Bài đã đăng của Hải Phương
Ta di chuyển bốn chân trong hành lang em tái sinh
Ta di chuyển bốn chân trong hành lang em dài hun hút ký ức rỗng không bốc cháy tàn tích lịch sử dị kỳ hình tượng mặt nạ bằng ngôn ngữ thạch cao khô cứng trắng bệch của thời kỳ điên rồ không kích thước.
Hành lang em biển xanh xao sóng nhọn
Sắp đặt dàn dựng buổi trình diễn phản biện câm
thiết kế bệ phóng vệ tinh vũ trụ mỹ học đương đại
phục chế sân khấu kịch nghệ không người đối thoại
cử tọa là người khách lạ đi qua khu rừng cảm xúc ẩn chứa bối rối.
Thi sĩ chết trong thời gian
suối ngực no đầy mở rộng nếp gấp dấu chỉ cội nguồn tiền kiếp
âm vực bản lề xô đẩy hư không khát vỡ
cùng với hạt giống thơ lung linh ủ mầm sơ sinh trong em lai láng thi-sĩ-chết-trong-thời-gian
Con sóng vỗ cuồng điên đau luống biển
Vịnh em
biển sóng nhọn
bứng rễ khu rừng nguyên khai bật gốc
ta dứng trơ trọi
khản lời gió
trôi lữ hành đêm
Biển nguyệt lực em biển cấn thai nguyên đán
mùa màng em cánh én mang tin mùa xuân hoa trái nở rộ
phiến đá thời gian nở rộ nụ cười khan
ta nở rộ trang nhà Lá Hát Nguyên Ngôn
kẻ du tử nở rộ thong dong dạo chơi trên bình nguyên em sơ khai lá cỏ.
Bởi vì màu trăng đã lỗi thời
Bởi vì màu trăng đã lỗi thời
ta thường ngụy trang kẻ lưu linh
bởi vì màu trăng không còn xanh
chén rượu thánh không thơm mùi phú lục
ta nguyệt thực em
men tiêu hóa tiết ra từ linh hồn thế kỷ (ngộ nhận)
thế kỷ chúng ta (anh và em) đã đi qua vội vã nhưng rất buồn
mặc dù thông điệp gởi lại là tình yêu nhưng em cũng biết tất cả đều rất cũ riêng trái tim kẻ làm thơ rất mới
thơ Hải Phương
Ta chôn vùi nơi chốn em ở chỗ rốn hở ngực phơi trần thời thượng
cả phòng triển lãm khỏa thân lá
khu vườn dĩ vãng nhà em chao chác tiếng chim gọi nhau về ríu rít
hạt giống tồn lắng nẩy mầm trong đất ấm cựa mình rạn vỡ tiếng không lời
âm vang của biển sâu hút.

Bình Luận mới