Bao nỗi bất công phẫn nộ
Trái tim không tình yêu, nỗi buồn hằng cây số
Một kết cục có hậu
Cái chết lần thứ hai của anh xảy
diễn khi em ngoại tình với “hia” hà
(lần thứ chín)
… anh đã xé hộ chiếu
thề không bao giờ trở lại đấy nữa
Nhân ngày giỗ Dostoevsky / На годовщину смерти Достоевского
Lưỡi dao trắng bệch từ dưới chuôi đen. Và bằng
sự hôi thối ngợp ngụa, cái chết
làm tiêu tán hương trầm, làm lặng
đi những chùm hoa trắng tê dại xung quanh.
Chùm ảnh của Đỗ Quang Nghĩa về Bức tường Berlin
Cuộc triểm lãm đầu tiên về bức tường Berlin là ngày 19 tháng 10 năm 1962 tại một căn hộ nhỏ ở phố Bernauer Straße. Bởi người xem quá đông, từ 14 tháng 6 năm 1963, ngôi nhà bên “Checkpoint Charlie“ được mở cửa.
xảy ra vào mùa thu
Những năm đầu nó rất kích động, như hóa dại, nhảy cỡn làm bụi trên sàn gỗ tung lên và làm chúng tôi ho, hắt hơi sặc sụa. Nó có thể chơi cả buổi chiều với những bộ quần áo lôi từ trong tủ. Tôi có thể ngồi đó nhìn nó, đổi vai trò, và đổi cả tính cách, như một kẻ lạ đang đột nhập vào cơ thể nó. Trong nhiều năm như vậy tôi đã nhìn thấy nhiều kẻ lạ đi qua cơ thể nó. Chính ý nghĩ này làm người tôi nổi gai…
An Apple ♦ Chuyện của chàng và nàng
hắn cảm giác như hắn đang
gọt từng lớp vỏ Trái Đất
xoay tròn xoay tròn vòng quanh
vòng quanh thì đột nhiên ở
bên ngoài nổi lên dữ dội
Hôm nay, giờ này / Today, at This Hour
Giờ này ở Kenya, người ta đang thỏa hiệp
thôi chém giết nhau.
Hôm nay ở Kosovo người ta phất cờ dành độc lập,
thỏa hiệp không chung sống.

Bình Luận mới