Hôm qua, chiều, leo lên chiếc xe ôm của một gã ốm nhách chừng hơn ba mươi tuổi một chút. Vừa leo lên ngồi đã thấy hối hận. Cái thằng gầy nhom mỏng như tấm ván ép. Cái mông cũng lép kẹp, gã ngồi chừa cho ta một khoảng quá dư dả khiến cho mỗi lần gã thắng xe, cái nệm trơn lu phía dưới không có điểm tựa, theo lực quán tính cứ đẩy tòan thân ta về phía trước, ập cái bụng cái đôi gò bồng đảo sumo của ta ẩy vào lưng gã.
Rồi trời đang nắng chan chát bỗng có mây đen kéo về phía góc trời bên kia dãy nhà rối ren của con đường. A ha, những con đường Việt Nam sau 34 năm đều hóa thành phố chợ nhan nhản những căn nhà mặt tiền hằng hằng đều buôn bán đủ các thứ hầm bà lằng. Bảo đảm từ quê cho tới thị thành. Mua gì cũng có ! Mua con trai mua con gái cũng có. Chỉ có thể không mua được kỹ thuật khoa học mà thôi. Thứ nầy thôi nhường cho cán bộ thành quỷ (ủy) thành ma đang chia chác đất đai miền Nam, chia lô, chia phố, chia biệt thự. Thậm chí vù vù bay qua Hiệp chủng Quốc Hoa Kỳ mua luôn đất Mỹ… Đây gọi là trời miền Nam đang yên ổn yên lành bỗng đất bằng nổi sóng, trời bỗng đổ cơn mưa…
Chết rồi, trời bỗng đổ cơn mưa thiệt.
Gã xe ôm chỉ mặc cái quần lửng nhiều túi hộp theo kiểu Hip Hop và một cái áo thun màu cháo lòng. Khi gã mở mồm léo nhéo cái giọng Bắc tha hương hãy còn phảng phất mùi rượu đế. Rằng cô ơi, con không có áo mưa thì ta muốn nhảy nhổm. Thôi thôi, tấp vào cái chỗ nào có bán áo mưa nhỏ 3.000 đồng một cái thì tấp đi con.
Mô phật ! nhờ ơn cái kinh tế thị trường mà nhà nhà đều buôn bán khi vào mùa mưa, đâu đâu cũng treo lủng lẳng một chùm áo mưa xanh đỏ mặc một lần rồi bỏ nên gã tấp vào một cái xe nước mía, như đã nói, nước mía cũng tranh thủ bán thêm áo mưa. Ta mua một cái tròng vô người liền. Còn gã xe ôm dứt khoát không chịu mặc áo mưa. Thôi tí nữa con về tắm luôn cô ơi, con là trai tráng mà, mưa càng thêm mát chứ có sao đâu?
Khó chịu thiệt, có ai thoải mái ngồi phía sau không ướt át gì nhiều, chỉ ướt hai cái chân vì thò ra ngoài cái áo mà cũng nghe lạnh giò rồi. Còn cái gã ốm nhom "can trường " kia thì mỏng manh dầm mình trong mưa mà chở mình đi vùn vụt giữa đường vắng thế nầy. Gã còn nói: Trời mưa không kẹt xe, sướng quá cô nhẩy? he he…
Nhưng chạy được một khoảng thì trời lại mưa hung. Những giọt mưa cứ quất vào mặt rát rạt. Thằng nhỏ đã run rồi. Gã vừa chạy xe vừa vuốt mặt lia lịa. Rát quá cô ơi. Ta bèn kêu gã ghé vào chỗ nào đó có bán áo mưa nhí vừa đụt mưa vừa mua cho gã cái áo luôn.
Tới đây thì gã Bắc tha hương đã run lẩy bẩy và ta thương tình giúp gã mặc áo vào. Và tới đây thì bài ca con cá đã bắt đầu trào ra từ miệng gã . Nào là con con bị đau tim, cần 30 triệu mới mổ được. Con mua góp chiếc xe nầy hết 16 triệu, ngày góp 70 ngàn đó cô à. Con chạy cuốc nầy cho cô kiếm được chút đỉnh mà không biết tới tối có đủ tiền góp không đây . Gã xoa cái bụng lép kẹp. Trưa nay con chưa ăn gì . Ta nói. Qua bên kia mua ổ bánh mì thịt lót dạ đi , kẻo con xỉu, té cô là mang họa đó. Gã cười hì hì. Thôi con cảm ơn cô, tí con mua cơm không xịt xì dầu ăn cũng được mà…
Đợi mưa dịu lại rồi đi tiếp. Con đường dài ngoằng mới mở sau này, cách đây mười năm nó còn là đầm lầy heo hút gió và ngàn lau. Ta ngồi sau lưng một con người lầm than kiếm sống ở một miền Nam thua trận bỗng có cảm giác thèm ơi là thèm cái mảng tường Berlin sụp đổ của thiên hạ. Không có thắng thua, không có đào thoát, không có tuẫn tiết, không có những cái đầu chưa học hết lớp năm ngồi sau bàn giấy lạnh lẽo tra vấn. Và hôm nay, ta bỏ tiền ra mua một cái nhà gọi là chỉ có giấy tay thôi. Chủ quyền ta chưa có. Ta đang chạy đi ký hầm bà lằng các thứ giấy tờ trao tay qua tới 5 chủ nhà. Ta đi tìm cho ra vài kẻ chủ nhà hồi trước là một cuộc phiêu lưu trên… xe ôm. Tốn hằng đống thời gian, dầm rất nhiều cơn mưa nắng và TIỀN.
.
Đa tạ- đa tạ GÃ SÁU đã thưởng thức trọn vẹn cái sặc của mụ đàn bà tập tành hút thuốc .
Đa tạ GÃ SÁU đã nhen thêm một ngọn lửa cho tro tàn sống dậy.
Cảm kích,
Phục An.
Vừa đọc mấy vần thơ của Phục An muốn sặc, qua văn xuôi đọc truyện ngắn này. Sau 34 năm, một tài hoa đột sáng rồi tắt chịu mặc lại áo lụa một thời tìm về với văn xuôi. Tôi mừng vì qua thể loại này, PA sẽ khơi dậy sở trường của mình và có dịp cống hiến độc giả nhiều truyện ngắn, cực ngắn mang tính thời đại qua cách nhìn của cây viết nữ -mà số phận đưa đẩy- đã băng qua những ngõ ngách ngang trái oái oăm của cuộc đời. Gã Sáu