Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Truyện Hai Pho Tượng
Bác Gỗ thân mến,
Thấm thoát đã ngàn năm qua, tôi nhớ bác mà ghi những dòng này, chẳng hiểu có cơ duyên nào lọt vào mắt bác. Tôi mong có ngày nào trời quang nắng đẹp, bác bỏ ít thời giờ mà nhàn du về chốn cũ, gọi là giao lưu văn hóa chẳng hạn để bác và tôi mình gặp lại nhau, nhìn những thay đổi ở nhau, cho thấy những gì mất mát…
Aquacia
“Đúng nó đấy.”
“Đâu có giống cây táo.”
“Thì là táo Aquacia mà.”
“Có gì đảm bảo chứ?”
“Nó ở trên bàn em khi em thức dậy.”
Tôi cứ quên… ♦ Tôi đoàn kết… ♦ Người đàn bà điên…
đôi khi người đàn bà này chửi bới
dưới ống kính quay phim tại ngã tư đường
đôi khi người đàn bà này hát tình ca
trước những chiếc xe qua lại
24 Nảy
Thơ gái đẻ hút dịch-đời tạo tác. Mang nặng tất thảy, nhưng nhất là những nhỏ, lẻ: chấm, phẩy, ngang cách, ngang nối, đoạn trắng, hai chấm, ngoặc đơn, cách chữ tự bày . . .
Và những vết thâm và nỗi thẳm.
Chết đuối trong nhà ♦ Vọng niệm
Trời nóng bức khiến ta chẳng muốn làm gì cả. Trong căn phòng bé như hộp diêm, khí nóng nung như lò thiêu, cửa kính chói ánh mặt trời. Hắn kéo rèm lại cho đỡ chói mắt, thu hai chân ngồi trên ghế và bắt đầu cuộc chơi. Đưa hai tay vẽ vài làn sóng tượng trưng, căn phòng đã đầy tiếng sóng vỗ. Miệng hắn khạc ra một con cá để bơi lội tung tăng dưới chân.
Không một con đường nào khác
Hoàng hôn như một con mồi thắm đỏ
Chảy mê man trên tuyết trắng mịt mùng
Không còn một con đường nào khác
Ngoài xa lộ mênh mông xa ngái
Một cuộc chiến khác
Tôi rời quê vào Sài Gòn học đại học. Đây là lần đầu tiên tôi xa nhà và đi xa đến vậy – cả ngàn cây số. Đối với những gã trẻ tuổi quê mùa như tôi, Sài Gòn gần như là thiên đường, là nơi chất chứa hy vọng thay đổi số mệnh. Trước khi tôi đi, ba tôi đã kể rất nhiều về Sài Gòn cho tôi nghe. Thực ra, ông chỉ ở đó được khoảng một hai tháng trong một chuyến tập huấn ngày trước.
Vực nắng
chiều sảy tay rơi vào vực nắng
hoàng hôn như đám trẻ con
chơi trò thò thụt
trốn ra khỏi nắng vàng
Đám khói hỗn loạn
nhổ lịch sử biến dạng thành kẻ lang thang đầu trọc
những người dân tự vượt qua ranh giới
và vượt qua ngôn ngữ
tóc hình nhuộm đỏ vàng dựng đứng múa theo gió từng cơn
Ị són
Tôi nổi tiếng gần như ngay lập tức. Bởi vì tôi liên tục ị són. Mỗi lần ị tôi lại có được một ý nghĩ nào đó để ghi vào sổ tay. Cứ tính về tốc độ ra đời ý nghĩ, đã không ai có thể thắng nổi tôi rồi.
Một lần, họ cử phóng viên phỏng vấn tôi về những bí quyết để trở thành người có tốc độ nghĩ vô địch.
Từ bục giảng Đại học Duy Tân, Đà Nẵng
Cả ngàn chiếc xe máy rầm rộ tiến vào sân. Khoảng 20 phút sau, cả hành lang trường chỉ còn vang vang vọng tiếng giảng bài của các thầy cô. Một khung trời đại học đầy năng lực học hỏi, trao đổi. Sức sống của thế hệ mới tràn lên. Trong khung lệ của những quy chế cũ xưa, một giòng tinh hoa từ nội dung tri thức thời đại đang chuyển mình.
Trái tim thiếu nữ
cái gì đập hổn hển trong lồng ngực
hình như gió vừa đi qua
cái gì nằm sau xương ức bên trái
réo rắt máu chảy
Người Ðàn Bà Mang Thai Trên Kinh Ðồng Tháp
Con kinh thẳng tắp dài hun hút kéo từ Gẫy Cờ Ðen đến quận lỵ Mỹ An, nhìn trên bản đồ nó èo ọt như một chiếc que đan. Hai bên bờ kinh cây cối …
khúc dạo đầu cho một nền văn chương xốc xếch
Tiếng cười khẩy bật ra từ hai lỗ mũi. Và hắn vạch đầu ngón tay lên những lưng sách tiếng Việt ngủ ngoan trên kệ nơi những Đoạn Tuyệt, Nửa Chừng Xuân, Mùa Biển Động, Cửu Long Cạn Dòng, Biển Đông Dậy Sóng, Chuyện Kể Năm Hai Ngàn nằm chen chúc với những Cách Làm Món Ăn Chay, 365 Món Lẩu Đặc Biệt, Cách Nấu 36 Loại Chè…
Đồng thoại
Đôi mắt hạnh nhân nằm ngang
Phản chiếu cái nhìn hạnh nhân nằm dọc
Lạy bé tôi!
Nấm tuyết, đinh hương, cỏ quế, linh lăng . . .
Nhưng Hôm nay Đá Thét gọi Chúng ta
Đừng sống mãi với
sợ hãi, buộc vào ách
Của ngu đần.
Chân trời cúi rạp
Nhường chỗ cho ngươi đặt những bước chân
Lên những đổi thay.
Chúng là ai?
bọn tin tặc đồng loạt tấn công
các diễn đàn tự do tư tưởng
trước khí thế trí thức đấu tranh
càng lo âu chúng càng xuẩn động
Đường sang xứ Tiệp quanh quanh
Vượt sang đất Tiệp thì khác hẳn. Núi ấy rừng ấy, lá ấy gió ấy thôi. Nhưng đường rừng phủ đầy lá chết từ thủa nào đã cũ. Và những góc phố, những mái nhà, những bờ tường, những gác chuông phả ánh tàn tạ vào nắng vãn. Xe chạy trên con đường chỉ có hai làn xuôi ngược, đằng sau là hoàng hôn đuổi, mặt trời to và ngon…
Xế trưa ở Mission Coffee 415
thẩy đời mình lên bàn cân
quả
nặng không bằng chữ “L”
mặc dù khi ấy (. . . về sau nữa!)
chả bao giờ yếu sinh lý
Cỏ nắng
Mái tóc đồng khét nắng
Hoài niệm ngủ khi nào?
Cây với cành nôn nao . . .
Tôi dắt em qua đó
Đừng nói tiếng con người
Kính Mừng Maria Đầy Ơn Phúc
Dù có tàn bạo hay bốc đồng bao nhiêu, họ cũng không bằng một nửa mẹ. Suốt mười năm con ở trong tu viện, sống hầu hết luôn cả những ngày nghỉ lễ trong đó, theo yêu cầu đặc biệt của mẹ, trong khi mẹ tuốt lại những sợi chỉ trong đời sống xã hội rối rắm vì cái tai họa mà mẹ luôn luôn ám chỉ là sự có mặt của con trên cõi đời này.
hôn lên hoa hồng trắng
trầm luân trầm luân mẹ bước
trên tay một đống thịt da
có khi mưa phùn gió bấc
bấm chân níu chặt ta bà
Bào chế
Luôn có thứ cần được tân trang trở lại
Sắc đẹp, bộ dao nĩa và cả những học thuyết cao siêu
Khu vườn hoa nở rộ, dãy hành lang uốn khúc
Mùa thu thanh khiết đượm nồng mùi trẻ thơ.

Bình Luận mới