Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Cũng như em, tôi không hát một mình / Like You, I Don’t Sing Alone
Đáp lại những câu thơ dài tuyệt vọng
Em đã đến cạnh tôi nguyện ước
The dome of night has no sign of change
We fly until we are out of breath
Những bài thực tập buồn tẻ
Tôi không vui, không khỏe và thấy không cần thiết sửa lại bất cứ thứ gì trên người trước khi chính thức rời khỏi ngôi nhà ấy.
Đó cũng là năm 2004. Một năm mà dường như tất cả hơi thở của buồn bã đều tụ về trong mùa đông. Làm cho mọi thứ tái ngăn ngắt và co quắp.
Chấp bút cho người tuổi ngọ
Tham lam viết là tham lam muốn khám phá, muốn hiểu, muốn đạt được. Ý tưởng của nghệ nhân tạo ra pho tượng bốn mặt nhìn ra bốn phía là khát vọng muốn nhìn được muôn vẻ của cuộc đời bốn phương tám hướng trọn vẹn, pho tượng trăm tay nghìn mắt phải chăng là nghệ thuật khát khao chới với…
Cuồng dụ ♦ Ngày chủ nhật trên ô cửa
Bắn vào chân dung những điều không thể, mỏi mòn với điều có thể
nhịp tim rên rỉ đòi trở về khởi thủy
thách thức bóng đêm
cuồng dụ ánh ngày
Cứu rỗi
đêm đêm
ngờ ngờ
em khỏa trần như những câu thơ
trút bỏ điệu vần nghi lễ
những xảo ngôn ma mị
Bức tường Bá Linh (1961-1989)
Nguyễn Việt Hùng đã tới tận nơi chụp ảnh và quay phim phần còn lại của bức tường Berlin, tháng 8/2009.
Phía bên kia tồn tại
Hàm hồ trước là do sự hóa thạch của thời gian. Hàm hồ sau là do sự hóa thạch của trí tuệ con người. Hóa thạch trước là nằm trong đất. Hóa thạch sau là nằm trong thành kiến của triều đại, là nằm trong thành kiến của người chép sử. Khi lịch sử đã bị hóa thạch thì khó lòng đọc được.
Người mẹ Thượng Đức ♦ Đò Ba Bến
tuổi em lớn thầm sau cuộc chiến
da em ngăm thuốc súng
môi em mặn mà Cấm Thị
mắt em nhàu một vệt nhớ Hà Tân
Nhạc nước ♦ Cái gương ♦ Tiếng vọng ♦ Nước Mỹ
Nước Mỹ, mi bài tụng ca hiện thực!
Hãy trả lại những người mà mi đã lấy.
Hãy để mặt trời lại bừng lên
ở bốn mút đầu thế giới
KẺ PHÁ CẦU
TRUNG: Trong cuộc chiến này, không có nơi nào trung lập. Bên này. Hay bên kia.
MIÊN: Không, chiếc cầu không phải của bên nào cả. Nó là của thành phố chúng ta. Nó là của lịch sử. Chiếc cầu đã có từ khi chúng ta chưa sinh ra. Nó có lịch sử của nó, gắn liền với lịch sử đất nước. Phá cầu là một hành động phá hoại thuần túy.
Không phải mơ
Trong cơn đau tôi mơ
Hình bào thai cuộn tròn và nối với tôi bằng dây rốn
từ bên ngoài
ngay sát cạnh tôi
Du mục
Chiều cúi xuống dòng sông
Vệt hoàng hôn mờ
Lấp loáng ngày sót lại từ sau đồi nhuộm tím
Ai vẫn đi về phía trời khắc khoải mà những câu ca cơ hồ dế giun
Đức quốc tam thi khúc hồi ký
Cổng thành
tôi qua
tìm Vương-quốc-của-riêng-mình
(Vừa là vua vừa là cung nữ
Hoàng hậu: những kỷ niệm dần xa)
Bức tường Bá Linh có thật?
Đừng gởi về Việt Nam bất cứ viên gạch nào
của bức tường Bá Linh
Nó có thể làm tủi cả dòng sông Bến Hải
Đừng để lịch sử phải khóc
Em Potsdamer làm phiền anh quá!
Đại lộ Potsdamer Strafze
Mắt giấy chọc trời
Đẹp như thuốc độc
Em làm phiền anh quá thôi!
Bay theo đàn chim thiên di
Bạn có nhớ lúc nhỏ cũng đã từng ước mơ cất cánh bay lên bầu trời xanh kia không? Nhìn đàn chim di thê sải cánh bay qua những vùng đất vùng trời, lòng những người trẻ rộn rang với ước mơ được như chim kia đi tìm hiểu thế giới bên kia đường chân trời.
Những từ lang thang ♦ Trong quán
Một hôm nhận ra đời ta rất Sàigòn
Trong vực xoáy khổng lồ thiếu giọt hi vọng
Sàigòn hiện diện, Sàigòn lãng quên
Từng dự định hối thúc thay đổi
Như quán nhỏ chờ cơn mưa lớn
Tan chảy và bừng sáng từng hạt người trên đại lộ
Đâu chỉ tình yêu ♦ Ngọn đèn tĩnh lặng
bây giờ hoặc là chẳng
bao giờ ta tìm thấy
nỗi ấm áp cách xa.
tĩnh lặng của sự chết
nghĩa là sống êm vui.
Sa Ngã Nguyên Thủy
Quả cấm không hẳn có màu đỏ. Hình như nó cũng không tròn lẳn. Cũng có thể nó trong suốt như pha lê. Chuyện ăn quả cấm đó đã xảy ra lâu quá rồi. Eva không còn nhớ rõ hình thù của quả cấm nữa. Eva cũng không nhớ ai là người cắn miếng đầu tiên.
Vinh quang thuộc về Venus
Cửa ải nào em qua không sợ hãi
Con thú dễ thương trốn trong thơ anh
Cởi trần băng qua mùa xuân
Em không phải người tình tuyệt vọng
Không phải nô lệ của đàn ông
Chỉ một
Chỉ một cái giã là nát đầu
Chỉ một cú xô là gãy xương
Chỉ một cái đập là bẹp giúm tình thương
Chỉ một chi tiết là kết án
Chỉ một câu cười là chụp mũ
Chín mươi giây
Hồi ấy tôi hay nói về cái máy có chương trình “chín mươi giây” với cô chủ, nhưng cô lừng chừng không muốn thử. “Có thấy ai sử dụng đâu,” cô nói. Bao lần tôi đã mời gọi cô. Chẳng xa xôi gì. Chỉ cần một bước qua phía bên phải của bức vách mỏng, và cửa phòng tôi luôn mở rộng. Nhưng hắn là cái rào cản. Hắn không muốn tôi chia sẻ công việc phục vụ cô. Tôi biết hắn muốn chế ngự cô hoàn toàn.
Xanh lét… ♦ Hớp một phát… ♦ Dựng ngược cái nớ…
bụng lép
con khóc eo sèo
tên còn không nhớ
nhớ chi cái nớ dựng ngược lên!
Khó thấy/Difficult to See ♦ Không đề/Untitled
Chúng ta
Những cư dân không được đón chào
Gió chiều nào
Ta tào lao chiều ấy
Để Bớt Nhớ Mùa Thu
Nhìn Gã là thấy nụ cười …. Trong nhà thờ, nhìn thấy Gã, tôi thấy tôi bớt buồn hơn. Cũng cảm thấy an tâm hơn. Tôi thấy tôi cười nhiều hơn. Như hoàn cảnh Gã mà còn cười được, thì tại sao mình phải khóc?
Ảo Tượng
Những vòng hoa trắng, những lời tiếc thương… Không, tôi không muốn được tiếc thương, tôi không muốn được tưởng nhớ. Tôi muốn, trời ơi, tôi muốn hiện hữu, tôi muốn có mặt ở đây, hôm nay, và mãi mãi. Tôi muốn được có mặt, dù là có mặt để mà khổ đau. Tôi sợ hư vô…

Bình Luận mới