Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Bậc tự do thứ sáu
trong không gian ba chiều
bậc tự do cuối cùng chưa bị khống chế
là cái đầu còn lắc qua lắc lại
trân tráo nhìn vào phố chiều
chẳng có ai đánh rơi cái gì
Bài ru ♦ Phóng sinh
con mục ruỗng khóc vào ngày mưa dầm
lâm thâm mái ngói
mắt mượn hồn chưa buồn đã tối
mắt mượn hồn chưa nói
Nhạc Trịnh, hình báo, phổ thơ liêu liêu xiêu…
Không hẹn mà đến, không chờ mà đi . . .
Bốn mùa thay lá thay hoa thay cả đời ta . . .
cung bậc
cộng hưởng đường cong bắt mắt
hằng hà sa số phàm phu thành đạt
chớp tắt một đời thơ
dốc túi ba vạn sáu ngàn số không chễm chệ
Tiếng đêm ♦ Ngày con đi xa
Vắng anh căn phòng 15m2 như rộng thêm ra
Bếp lửa hồng nhiều buổi chiều không cháy
Hai chiếc cốc giành nhau chỉ để được dùng
Những hồn đêm chà xát nhau
Văng vào em nỗi cô đơn tuyệt đỉnh!
Bằng mắt ♦ Đại vực
cây nấm trồi đầu kêu rêu thời hở hang
nàng ngộp thuốc lắc quay như chim
con mòng mọng rớt xuống quầy hàng
bọn phì lủ hăng hắc cười ngậu nị
những sải tay
đi một mình sau những sải tay
bắt gặp tôi đang nhoài bơi về phía chân trời cố cựu hồ gươm xanh tiếng thở vong nhân
những sải tay níu đời trên be thuyền tháng mười rừng thay lá sục sôi mùa bão dựng
tan màu huyết quản đã rỏ giọt phân ly
Em lại mắc sai lầm
em lại mắc sai lầm
người ta hả hê tìm vết máu của kẻ bị thương
người ta đắc ý phát hiện vết nứt của tượng đài gục đổ
người ta vỗ tay nhìn kẻ thất bại đau rúm ró
em xa xót vì sao rơi
Điệu đàn lãng quên
Người nông dân húp đầy canh măng nóng
Đến khi cổ họng căng cứng và nổ tung như chùm bong bóng hòa bình
Những chòm sao rủ nhau tự vẫn dưới lòng sông lam:
Sao Liệp Hộ, sao Kim Ngưu, sao Thất Nữ
Như lục bình trôi
Âm thanh không phải nhan sắc mà vẫn làm lòng người nao nao mấy phần trăm. Những khóm lục bình cọ vào be rào rạo tưởng đâu lưng cá sấu cọ vào nghe giật mình. Đâu đâu cũng thấy lục bình tụ thành bè, rậm rịt bám vào nhau.
giữa chợ
thõng tay một mình thu lu
đứng trên đất trên đầu vù vù mây
trắng bay / bay cõi riêng tây
đông đâu đã ngự* sao cây đã buồn?
trích 3.3.3.9 [những mảnh hồn trần]: Chương 53
Em bảo: “Junkim là cục than kip-lê gợi tình nhất.” Hắn càng cười to, và cầm lấy bàn tay em: “Cảm ơn lời khen của em! Hãy gọi anh là Junkim ‘than kip-lê’ nhé.”
Em còn hỏi tại sao lại đặt tên ban nhạc là Hanoi del Jazzy. Junkim lại càng cười to tướng hơn…
Thơ đi bằng nhịp điệu
Lần đầu rung rinh, tôi như bài thơ lục bát
ngắt nhịp, gieo vần cũng lắm ưu tư
chút cảm nắng bây giờ như đã cũ
như lục bát bây giờ, làm dễ mà khó hay
Dòng yêu
Tôi mới chia tay người yêu. Mối tình bình lặng và dứt cũng dễ như người ta cắt một sợi bún khi làm món bún riêu. Tôi tự nhủ và cười: bún riêu ăn ngon, nhưng bún nát thì thường ế. Tình yêu của tôi giống như một bát bún riêu nát.
Tôi Cảm Thấy Tội Nghiệp Mùa Thu
tôi đặt con gián dưới bóng mặt trời và nhìn ngắm
có một tiếng ve kêu bay ngang qua nó
khi mùa thu đến và trượt té
rơi cộc lốc trên sàn gỗ
những chặng lưu lạc
chú bé con chập chững
chẳng cần mơ về một thiên đường nào cả
có thể hôn và sờ mó
tất cả những người đàn bà mình thích
Trò chơi trên mái ngói
“Cuộc đời” là một mỹ từ bóng bẩy, vô nghĩa, nhưng ít ra trong một vài trường hợp, nó có thể được dùng để mô tả một sự có thật, một hiện sinh, một siêu thực hay không siêu thực. Điều Định đang trải qua đây, có thể có ai đó gọi đấy là cuộc đời, có thể có ai đấy đồng ý với điều đó, có thể có ai đó mỉm cười với điều ấy.
Lưu Hiểu Ba: Một ngọn đuốc…
Khi bà Lưu Hà, vợ ông được cho phép vào thăm
ông đã khóc và tuyên bố hiến dâng
giải thưởng Nobel Hòa bình của ông cho những liệt sĩ
đã hy sinh trong cuộc thảm sát Thiên An Môn
Nhìn gương
Tay kia nâng ly chúc mừng
Tay này họ thò vào móc túi nhau
Lời tán dương thơm như mật
Ngọt như đường
My Love, Don’t Fucking Say Sorry
thọc hai bàn chân
giao chỉ / vô bức ảnh [bên dưới]
tôi tiến vào bài thơ
cốt kiếm một chỗ nằm yên
tịnh!
Những lá thư của người em trai
Anh nhớ lại khoảnh khắc ấy, nơi không phải Đông mà cũng chẳng phải Tây, hiện diện trong nỗi đơn độc thật bao la, và tất cả những thứ mà anh có chỉ là một giọng hát run rẩy và một bài hát đứt quãng, như một lời cầu nguyện lạ thường… Anh tiếp tục hát cho đến khi anh nhìn thấy… bóng dáng của nền văn minh.
Ô cửa mở ra phía biển
Còn một ô cửa sổ cuối cùng
anh mở ra phía biển
không phải vì cát
không phải vì sóng
Nơi ẩn náu
Trăm mảnh vụn của tờ giấy sa thải chấp chới bay như bươm bưóm. Những bánh xe cày xuống mặt đường. Cát bụi tung mù bãi đậu xe. Nửa tiếng sau gã trở lại. Tiếng súng nổ lốp bốp như bắp rang. Ba người chết. Nét sững sờ hằn trên khuôn mặt. Chủ hãng, người cai và một mẹ công nhân hay bới móc, chỉ chọc. Kẻ sát nhân thong thả lái xe lại đồn cảnh sát.
Kẻ lữ hành cô độc
Tiếng nói lương tâm khuya khoắt vọng về, khiến chúng ta run rẩy, lên cơn tởm lợm. Có lẽ Nguyễn Đình Chiểu không rõ lúc nầy người nông dân đánh mất hi vọng trên mảnh ruộng cày. Chiến tranh đi qua quá lâu…

Bình Luận mới