Trang chính » Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Thơ Email bài này

Không đề

♦ Chuyển ngữ: 2 bình luận ♦ 7.10.2009

 

 

brodsky poliakov

Joseph Brodsky, ảnh Lev Poliakov

 

 

Nhân kỉ niệm sinh nhật bản thân 40 tuổi, 24 tháng Năm 1980,
Brodsky viết bài thơ này để nhìn lại cuộc đời đã qua của mình.

 

Tôi chui vào khung cũi như thú hoang,
nhốt cuộc đời trong sơn vàng và đinh vít,
làm trò vui với những ống tròn quay tít.
ăn cao lương với những con người lịch thiệp.
Từ chiều cao hầm sâu tôi nhìn một nửa thế giới,
trong tối tăm đôi lần chìm thăm thẳm.
Bỏ quê hương, tôi giã từ sự nuôi dưỡng,
và từ sự lãng quên tôi họ dựng lên một thành phố.
Tôi lắng nghe tiếng hét trên yên ngựa Hung Nô,
dựa vào bậc thang, khoác lên mình áo mốt,
gieo mầm cây, rồi lợp mái đen kho thóc.
Đời khó nhọc, không chỉ uống nước mặn khô.
Tôi nhấn mình trong giấc mơ người quản ngục,
gặm bánh tù không bỏ lại chút vụn rơi.
Nói mọi loại câu lời, ngoại trừ tiếng hú,
âm thầm chuyển giọng câm. Tôi tứ tuần.
Cuộc sống ư? Rằng rơi vào bất tận.
Chỉ với khổ đau tôi mới chợt nhận ra mình.
Nay miệng tôi chưa nhét đầy đất, và
chỉ còn những lời cảm tạ sẽ được thốt ra.

(24 tháng Năm 1980)

 

 

 

Я входил вместо дикого зверя в клетку,
выжигал свой срок и кликуху гвоздем в бараке,
жил у моря, играл в рулетку,
обедал черт знает с кем во фраке.
С высоты ледника я озирал полмира,
трижды тонул, дважды бывал распорот.
Бросил страну, что меня вскормила.
Из забывших меня можно составить город.
Я слонялся в степях, помнящих вопли гунна,
надевал на себя что сызнова входит в моду,
сеял рожь, покрывал черной толью гумна
и не пил только сухую воду.
Я впустил в свои сны вороненый зрачок конвоя,
жрал хлеб изгнанья, не оставляя корок.
Позволял своим связкам все звуки, помимо воя;
перешел на шепот. Теперь мне сорок.
Что сказать мне о жизни? Что оказалась длинной.
Только с горем я чувствую солидарность.
Но пока мне рот не забили глиной,
из него раздаваться будет лишь благодарность.

(24 мая 1980)

 

 

 

.

bài đã đăng của Joseph Brodsky

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

2 Bình luận

  • một danna says:

    Cảm ơn lời tri ân của anh Đỗ Xuân Tê. Quả thực tôi rất thích thơ Brodsky cũng như cảm phục tinh thần của một tri thức Nga chân chính như ông, khi ông đứng trước toà án Xô Viết dõng dạc tuyên bố mình làm thơ từ Chúa… dù bị tù đày và phải lưu vong nhưng tình yêu thơ ca của ông không hề xao động

  • đỗ xuân tê says:

    Nhìn danh sách dịch giả của Da Màu (hiếm thấy ở các tạp chí khác), tôi nghĩ Một Danna có nhiều lợi thế khi nắm vững ngôn ngữ Nga và lại là nhà sáng tác thơ. Cám ơn anh đã giới thiệu J. Brodsky, tôi nghĩ có thể cũng là ‘thần tượng [thơ] của anh’. Ở tuổi 40 con người hay nhìn lại cuộc đời mình, nỗi buồn xa xăm nào đó khiến bài thơ ‘Không Đề’. Ở tuổi 47 thế giới đã nhìn nhận ông bằng giải Nobel. Nhân tiện tôi cũng xin ngỏ lời tâm đắc bài thơ ‘Trước Tượng Đài Brodsky’ của M. Danna, từ đó liên hệ “Tượng Đài” của J. Brodsky để thấy xưng tụng bằng công trình kiến trúc (xin lỗi Danna là KTS)không thể so sánh với văn miếu thời gian. Rất tiếc bút hiệu tài hoa này khó ‘nổi tiếng’ ở VN, mà anh lại đang sống và làm việc ở quê mình. đxt

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)